Showing posts with label Uncategorized. Show all posts
Showing posts with label Uncategorized. Show all posts

Tuesday, June 23, 2009

Entry for June 23, 2009 Tập làm văn

Bản dịch tiếng Việt ở đây.

Hy vọng một ngày nào đó, những đề bài làm văn ở VN đều hướng đến những điều gần gũi đời thường như thế này, chứ không còn là chuyện xé rào của một ít thầy cô khi muốn hướng học trò mình đến chỗ bộc bạch được những suy nghĩ riêng tư.

Ngoc-Tam Quach

Period 5-6

12/10/08.

Ordinary Outside, Extraordinary Inside

What is a hero? This question has probably popped up in everybody’s mind once in a while. When they hear of the word “hero,” most people immediately think of a person who would risk his life to save another person, or thousands. This, however, is not necessarily what a person has to do to become an admirable figure. A person has many different qualities and attributes that can make them a hero. For example, a hero can be a grandfather who taught his grandson how to fly a kite, or a mother who is there for her children when they are sick. A realistic definition of a hero is someone who leaves a great impact on your life, and that you admire. My hero is a regular, ordinary, typical teenage girl who left me an admirable impression of her by her simple words.

Truc T. Tran is my best and first friend ever, at an American school. Since I moved from Vietnam to the United States over the summer from Vietnam, in other words, I was totally new to the school. The teacher and the kids around me were kind, but I still felt like I was an outsider. At recess, I figured that no one would play with me, so it didn’t surprise me when I found myself alone under a tree. What surprised me was; when I looked up, expecting to see the blue sky instead, I saw a face a freckle-faced girl. The girl was smiling at me like she saw something she liked. I was somewhat surprised, but decided to smile back since it was the polite thing to do. When I was about to tell the strange girl that I was new and didn’t speak English, she spoke to me in Vietnamese that she saw me in class and that she was new too. My smile spread wider and it was like kindergarten all over again. We asked each other our names, where we lived in Vietnam, favorite places and other things. I found out that Truc and I were very alike, which made me more comfortable around her. From then on, I always told her my problems, opinions and almost everything about me to her like I never did to anyone else before.

When sixth grade started, we were both extremely excited to know that we would be in the same class. Truc and I move at the same pace in almost every subject except for Language Arts. Truc had problems with her grammar, which made me move at a faster pace than her. We both got good grades and like to compete with each other to improve ourselves. One day, however, I got terribly sick awfully I was absent for quite a while from school. Unfortunately, when I came back, it was near the day of a math test. I didn’t get anything that the teacher was talking about in class. I was extremely worried that I’d fail the test that I almost cried when I told Truc about it. Truc comforted me that I would do fine because she was determined to help me ace that math test. From then on, we would work on math during recess, and came to each other’s houses every once in a while. I guess it’s because we were the same age that Truc explained the problems and steps to me in a way that I’d understand. On the day of the test, I was very nervous but did the best I could to not disappoint Truc and waste all her hard work. All was paid off in the end; I got an A on the math test and got a compliment from the math teacher. I told her about how Truc helped me and the teacher said, “What would you have done without such an amazing friend?” I thanked Truc so many times that she said if I wouldn’t stop, she would duct tape my mouth. “What are friends for?” Truc smiled as she said that. That simple sentence had warmed my entire body. She was the only friend that would stick to me all the way to the end. I feel so very lucky to have a friend like Truc.

As we moved on to seventh and eight grades, we didn’t get to spend as much time with each other as much as we liked, but we worked it out. Truc would come over to my house every once in a while, and we would look for each other during lunch time. “Truc is so smart, nice, and helpful to everyone,” said Bansari, one of my new close friends in middle school. Truc has such amazing quality and characteristics that it would take an adult almost all his, or her life to develop. I have so much more to write about Truc but there wouldn’t be enough words to describe her. In the end, I just want to thank Fate to let me meet Truc, a friend and hero that gave me a new definition to the word “friend.”

Tuesday, June 9, 2009

Entry for June 09, 2009Nói với con bằng thứ tiếng nào đây?

(Cám ơn bạn Lún đã cho mượn ý tưởng và một phần nội dung :p)

Tính từ ngày người cộng đồng Việt Nam hiện diện trên miền đất này đến nay đã ba mươi mấy năm. Ba mươi mấy năm đủ cho một lớp người trưởng thành, lớn lên và sản sinh ra thêm một thế hệ nữa. Để có thể tồn tại và phát triển, mỗi người chúng ta phải đối diện với biết bao vấn đề, chất chồng biết bao tâm tư, trong đó cam go và khó khăn nhất vẫn là vấn đề bất đồng ngôn ngữ.

Trong khuôn khổ bài báo này, người viết không muốn đề cập đến vấn đề bất đồng ngôn ngữ trong giao tiếp ngoài xã hội, mà sâu xa hơn, đó là bất đồng ngôn ngữ trong gia đình, giữa cha mẹ và con cái.

Lựa chọn thứ ngôn ngữ nào đây, và dạy con thứ ngôn ngữ nào đây để con có thể vừa ra ngoài bằng chúng bằng bạn, vừa có thể hiểu được, cảm thông được tâm tư của cha mẹ, và không quên cái gốc Việt Nam của mình. Điều đơn giản đó, chúng ta đã bao giờ tự hỏi mình?

Phải thừa nhận rằng số người Việt Nam không nói được tiếng Anh, hoặc tiếng Anh chỉ dừng lại ở những câu giao tiếp thông thường là rất lớn. Cha mẹ quan tâm, hỏi thăm con bằng tiếng Việt, con nghe, hiểu, nhưng trả lời bằng tiếng Anh. Cha mẹ nghe tiếng được tiếng mất, nhưng đại khái hỏi nó học hành hôm nay ra sao, nghe nó trả lời ‘Good’ hay ‘ok’ thì cứ yên tâm là được. Khi con học cao hơn, sâu hơn, con cần khám phá cái này, tìm hiểu cái kia, không thể hỏi cha mẹ, hay tự nó biết ‘kiến thức của ba mẹ nó hạn hẹp’ thì nó cứ hỏi thầy hỏi bạn, hay mày mò trên internet. Đến lúc đó, cha mẹ và con cái hình như đã là hai thế giới khác nhau, bởi không chia sẻ được những suy tư.

Cũng có những bậc cha mẹ cố thu xếp thời gian đến với những lớp ESL (English as a Second Language) để mong có thể hiểu con cái mình nói gì. Nhưng sự tiến bộ đó không là bao khi trở về nhà tiếng Việt vẫn là ngôn ngữ chính. Đi chợ, đi làm, quanh quẩn trong cái khu đông đúc người Việt thì cần gì phải trau dồi tiếng Anh.

Với những đứa bé mới chập chững vào lớp một, bước đầu học đọc, học viết, học đặt câu. Nó réo lên, “Mẹ ơi spell dùm con chữ ‘bush’.” “À, ‘push’ hả?” “Không, con nói là ‘bush’, không phải ‘push’, ‘b’ không phải ‘p’…” Người mẹ bắt đầu lúng túng, bởi lưỡi người lớn cứng rồi, sao mà khó phân biệt ‘b’ hay ‘p’ quá.

Hay có khi từ trường trở về, nó hào hứng kể cả một câu chuyện dài xảy ra ở lớp, vốn tiếng Việt không đủ, nó sử dụng tiếng Anh. Cha mẹ không hiểu, hỏi đi hỏi lại, đến lúc nó ôm đầu và bảo, “Never mind, không có gì” thì cả cha mẹ lẫn con đều cảm thấy sự bất lực của mình. Con mất đi sự phấn khởi lúc đầu. Cha mẹ buồn sao con mình không nói được tiếng Việt hay tự trách mình sao không hiểu hết tiếng Anh.

Bên cạnh đó, lại có những cha mẹ chỉ thuần sử dụng tiếng Anh với con, tự hào là cha mẹ và con cái đều có thể chia sẻ mọi điều. Nhưng một sớm mai kia, bất chợt có người nói, ‘Con người Việt sao không nói được tiếng Việt’ mới giật mình, “không chừng con mình đã mất gốc tự lúc nào…”

Tôi mượn câu chuyện sau đây của một người bạn, cũng là môt người mẹ, để mỗi chúng ta tự suy nghĩ cho chính mình.

“Hôm nay trong lớp của Beo có tổ chức một trò chơi gọi là ‘Teach in a Teaching Day.’ Mỗi đứa sẽ thay phiên nhau lên dạy hay hướng dẫn những bạn khác trong lớp bất cứ kỹ năng gì mà mình thích.

Beo suy nghĩ mãi mà vẫn không biết nó sẽ làm gì. Cuối cùng, Beo quyết định sẽ dạy vài câu tiếng Việt xã giao. Mẹ khen ý kiến đó hay. Thế là buổi tối hai mẹ con lên một danh sách vài câu tiếng Việt thông thường cùng cách đếm số một hai ba.

Beo nằm lăn ra tập viết và tập đọc suốt buổi tối.

Thấy con khổ sở đánh vần, mẹ mới ngỡ ngàng là cái vốn tiếng Việt của thằng con trai 10 tuổi của mình chỉ bằng con số không.

Beo đọc đã rất khó khăn, ngay cả việc đếm từ 1 tới 10, huống gì tới viết.

Nhưng thấy con cố gắng, mẹ cũng không tỉ mỉ sửa lại cho hoàn hảo, bởi không muốn làm con thất vọng mà nản chí.

Sáng nay, trên đường lái xe đưa con đến trường, mẹ hỏi vui, ‘con đã sẵn sàng chưa?’ Beo lắc đầu, "I do not want to do it. I cannot do it."

Mẹ sững sờ, phát cáu lên. Giận mà la con ngay trong xe. Rồi tự nhiên mẹ bật khóc vì thất vọng, buồn, và cả cô đơn nữa. Hai mẹ con đã tập dợt cực lực cả đêm hôm qua, giờ con nói là con làm không được. Con là người Việt Nam thế mà chỉ vài câu tiếng Việt thông thường nhất mà bì bõm không xong thì còn làm quái gì được.

Con thấy mẹ giận thì im re. Sau đó lí nhí cũng bằng tiếng Anh là con đã có kế hoạch khác, con sẽ dạy tui nó xếp máy bay bằng giấy vậy.

‘Tùy con,’ mẹ hờn dỗi.

Con vào trường rồi, lòng mẹ chùng lại. Con không nói được tiếng Việt thì con không có đủ tự tin để mà dạy người khác. Con tự hiểu con không thể làm đại khái như người lớn được.

Mà con không nói được tiếng Việt là tại mình hết chứ có phải tại nó đâu mà la nó. Ừ, tại mình tất.

Hồi còn ở chung nhà, có bà nội nói tiếng Việt thường xuyên với con, mẹ thì nửa Anh nửa Việt. Rồi bà nội mất. Tiếng Việt trong nhà không còn ai nói. Mẹ lại bận bịu với chuyện học hành để mong lấy lại mảng bằng đại học, rồi cao học để sau này cuộc sống sẽ vững vàng hơn. Mẹ vất vả học tiếng Anh với cuốn từ điển tiếng Việt bên cạnh, sẵn đó thì mẹ giúp con mà cũng là đem con ra để mà thực hành tiếng Anh cùng mẹ, chứ mẹ không có thời gian dạy con học tiếng Việt hay mang con đến nhà thờ hay chùa Việt Nam vào cuối tuần cho con nói tiếng Việt với những đứa trẻ Việt khác.

Càng ngày, mẹ lại càng chỉ nói toàn tiếng Anh với con cho nhanh để không phải giải thích. Con ở một nơi không hề có bóng người Việt, hoặc nếu có thì người ta cũng nói với nhau bằng tiếng Anh cho nó nhanh.

Mẹ nhớ hôm dẫn con về Việt Nam thăm ngoại, thấy con không nói được một câu tiếng Việt nào cho ra hồn, ai cũng trách, trong khi mẹ thì vẫn thản nhiên, ‘Thì từ từ nó cũng nói được thôi. Nó vẫn là Việt Nam mà.’

Buổi tối đi ngủ, mẹ kể chuyện cổ tích Việt Nam cho con nghe bằng tiếng Anh. Mẹ không biết dịch từ trái thị ra tiếng Anh là gì nên khi kể chuyện Tám Cám, mẹ ghép bừa trái thị bằng trái cam (orange). Bà ngoại hỏi, ‘Sao không kể cho nó nghe bằng tiếng Việt.’ Mẹ kêu, ‘Con buồn ngủ quá rồi. Kể nhanh cho nó đi ngủ. Nếu kể bằng tiếng Việt, rồi lại phải giải thích bằng tiếng Anh, chắc tới sáng luôn quá!’

Bà ngoại im lặng.

Giờ nhớ lại, mẹ nghĩ chắc lúc đó bà ngoại buồn lắm. Và cũng rất cô đơn như mẹ bây giờ. Vì cháu cưng của bà không nói chuyện được với bà, còn con của bà thì xì xồ với cháu bà bằng cái thứ tiếng gì đó mà bà nghe không được. Xa lạ quá. Ngày xưa, bà ngoại kể chuyện Tấm Cám cho mẹ hằng đêm. Mẹ say sưa nghe, mải không chán. Bây giờ, mẹ kể cho con nghe bằng tiếng Anh, thì cũng đại khái để thoả mãn trí tò mò con nít, chứ không bay bổng ‘vàng ảnh vàng anh, hay thị ơi thị rụng bị bà’ được. Con mình không có cái diễm phúc đó. Chỉ vì nó không biết tiếng Việt.

Chẳng phải mẹ chảnh chẹ không muốn con mình học tiếng Việt. Cũng chẳng phải cái vốn tiếng Anh của mẹ hay ho gì để có thể tự tin mà dạy con.

Chỉ bởi cái vốn tiếng Việt của con đã ep hẹo từ ngày con bé, thì càng lớn, càng mất đi thêm. Con lớn rất nhanh. Hỏi mẹ nhiều hơn. Lắm lúc mẹ phải nghiên cứu trên Internet để học thêm rồi mới trả lời cho con được. Mà cái vốn tiếng Việt của con làm sao đáp ứng được cái kiến thức cần thiết của con. Thế là mẹ xài tiếng Anh cho nhanh. Cho xong việc. Rồi cứ hớn hở động viên mình ráng học thêm tiếng Anh với con. Vì vậy, cái chuyện học tiếng Việt của con lại có cớ xếp xó. Mẹ cứ tự nhủ, ‘từ từ tụi nó học, biết mấy hồi.’
Cho đến hôm nay, mẹ thấy thằng con 10 tuổi của mẹ phát âm líu cả lưỡi từ 1 tới 10, tim mẹ thắt lại. Mẹ sai rồi.

Bao nhiêu đề tài mẹ làm toàn là đề cao văn hóa, con người, truyền thuyết, lịch sử Việt Nam. Mẹ lúc nào cũng lớn tiếng tự hào mẹ là người Việt Nam, da vàng mũi tẹt.
Thế mà có mỗi việc dạy con tiếng Việt thì hơn 10 năm nay, mẹ đã làm không được.”

Thực sự, nói với con bằng thứ ngôn ngữ nào đây, tiếng Việt hay tiếng Anh, hình như không dễ dàng như người ta tưởng.

Entry for June 09, 2009 Báo Mới




Little Saigon nhỏ tí ti và là nơi tập trung đông đảo người Việt nhất ở Mỹ, cho nên ai ở đây thì không cần phải biết một chút tiếng Mỹ nào vẫn cứ sống phây phây, bởi tất cả hàng quán, chợ búa, trường học, công sở, bưu điện, ngân hàng, bệnh viện... không loại trừ ở đâu, đều có nhân viên người Việt phục vụ tận tình.
Và cũng chính vì vậy cho nên chỉ trên một con đường Moran có chút xíu thôi, lại hội tụ không biết bao nhiêu là cơ quan báo chí truyền thông tiếng Việt (gọi đó là con đường báo chí cũng không ngoa chút nào!)
Sắp tới đây, vào ngày Lễ Ðộc lập của Mỹ, July 4, sẽ có thêm một tờ báo nữa ra đời, góp mặt cùng làng báo Bolsa.
Ðó là tờ Việt Herald. (trong hinh la to sample)
Có lẽ chỉ có mỗi sếp tui, nhà văn Hoàng Mai Ðạt, mới dám cầm một lúc 2 tờ báo đối đầu nhau như thế này để cho tôi chộp ảnh thôi! (bởi là người khác thì là “lên đường” luôn rồi!)
Anyway, chúc mừng bạn bè tôi!

Sunday, June 7, 2009

Entry for June 07, 2009 "Đó là một sinh viên biết vượt lên những thách thức."

“Câu chuyện của tôi không có gì đặc biệt đâu cô,” bà Cơ Nguyễn mở đầu cuộc nói chuyện khi biết ý định của tôi muốn tìm hiểu về quá trình học tập cũng như một chút gì đó về cuộc đời riêng của bà như thế.

Có thể như bà Cơ đã nói, câu chuyện cuộc đời bà không phải là đặc biệt, là duy nhất, nó cũng có nét rất chung của những người phụ nữ Việt Nam. Thế nhưng chuyện một người vợ mà chồng mất khi bà chưa tới 40, một mình bươn chải nuôi mười người con ăn học thành tài, và quan trọng hơn, bà đã đeo đuổi chương trình học vấn trên vùng đất mới này suốt 10 năm ròng rã để cuối cùng tốt nghiệp đại học cộng đồng ở lứa tuổi 72 thì không phải là câu chuyện dễ tìm trong số đông.

Tôi biết đến bà Cơ Nguyễn qua một bài viết của trường Coastline Community College (CCC) giới thiệu về quá trình học tập của bà ngay trước ngày trường tổ chức lễ tốt nghiệp cho các sinh viên của mình. Vì lý do sức khỏe, bà Cơ đã không có mặt trong buổi lễ quan trọng ấy. Và như một sư may mắn, tôi lại có được lá thư bà viết bằng nét chữ học trò chân phương gửi cám ơn trường CCC, cám ơn thầy cô và những người đã giúp đỡ bà. Dò theo số điện thoại có trên thư, tôi đã có cuộc chuyện trò cùng bà Cơ Nguyễn.

“Chồng tôi qua đời năm 42 tuổi, khi đó tôi 36. Mười sáu ngày sau khi nhà tôi mất, tôi sanh đứa con út...” Giọng bà chùng xuống, thật buồn, khi nhắc lại những ngày tháng mà bà những tưởng là mình không thể nào sống nổi. Một nách mười con đã là chuyện không dễ dàng trong việc nuôi nấng dạy dỗ, lại thêm một mình nuôi đàn con thơ dại trong những năm tháng sau khi cuộc chiến kết thúc lại là chuyện không đơn giản chút nào.
“Tôi nuôi con trong sự nghèo khó, cơ cực. Tôi vừa đi dạy ở trường, vừa đi dạy kèm để kiếm tiền nuôi con. Có những hôm dạy đến tận 10 giờ tối, trời mưa tầm tã, tôi lạc đường, lo lắng, lo sợ, đủ thứ hết...”

Nhưng cái khổ dành về cho mình thì có sá gì với người mẹ. Ðiều làm bà cảm thấy đau đớn và xót xa hơn chính là nhìn những đứa con mình đói kém. Nỗi niềm đó giờ đây nhắc lại bà vẫn còn cảm thấy ray rứt, “Chúng học luyện thi đại học mà chỉ có trong bụng chén cháo đậu đỏ, cơm không đủ ăn. Tội lắm, cô ơi...” Chỉ một câu nói nghẹn ngào khi gợi nhớ tuổi thơ đói khổ của con mình đủ bộc lộ cái vô cùng của lòng mẹ thương con biết đến dường nào.

Mà nào đâu chỉ nuôi con, bà còn tự tay chăm sóc cho mẹ già bị bệnh lẫn (mất trí nhớ) suốt bảy năm ròng rã. Ngày mẹ mất, bà lại chắt mót dành dụm để xây cho mẹ mình chiếc kim tĩnh như đúng ý nguyện của người xưa.

Sang Mỹ theo diện bảo lãnh từ năm 1998, khi bà đã ở tuổi về hưu, nhưng bản tính của một người mẹ đầy nghị lực và không muốn làm phiền con cái, khiến mỗi ngày bà đều tìm báo Người Việt đọc để kiếm việc làm thêm. Khi biết ý định đó của bà, các con đều chung suy nghĩ “Má đã làm việc cực khổ bao nhiêu lâu nay cho tụi con, giờ má hãy nghỉ ngơi, để tụi con đi làm.”

Thế là bà bắt đầu việc quay trở lại trường học từ đó.

Bà tâm niệm “It’s never too late to learn - Không bao giờ quá trễ cho chuyện học hành,” và quãng đường học của bà là một minh chứng cho điều đó.

Bà Cơ nói, “Tôi già rồi, đi học vì thấy vui với tuổi già, đi học chỉ là để mở mang thêm một chút kiến thức, để cho não mình hoạt động. Học để tự biết chăm sóc bản thân. Thêm nữa, vì tôi sợ nếu tôi bị bệnh lẫn (mất trí nhớ) như má tôi ngày xưa thì khổ cho các con tôi, cho nên tôi phải học.”

Nghe thì đơn giản nhưng những ai cắp sách đến trường khi đã có gia đình, bước qua tuổi 40, và với một ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ thì mới hiểu hết cái cực của người đi học là như thế nào, huống chi khi ấy bà Cơ đã hơn 60.

Bên cạnh suy nghĩ “đi học vì thấy vui với tuổi già,” bà Cơ nói một cách chân thành, “Ði học thực sự nhiều khi rất mệt và cực lắm. Mình già rồi, trí óc đâu còn minh mẫn như thời trẻ. Công sức, thời gian bỏ ra rất nhiều. Ðôi khi thấy rất miễn cưỡng với chuyện học hành.”

Mệt mỏi và khó khăn như thế nhưng bà không hề xao lãng và bỏ cuộc. Thời gian đầu, khi gia đình còn ở Garden Grove, mỗi ngày bà đón 6 chuyến xe bus đến trường và về nhà. Sau đó, khi gia đình chuyển về Riverside sinh sống, tuổi đời càng chồng chất thì những chuyến xe đi về của bà cũng tăng lên. 5 chuyến đến trường (50 miles~80km), 5 chuyến về nhà (50 miles) bất chấp nắng mưa gió rét, cho đến khi ra trường, tổng cộng 10 năm. Ðiều gì đã cho bà nghị lực đó? Bà tâm sự, “Ngày xưa tôi là một cô giáo dạy trẻ con. Tôi thương học trò tôi lắm. Thêm nữa, tôi là người luôn nhớ ơn những ai đã tốt với mình, giúp đỡ mình.” Chính vì suy nghĩ “cái gì cũng phải có trước có sau” theo quan niệm Á Ðông, mà sự tận tụy, nhiệt tình giúp đỡ của những người làm việc tại trường Coastline đã giữ chân bà. Bà đã gắn bó với ngôi trường đó trong suốt thời gian học hành của mình, không muốn chuyển đi đâu hết.

Khi được hỏi ‘Cô có nhận xét gì về bà Cơ Nguyễn?” cô Michelle Ma, giám đốc Tiếp Thị và Giao Tế của trường Coastline, cho biết, “Co Nguyen là một sinh viên tuyệt vời! Bà ấy bắt đầu học từ những lớp ESL tại trường Coastline, sau đó chuyển lên chương trình bình thường và đã tốt nghiệp cao đẳng (A.A. degree in general studies) vào ngày 16 Tháng Năm.

Với cô Tina Xa, nhân viên chương trình EOPS (Extended Opportunities Programs and Services) thì “Co Nguyen là một sinh viên biết vượt lên những thách thức.” Cô Tina cũng cho rằng, “Co Nguyen là một sinh viên tuyệt vời. Bà đã làm việc rất chăm chỉ và dành trọn cuộc đời mình cho mười người con. Niềm đam mê của bà là việc dạy học, nên bà có ý định chuyển tiếp lên trường đại học Fullerton để lấy bằng cấp về giảng dạy. Với số điểm GPA cao và sự chăm chỉ vượt bậc, chúng tôi biết bà ấy sẽ thành công!”

Cũng theo thông tin từ trường Coastline thì tháng Năm 2008, bà Cơ đã được nhận học bổng The Leisure World Oasis, và tháng Năm 2009 bà lại được nhận một học bổng khác mang tên The Foundation Scholarship Award.

Nhìn lại cuộc đời mình, bà Cơ nói, “Tôi nghĩ mình chỉ như một hạt cát giữa sa mạc mênh mông.” Tháng Năm vừa qua, câu chuyện của bà Cơ Nguyễn đã được nêu lên trong lễ tốt nghiệp của trường CCC. Câu chuyện của bà đâu chỉ làm xúc động những người Việt Nam có mặt ngày hôm đó, quan trọng hơn, nó còn khiến cho mỗi người Việt Nam cảm thấy tự hào hơn khi nghe những tiếng trầm trồ ngưỡng mộ của những người thuộc sắc dân khác.

Ðúng, “một con én không thể làm nên mùa xuân” như bà Cơ đã nói, nhưng khi nó cất tiếng người ta biết rằng xuân đang ở quanh đây. Vâng, chúng ta có quyền tự hào lắm chứ!
Xin được chuyển ngữ lá thư bà Cơ Nguyễn đã viết gửi cho trường CCC sau khi bà tốt nghiệp để hiểu thêm về tâm sự của bà.

“Sẽ không bao giờ trong cuộc đời tôi quên được những năm đã học tại trường Coastline Community College. Tôi vô cùng tri ân sự giúp đỡ và lòng tốt mà trường đã dành cho tôi trong những năm tháng đó.

Thoạt đầu, tôi đến trường CCC bởi trường nằm ngay trung tâm của cộng đồng Việt Nam. Năm 2004 gia đình tôi chuyển đến Riverside, nhưng tôi không muốn chuyển đến học tại những trường gần nhà. Thay vào đó, tôi dành thời gian đón những chuyến xe bus khác nhau từ Riverside đến Garden Grove, Westminster bởi sự quý mến ân cần của thầy cô giáo, những người tư vấn của trường đã níu chân tôi.

Là một sinh viên lớn tuổi nên sự bén nhạy và mau mắn trong suy nghĩ của tôi đã giảm nhiều, vì thế tất cả thầy cô phải có thêm lòng kiên nhẫn và sự giúp đỡ dành cho tôi. Những người tư vấn, những nhân viên văn phòng ở phòng Tài chính và EOPS đã luôn dành thời gian nhiều hơn để giúp đỡ tôi khi tôi can sự hướng dẫn. Tôi không thể nào diễn tả hết lòng biết ơn của tôi đối với trường CCC nói chung và nước Mỹ nói riêng.

Tôi đến Mỹ khi đã ở tuổi về hưu. Ðất nước này đã cho tôi cơ hội để có được nền học vấn mà tôi đã không có được nơi quê nhà. Thầy cô và mọi người đã hỗ trợ tôi rất nhiều để giờ đây tôi có thể tốt nghiệp được. Thời gian tôi học tại trường CCC là một kinh nghiệm quí báu liên quan đến cách nhân và tri thức cuộc đời tôi. Tôi cảm thấy biết ơn vô cùng khi được là sinh viên của trường.

Tôi sẽ luôn giữ mãi những kỷ niệm ngọt ngào với trường. Xin chúc sức khỏe và thành công đến với tất cả mọi người.

Trân trọng,

Co Nguyen

25 Tháng Năm, 2009”

(N.L)

Wednesday, June 3, 2009

Entry for June 03, 2009

Không biết bé Ti làm gì với môn Văn của nó, nó chỉ bảo đó là trò chơi và nhờ mẹ viết mấy chữ đó lên chân Ti và Bi, xong chụp hình dùm nó để nó nộp cô lấy điểm khuyến khích.

Những cách học 'tếu lăm' này khi nào VN mới áp dụng nhỉ?

IMG_1582 by you.

Tuesday, June 2, 2009

Entry for June 03, 2009 Con người luôn thú vị

Hình như lâu lắm rồi tôi mới sống lại tâm trạng hưng phấn trong công việc của mình.
Tôi cảm thấy có quá nhiều điều thú vị và hay ho mà tôi học được qua các nhân vật mà tôi tiếp xúc để phỏng vấn.
Tôi vẫn giữ được quan niệm của mình là khi tìm hiểu một con người, tôi tránh mọi sự tác động bởi những định kiến hay nhận xét của người khác. Tôi muốn có cái nhìn chủ quan của mình, tôi muốn quan sát và nhận xét họ trong cái cách mà họ nói chuyện. Cảm tính có thể không hoàn toàn đúng, nhưng trong chừng mực nào đó, tôi tin vào trực giác và cảm nhận của mình.
Tôi vẫn hay muốn lắng nghe nhận xét của một người bạn về những điều mà tôi quan tâm, rồi tôi tự đối chiếu với những suy nghĩ của riêng tôi.
Tôi cũng vẫn luôn cảm thấy mình là người may mắn, bởi những người tôi đang làm việc cùng cũng như những người bạn tôi thân thiết, đã luôn cho tôi những cơ hội, cũng như ý kiến, để tôi lại có thể vững tin vào chuyện mình làm và mình sẽ làm tốt.
Với tôi, mỗi người luôn là một thế giới đầy bí ẩn, càng tìm hiểu càng khám phá càng cảm thấy bao điều thú vị, thú vị trong cả điều hay lẫn điều dở. Không có cuộc đời nào là boring và đáng chán. Mỗi người đều có lý do cho sự tồn tại của mình và cho mọi việc mình làm. Cũng như sự gặp gỡ của con người trong cuộc đời này cũng do những duyên may...

Friday, May 29, 2009

Entry for May 29, 2009 Không bình thường

Trân Văn: Thưa, phải điện thọai của ông Phạm Đức Hải không ạ?

Ông Phạm Đức Hải: Dạ đúng rồi ạ!

Trân Văn: Thưa ông, tôi là Trân Văn ở Đài Á Châu Tự Do. Thưa ông, ông nghĩ sao về lá thư mà ông Michael Michalak (NV: đại sứ Hoa Kỳ tại VN) gửi ông ạ?

Ông Phạm Đức Hải: Dạ, tôi... tôi... tôi không biết anh ạ! Có gì anh... anh... anh... anh... anh... anh... anh... anh gọi lại nghe. Anh gọi lại sau nghe

Trân Văn: Ông có thể dành cho tôi vài phút để hỏi thăm về một số vấn đề không ông?

Ông Phạm Đức Hải: Dạ không ạ! Không ạ! Anh... Anh... Anh... Có gì anh cứ tới báo với tôi nghe! Anh tới báo nói chuyện với tôi... nghe! Dạ vâng... (tiếng điện thoại bị tắt)

…….

Trên đây là một mẫu cuộc điện đàm giữa Trân Văn, phóng viên đài RFA và Tổng Biên Tập Báo Tuổi Trẻ Phạm Đức Hải khi nói về bài báo “Chuyện không bình thường” đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 11 tháng 5, 2009.

Tuesday, May 26, 2009

Entry for May 27, 2009




Sometime, I look like this :p

Thursday, May 21, 2009

Entry for May 22, 2009 Nhảm

"Đa tình tự cổ không dư hận" tức là kẻ đa tình xưa nay thì không có hơi đâu mà giận .

Thế cho nên mới "Dĩ hận miên miên vô tuyệt kỳ" (mối hận đó miên man hoài chẳng biết đến bao giờ mới hết)

Ủa nghe sao hơi kì kì?

Đúng ra phải là "Đa tình tự cổ luôn ôm hận" chứ?

Hehehe "Đa tình tự cổ không dư hận" là kẻ đa tình xưa nay chỉ luôn ôm hận mà thôi.

Hay nói vậy nè:

Đa tình tự tử trên cây mận

Gặp gió lung lay... té lọi giò"

hehehe

Tự dưng thắc mắc cái câu "đa tình..." gì đó là của ai vậy nhỉ?

Thursday, May 14, 2009

Entry for May 15, 2009




Không dám có ý kiến nữa :(

Nguon o day

Sunday, May 10, 2009

Entry for May 10, 2009




This is my new car :p

(that color is cypress green)

Entry for May 10, 2009

Today you will have a supernatural ability to cut right through all the noise and get to the real heart of any matter. You'll be an excellent peacemaker, a clever negotiator, and a respected leader -- so naturally your words will carry lots of weight right now. And even though keeping the peace is not your job, it will feel good to volunteer for that role. You like helping people get along! Today, you can make everyone happier -- and make your life much easier.

(just for me, not for you guys ;-)

Monday, May 4, 2009

Entry for May 05, 2009

Nói là last entry, và sẽ cho blog này biến mất. Nói thì tưởng dễ nhưng ai ngờ lại không đơn giản chút nào.

Bắt đầu là phải delete từng người trong Friends list, vì không có chế độ "select all" xong rồi chỉ cần bấm delete, một nhát một là xong tất cả, mà phải xóa từng tên một. Hic, thế mới biết đã là bạn rồi thì muốn bỏ đi đâu có dễ đâu, hic.

Xong khâu đó rồi, mới đến delete quick comments. Hic, cũng làm từng cái một. Friends List thì có hơn 160 -170, còn quick comments thì mấy ngàn. Làm chừng nào mới xong đây? Hic. Thì cũng vậy, lời đã ghi xuống rồi thì cũng khó mà bay.

Cho nên sự nghiệp cho blog này biến mất coi bộ khó khăn và gian nan quá! (Nhưng hôm trước đã lỡ delete vài người rồi, cứ từ trên bấm xuống, đâu chừng mười mấy hai mươi người gì đó thì oải quá, hic. Bạn nào có để ý thì đừng giận nghe! Add lại cũng được mà :p) Thôi, cứ để vậy coi như còn chốn đi về mỗi khi muốn khóc lóc kể lễ ỉ ôi gì đó, biết sẽ có người dỗ dành, hic.

Nhưng dầu sao đã lỡ có nhà mới rồi thì cũng ở đó thường hơn. Ai muốn thăm tui thì cứ ghé http://www.nguyenngoclan.com

(cô D. ơi, em đưa link này cho cô lâu rồi mà, cứ vậy save lại cô há!)

Anyway, mỗi sáng và tối vẫn đều đặn lướt blog 360 của mọi người đó :p

P/s: chuyện chuyển qua Plus360 có thể bị theo dõi hay đáng cắp password lý ra anh Hạo Nhiên phải nói sớm hơn chứ! Ai đời chờ mọi người ùn ùn chuyển đi rồi thì mới tuyên bố sống chết gì cũng không đưa cổ vào tròng. Chơi xấu!

Wednesday, April 22, 2009

Entry for April 23, 2009 Last entry

Như một lời chia tay

Có lẽ đây là entry cuối cùng cho blog này.

Cũng không biết sao nữa, nhưng sẽ cho nó biến mất :p

Những bài vở cũ, giữ lại như một kỷ niệm, theo lời người bạn đã chuyển hết qua 360 Plus, nhưng chắc chắn đó sẽ không phải là nơi tui tiếp tục viết.

Lại nói như kiểu Nguyễn Bỉnh Khiêm:

"Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ

Người khôn người đến chốn lao xao"

hehe, nghe ra rất "chảnh và láu cá", nhưng một phần bản chất của tui là vậy :p

Ừ, thì sẽ tìm một nơi vắng vẻ hơn và bắt chước như S "viết lại một profile khác cho đời mình." Hehehe, nghe cải lương quá nhưng cũng hay quá! Vậy thì cũng như khởi đầu của blog này, tui nghĩ những ai lại tìm đến với blog tui (nếu lại có :p) tức là tui có duyên với họ!

Hehe, đã bảo là sến thì sến cho trót: thế thì cám ơn tất cả mọi người đã dừng chân ở đây để tui luôn cảm thấy rằng nếu tôi trải lòng thì tôi sẽ nhận được sự chia sẻ và quanh tôi luôn có nhiều người dõi theo với những buồn vui của tôi.

Nếu ai đó bảo thế giới online là ảo thì có lẽ cũng đúng, bởi đến giờ này vẫn còn quá nhiều người tôi không biết là ai :p

Nhưng có điều với tôi thì là thật, ít ra là tên tôi là thật và những điều tôi viết là thật.

Cho nên bây giờ tôi nói rằng tôi sẽ cho blog này biến mất trong ít ngày tới thì cũng là thật, hehe

Chúc tất cả luôn tìm thấy sự bình an và niềm vui trong cuộc sống.

Mến,

NTNL

Tuesday, April 21, 2009

Entry for April 22, 2009

Ðang muốn đi xem phim "Bolinao 52" nhưng sợ...

Bolinao 52 - Sự cảm thông đến từ những người còn sống

(Bài trích từ báo NV)

Trong mỗi một con người đều có một địa danh để đến viếng thăm, với ai đó là Paris tráng lệ, là Roma uy nghi, hoặc thành Viên cổ kính... nhưng với chị Trịnh Thị Tùng, một thuyền nhân người Việt Nam, thì địa danh đó là Bolinao. Bolinao là thiên đường trên địa giới hay địa ngục của trần gian? Bolinao là một làng chài nhỏ ở Phillipines, ở nơi đó có tình người và chứa đầy sự cảm thông toàn vẹn.

“Bolinao 52” là một bộ phim kể về câu chuyện của những thuyền nhân tị nạn Việt Nam. Vào năm 1988, tại Bến Tre, miền Nam Việt Nam, có 110 người đã đào thoát khỏi Việt Nam trên một chiếc thuyền nhỏ bé, hướng ra biển khơi để bắt đầu chuyến hải hành đi tìm tự do, đi tìm nguồn sống mới. Ngay từ ngày đầu tiên trên biển họ đã gặp cơn bão lớn, người tài công quyết định ngưng máy và chờ cho cơn bão qua đi để tiếp tục chuyến hải hành.

Nhưng tắt rồi thì máy không bật lại được nữa. Và đó là sự khởi đầu bi thương của những định mệnh bị trôi dạt. Năm ngày, 10 ngày, rồi 19 ngày sau... Chị Tùng, người dẫn chuyện trong phim, kể lại câu chuyện bằng những ngôn từ mộc mạc, bình dân và chân thành: “Mọi người chết từ từ, mỗi ngày đều có người chết.” Chị nói về cái chết, về sự mất tích của những người đồng hành cách đây 17 năm như chính câu chuyện mới xảy ra hôm qua. Ra đi, họ hy vọng sẽ đến được bờ tự do nếu có sự cứu vớt, giúp đỡ... nhưng hy vọng đã quay lưng với họ.

Với quốc tế, tên gọi “Bolinao 52” (tức là chuyến tàu mang 52 người sống sót, tới được làng chài Bolinao) còn là biểu tượng của sự mệt mỏi của thế giới khi liên tục phải cưu mang người Việt Nam tỵ nạn. Một vị hạm trưởng Hải Quân Hoa Kỳ, chỉ huy chiến hạm USS Dubuque, đã bị đưa ra tòa án quân sự vì ông chỉ lệnh cho cung cấp đồ ăn và nước chứ không vớt những người tỵ nạn trên chiếc thuyền này - mặc dù vị hạm trưởng không hề nhận được phép vớt họ. Một kết quả bi thảm đã xảy ra. Lương thực cứu trợ đã hết, tàu bị ngập nước và đang chìm dần dần... những thuyền nhân đã bò đến bờ vực địa ngục của sự tuyệt vọng. Họ đã phạm phải một điều cấm kị kinh hãi khi phải tìm kiếm nguồn sống từ những miếng thịt của đồng loại. Vụ án “Bolinao 52” đã làm chấn động thế giới!

Không ai có thể lý giải được cuộc đời mình khi chính số phận của mình cũng không do chính mình định đoạt. Ðược sống, được cứu vớt, được cưu mang hay bị xua đuổi thậm chí phải bỏ cuộc. Chị Tùng cứ lặp lại câu nói “Mỗi người đều có số phận của nó” với một tâm trạng khắc khoải, như mong tìm lại một chút bình yên. Người sống, hay người đã chết đều mong muốn có một chút cảm thông. Sự cảm thông được đặt lên trên số phận.

Dân tộc Việt Nam ẩn chứa nhiều tiềm năng, trong đó tiềm năng giá trị nhất chính là sự chịu đựng khổ nhục và lụy phiền. Không chỉ riêng 52 con người trên chiếc tàu kia, mà còn rất nhiều thuyền nhân khác, đã sống sót và chấp nhận sự phiền lụy trong nỗi niềm câm lặng. Chị Trịnh Thanh Tùng, người sống sót, khi về thăm lại vùng đất ân nhân đã được những đàn bà người Phi trên đảo Bolinao gọi là “super woman”. Và với đạo diễn Ðức Nguyễn, chị Tùng thực sự là “super woman”, khi chị mạnh dạn nhận lời kể lại câu chuyện của chuyến hải hành đầy kinh hoàng đó.

Mang nỗi oan khuất của những người đồng hành xấu số, sự phẫn hận và thù ghét những trái tim của ý chí lạnh lùng... đã làm cho chị phiền lụy và đau khổ trong suốt 17 năm trời. Chị Tùng mặc dù đã ở bến bờ tự do, nhưng trong tâm khảm vẫn bị ràng buộc bởi những ám ảnh bi thương của chuyến tàu định mệnh.

Sự gặp gỡ giữa chị và người lính thủy trên chiến hạm USS Dubuque đã giải trừ nỗi phiền muộn, trăn trở hiểu lầm đến từ hai phía. Ðạo diễn Ðức Nguyễn đã cho họ gặp nhau, hàn gắn, để làm thanh thản và rửa lành những vết thương lòng sâu thẳm. Chị nói với người lính Mỹ: “It's OK now, I hope you don't feel bad like before.” Cả hai người đều khóc. Bolinao 52 đã làm cho người ta khóc. Khóc bởi vì họ là những con người.Trong mỗi con người chúng ta, khi rơi vào tình trạng tuyệt vọng và phải chịu nhận lãnh thảm họa thì ý chí sống bỗng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. 52 con người sống sót trên chiếc thuyền đã có một sự chọn lựa đúng. Họ cần phải tát nước, họ cần phải ăn, vì họ cần phải sống.

Ðạo diễn Ðức Nguyễn đã không khai thác sự kiện Bolinao 52 như người ta đã khai thác trên khía cạnh rùng rợn, dã man gây chấn động. Ðức Nguyễn nói: “Tôi không muốn gợi lại sự hãi hùng mà là xoa dịu nỗi đau cho những người còn sống.”

Chị Trịnh Thị Tùng tìm về lại Bolinao, tìm lại quá khứ để cảm tạ những ân nhân. Chị tìm về lại Bolinao cũng để nhằm xoa dịu những nỗi đau của những người bạn đồng hành xấu số và quan trọng hơn là cho chính bản thân chị. Chị gặp lại người lính thủy xưa kia để hai bên xóa bỏ những mặc cảm hiểu lầm. Người sống tìm được sự cảm thông thì hy vọng người xấu số cũng ngậm cười nơi chín suối.

“Bolinao 52” là cuốn phim tài liệu không phê phán, tố cáo hay đòi quy trách nhiệm lên ai. Cuốn phim chỉ kể lại toàn bộ một chuyến hải hành của những thuyền nhân Việt Nam, với mong muốn tìm sự cảm thông đến từ nhiều phía.

Saturday, April 11, 2009

Entry for April 11, 2009

Ngày này -16 năm trước :p

....

Để hôm nay có được thế này :)

Ti tặng quà, Bi đọc tất cả lời chúc trên thiệp (đọc ro ro nhưng không biết có hiểu gì không, chỉ nhớ mỗi chuyện là đọc xong thì nhắc mẹ nhớ đưa cái bóp của Bi cho chị hai để chị hai lấy $10 tiền hùn mua quà cho ban mẹ :p)

hehehe

Saturday, April 4, 2009

Entry for April 05, 2009 Chạy trời không khỏi nắng

*Ở Việt Nam

Vì là:

- gia đình có công với ngụy

- có người đi vượt biên

- lý lịch không rõ ràng (?)

Cho nên:

- dù có khả năng chuyên môn

- có năng lực lãnh đạo

- có quá trình “cống hiến”

Nhưng vẫn… không được “bổ nhiệm”

Bởi lẽ: không xác định được “lập trường tư tưởng”!

*Chạy một hơi sang tận nửa vòng trái đất.

Tiếp tục bị xếp vào "thành phần có vấn đề"!

Dù rằng:

- có khả năng

- có trình độ

- có hiểu biết

Nhưng vì:

- là bạn của HTC

- thân thiết với VQHN

Cho nên suy ra kết luận rằng thì là: lập trường tư tưởng vẫn thuộc loại không rõ ràng!

*Ha!

Tui đang suy nghĩ có nên hoặc về VN làm đơn xin được xác nhận hồi đó tui không có xúi ba tui đi lính hay là ở đây kiếm tiền đăng bố cáo: “Tui - NTNL - xin không làm bạn với HTC và VQHN nữa!”

Sunday, March 29, 2009

Entry for March 30, 2009

Cứ muốn viết cái gì đó, mà lại chẳng biết viết cái gì và bắt đầu như thế nào. Viết rồi xóa, rồi viết rồi xóa…

Ngẫm thế mới chán.

Lúc bận tối tăm mày mặt thì bao dự định trong đầu sẽ viết cái này, sẽ đọc cái kia, và làm cái nọ. Thế mà lúc có chút thời gian dư dả thì đầu cứ như đóng bùn. Chả suy nghĩ và tập trung được cái gì.

Nhớ cách đây mấy tuần, có đứa học trò hỏi: “Có thật kẻ viết văn sẽ cô đơn hơn những người không có máu văn chương không cô?”, lúc đó cũng nghĩ là khi rảnh sẽ trả lời cho nó bằng cả một entry, vậy mà giờ cứ ngồi ngó câu hỏi đó của nó mà chẳng biết nói như thế nào cho nên đầu nên đuôi. Chán chưa!

Ừ, mà đây cũng là câu trả lời cho em nè: kẻ hay viết như em và cô (chưa dám gọi là văn đâu, cứ nghĩ gì thì viết, thay vì nói!) không phải sẽ cô đơn hơn những người khác, mà chỉ là những kẻ dở hơi như thế này nè! Hehe.

Hồi xưa mọi suy nghĩ hay hướng hết cả vào mình: không ai buồn như mình, cô đơn như mình, bất hạnh như mình, hoặc tự tin hơn thì không ai giỏi như mình, thông minh như mình, đáng yêu như mình, hehehe. Nhưng càng sống đủ một chút (mà thực ra bao nhiêu là đủ thì cũng chẳng biết, chỉ nhớ câu của bạn Khương nói rất hay là “có lẽ em sống chưa đủ nên chưa bao giờ phải nói “giá như…”) thì lại càng thấy mình chỉ là lọt thỏm trong vô vàn những nỗi cô đơn cũng như cái giỏi giang của người khác.

Đọc nhiều, tiếp xúc nhiều và suy nghĩ nhiều chỉ thấy rằng: giờ đây không bao giờ dám so sánh nỗi cô đơn hay tài năng của mình với bất kì ai cả! hehe. Mỗi người là một thế giới, và cái thế giới của mỗi người là một bí ẩn, ngay cả với chính bản thân người đó, bởi đôi lúc mình cũng đâu lí giải được điều mình làm, mình nghĩ đâu, nhất là những điều thuộc về lí lẽ của tình cảm!

Cũng như hôm qua tui hùng hồn nói với tui là tui sẽ đoạn tuyệt với quá khứ, tui chỉ sống cho hiện tại và hướng tới tương lai (chắc chợt nhớ “Đoạn Tuyệt” của Nhất Linh hay nhớ “Today is a gift” trong Kung Fu Panda chả biết ) thế mà chỉ ngay hôm sau tui lại quay quắt với quá khứ đến điên cuồng, hixhix (có lẽ do nhớ “Thời Xa Vắng” của Lê Lựu quá).

Hôm trước đọc đâu đó, có ai đó nói: mỗi người là một ốc đảo cô đơn. Ừ, thì chắc là vậy, chỉ khác nhau ở chỗ có ốc đảo đề họ ghi tên thì người ta biết, có ốc đảo giấu mất cái danh xưng (hay không biết gọi như thế nào cho đúng tên) thì chả ma nào hay, cứ thế mà đoán: tên đó mà cô đơn, mà buồn cái nỗi gì! hehe

Cũng như tui vậy, cứ chỉa hệ qui chiếu thẳng vào tui cho dễ nói, để khỏi phải đụng chạm ai. Có đứa bạn lâu ngày gọi điện cho tôi. Nói một hồi, khi nghe tui bảo: ở đây tui rất ít, nếu không muốn nói là rất hiếm bạn, và tui cũng rất ít trò chuyện với ai. Nó la toáng lên: cái gì! Nhìn vào trong blog vậy mà kêu là ít bạn và không nói là sao? - hehe, thì là vậy đó! Tui viết chứ tui có nói đâu! Tin hay không thì tùy (hehe, nó không hề nhớ là chỉ có nó phải phone gọi hỏi thăm tui chứ năm khi mười họa được mấy lần tui gọi cho nó) Ở đây, phone tui thường trực chỉ có ông xã, má tui, một người bạn trai, một người bạn gái. Hết. Còn lại thì bỗng dưng một ngày nào đó trời đẹp hay trời u ám, tui bỗng chợt nhớ ra là: à, cái người đó không biết sống chết thế nào, hay một cái gì đó khiến tui phải nhớ đến, thế là phone hoặc email hỏi thăm. Hehehe, cho nên đừng ngạc nhiên khi một sớm mai thức dậy thấy một cái mail dài thậm thượt, eo ôi là tình cảm của bạn Lan, đọc xong reply liền, nhưng rồi lại thấy tui biến mất tăm mất hút cho đến một ngày nào đó lại kiểu như vậy, tái xuất, và lại nhắc chuyện đời xưa…

Thông thường, bạn Lan được nhìn như một kẻ hơi vô tâm, hehe, nhưng yên tâm là trực giác tui sẽ báo cho tui biết là ai đó đang “có chuyện”, đang “ngáp ngáp” hay sắp “lên đường” thiệt rồi :p

Hehehe, mở đầu nói là không biết viết gì, mà giờ này lại nói như ma nhập!

Ừ, thì nghĩ gì viết đó, coi như xả rác.

Mà thôi buồn ngủ rồi. Đi ngủ đây. (hơn nữa, tự dưng nhắc đến ma… là thấy không ổn rồi :P)

Friday, March 27, 2009

Entry for March 28, 2009 Tôi muốn một người vợ

Theo sự phân loại thì tôi được xếp vào loại những người vợ. Tôi là Một Người Vợ. Và, không ngoại lệ, tôi là một người mẹ.

Mới đây một người bạn trai của tôi xuất hiện trong một dáng vẻ hòa toàn mới sau khi ly dị. Anh có một đứa con với người vợ trước. Anh đang tìm kiếm một người vợ khác. Một tối, tôi nghĩ về anh bạn trong khi đang đứng ủi quần áo, bất chợt tôi cũng thích như anh, thích có một người vợ. Tại sao tôi lại muốn một người vợ?

Tôi thích trở lại trường học mà như thế thì tài chánh của tôi không đủ để hỗ trợ cho chính tôi, và cho những người phụ thuộc tôi. Tôi muốn có một người vợ đi làm để tôi đi học. Trong khi tôi đi học thì tôi muốn vợ phải chăm sóc mấy đứa nhỏ. Tôi muốn vợ theo dõi những cuộc hẹn với bác sĩ, nha sĩ cho mấy đứa con và cho cả tôi. Tôi muốn vợ phải lo cho con ăn uống đầy đủ, tắm rửa sạch sẽ. Tôi muốn vợ giặt giũ khâu vá quần áo cho mấy đứa nhóc. Tôi muốn vợ là người bảo mẫu tốt cho con tôi, là người quan tâm đến chuyện trường chuyện lớp, để biết chắc rằng các con cũng được bằng chúng bằng bạn, chở chúng đi công viên, sở thú, vân vân. Tôi muốn vợ chăm lo cho con khi chúng bệnh, vợ phải ở bên cạnh con khi con cần có sự chăm sóc đặc biệt, bởi lẽ tôi không thể nghỉ học được. Vợ phải làm sao để bớt giờ làm ở sở nhưng không được mất việc, nghĩa là một phần nhỏ thu nhập của vợ có thể bị cắt giảm nhưng tôi có thể thông cảm cho điều đó. Cũng không cần thiết phải nói rằng vợ sẽ phải tự sắp xếp và trả tiền gửi con đi nhà trẻ khi vợ đi làm.

Tôi muốn có một người vợ chăm to cho dáng vẻ của tôi. Tôi muốn vợ lau dọn nhà cửa sạch sẽ. Vợ nhặt nhạnh thu dọn những gì con và tôi vứt ra. Tôi muốn vợ giữ cho quần áo tôi được sạch sẽ, tươm tất, thẳng thớm, thay những thứ cần thay; vợ phải thấy rằng những đồ dùng riêng của tôi phải được đặt vào đúng chỗ để tôi có thể tìm trong vòng một phút khi tôi cần. Tôi muốn vợ nấu những bữa ăn ngon. Tôi muốn vợ lên kế hoạch đi chợ, chuẩn bị thức ăn, và dọn cho tôi ăn một cách vui vẻ, sau đó thì rửa dọn trong khi tôi học bài của mình. Tôi muốn vợ quan tâm lo cho tôi khi tôi bệnh, phải chia sẻ nỗi đau với tôi khi tôi phải nghỉ học ở nhà (vì bệnh). Tôi muốn vợ đi đâu cho khuất mắt khi gia đình tôi đi nghỉ mát bởi một ai đó có thể sẽ tiếp tục việc chăm cho tôi và con tôi khi tôi cần một sự nghỉ ngơi và thay đổi cảm giác.

Tôi muốn vợ đừng có làm phiền tôi với những lời ca cẩm về những việc của vợ. Nhưng vợ phải lắng nghe tôi khi tôi cần lí giải những khó khăn chút đỉnh mà tôi gặp phải trong việc học của mình. Và đương nhiên vợ phải đánh máy cho tôi những gì tôi viết ra.

Tôi muốn vợ để mắt tới những chi tiết trong cuộc sống xã hội của tôi. Khi vợ và tôi được mời đi dự tiệc, tôi muốn vợ phải lo việc sắp xếp người trông con. Khi tôi họp mặt bạn bè, tôi muốn vợ phải lau dọn nhà cửa sạch sẽ, sắp đặt một bữa ăn đặc biệt để phục vụ tôi và bạn bè tôi, không được cắt ngang khi tôi và bạn bè đang trò chuyện những vấn đề thú vị. Tôi muốn vợ phải lo cho mấy đứa nhỏ ăn uống và đi ngủ trước khi khách tới để chúng không làm phiền chúng tôi. Tôi muốn vợ quan tâm đến những thứ mà khách cần để họ cảm thấy thoải mái, vợ phải lo từ cái gạt tàn thuốc, món khai vị vừa dứt thì món thứ hai phải có ngay, rượu phải được rót ngay khi cần, và cà phê phải sẵn sàng khi họ thích. Và vợ phải hiểu đôi khi tôi cần có một đêm ở bên ngoài.

Tôi muốn vợ phải nhạy cảm khi tôi có nhu cầu ân ái, vợ phải đến với tôi bằng cảm xúc nồng nàn tha thiết mãnh liệt khi tôi cảm thấy thích và vợ phải biết chắc rằng tôi được thỏa mãn. Lẽ dĩ nhiên, tôi muốn vợ không được đòi hỏi tôi khi tôi không thích. Tôi muốn vợ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc ngừa thai bởi tôi không muốn có con nữa. Tôi muốn vợ phải thật chung thủy với tôi để tôi không phải bận tâm đầu óc đến những chuyện nghi ngờ ghen tuông. Và tôi muốn vợ phải hiểu nhu cầu tình dục của tôi có thể đòi hỏi nhiều hơn là việc tuân thủ theo chế độ một vợ một chồng. Cho nên, tôi có thể sẽ phải có những mối quan hệ bên ngoài khi có thể.

Nếu, bằng cách nào đó, tôi tìm được một người khác hơn hẳn người vợ mà tôi đang có, tôi muốn được tự do để thay vợ bằng người đó. Như lẽ thường tình, tôi sẽ trông đợi một cuộc sống hoàn toàn mới tinh tươm; vợ sẽ phải giữ con và có trách nhiệm với chúng để tôi tự do ra đi.

Khi tôi ra trường và có việc làm rồi, tôi muốn vợ nghỉ việc ở nhà để vợ có đủ thời gian hoàn thành mỹ mãn vai trò của một người vợ.

Hỏi trời, ai không muốn có một người vợ chứ?

(I Want a Wife by Judy Brady. Bạn LAN chỉ dịch thôi nhé!)

Entry for March 27, 2009

NgocLan...

03262009694 by you.

and my classmates: Amber (right), Erin (left)...

03262009691 by you.

Julia (left) and Ryan (right)

03262009692 by you.

Co thay gi dac biet khong?

Hehehehe....

Tren tran moi dua co mot cai cham do: sang nay lam thuyet trinh ve van hoa An Do, the la Erin dan len mat moi dua 1 cai cham do nhu the, va cho an thu mot mon an choi cua tui Indian.

Gio nghi lai cha biet ngon khong, vi luc do da hon 12:30, bung doi con cao, nen buoc ra khoi lop, cam cai banh va ly nuoc cham vua di vua dut sach. Mot dua hoi: o, may cung thich do an An Do ha? - U, tao doi bung qua! haahhaaha