Showing posts with label chuyenbanbe. Show all posts
Showing posts with label chuyenbanbe. Show all posts

Sunday, March 8, 2009

Entry for March 09, 2009 Chuyen ban be (2)

Kể tiếp

Tên này là bạn với tui từ hồi tiểu học, lên cấp 2, cấp 3 nó chỉ học kế lớp tui thôi, nhưng mà chả biết sao nó thân với tui thì quen bén rồi. Chỉ biết nó là tên lên nhà xin ba má tui cho tui đi chơi với nó (và 2 đứa nữa), xong nó chở tui đến để tui đi với người yêu tui, chiều, nó có nhiệm vụ chở tui về nhà tui! Hehehe

Chuyện nó cũng dài dòng văn tự, và cũng lãng... xẹt lắm, hehe, nhưng có lẽ tui và nó có duyên ở chỗ tui luôn xuất hiện đúng lúc để làm thùng rác cho nó đổ! Bởi thế khi tui vừa sang đây được 2, 3 tháng, một sáng đẹp trời trên đường chạy lên nhà ông anh ở San Diego chơi, gọi điện cho nó tán dóc cho đỡ buồn, ai ngờ trúng ngay lúc nó xảy ra chuyện, thế là tui hứng đủ!

Sau đó thỉnh thoảng tui gọi đến nhà nó hỏi thăm, bao giờ gặp má nó, má nó cũng hỏi: chuyện thằng T và con Tr cuối cùng là sao vậy con? Tui chỉ biết an ủi má nó thôi và chịu khó nghe bả ngồi tâm sự, chứ biết làm sao. Giờ thì nó cứ phải mỗi tháng kí cái check $5,000 “chọi qua cửa sổ” cho đến tháng 10 năm sau, 2010, để mua lấy sự bình yên!

Rồi thì nó tương tư một nàng U40 (tui hỏi dò, ai dè trúng phóc!).

Nó thì chết mê chết mệt, còn nàng thì cứ bảo nó “thôi, về nhà đi em!”

Nàng thích ngày thứ 7 có 1 cái hoa hồng trong nhà chưng cho đẹp. Thế là tên kia cứ tối thứ 6 làm việc xong, đi chơi với bạn bè, nhưng không quên buổi tối chạy đi mua cái hoa về đặt trước nhà nàng. Có hôm trễ quá, tiệm bông đóng cửa, nó phải lẻn vào mấy nhà hàng xóm có hoa đẹp cắt trộm để mang đến cho nàng! Ròng rã đều đặn như vậy hơn cả năm rưỡi. Một hôm nàng bảo: thôi, đừng có mang hoa đến nữa!

Nó không mang, nhưng đôi khi nó nhớ nàng quá chịu không nổi, nó lái xe đến đậu bên đường chỉ để mong thấy được mặt nàng một cái thì về nhà nó ngủ ngon. Nàng phát hiện ra, bảo nó dẹp cái trò đó, không thì gọi 911 đến! Thế là nó biến!

Nó gọi điện cho nàng mỗi ngày cả mấy chục cuộc, nàng chả thèm nghe! Chỉ năm khi mười họa gọi cho nó một lần hỏi nó có khỏe không. Nó bảo khỏe. Thế là nàng cúp máy.

Lần này nàng lại gọi, cũng câu hỏi đó. Nó làm cho một hơi: bà nghĩ coi tui khỏe không? Tui thấy được cái mặt bà, nghe được tiếng bà nói là từ hồi lễ Thankgiving (cuối tháng 11/2008) đến giờ là bao lâu rồi, mà bà hỏi tui có ok không? Tui nhớ bà tui gọi bà cũng hỏng thèm trả lời. Bà ác cũng vừa thôi chứ! Một mình tui vừa làm thợ, vừa làm thư kí, vừa đếm tiền, vừa chăm thằng con, vừa nhớ bà, bà nói đi tui có ok không?

Hehehe

Nó làm cho một hơi. Xong, tui hỏi nó nàng nói sao? Thì nghe xong rồi nàng cúp máy chứ sao! Hahahahahha. Tui cười muốn lộn ruột.

Trời ơi, nó kêu, hồi đó T cũng đọc truyện chưởng chứ có đọc Quỳnh Dao đâu, mà giờ này cũng lãng mạn vậy đó, mà bị hành vậy đó! Hehehe. Ok, hồi đó T không đọc Quỳnh Dao nhưng đọc ba cái truyện Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua& của Nguyễn Nhật Ánh.

Nó nói hồi xưa nó gọi nàng bằng chị, nhưng 3 năm nay nó chỉ muốn gọi nàng bằng em thôi! Mà em dịu dàng như má nó, nên nó muốn được em vỗ về như con!

Nàng chẳng hứa hẹn, chẳng nói yêu thương, cứ lâu lâu lại cho nó một cú phone, và nó cứ chờ đợi như vậy. Nàng muốn thử thách lòng kiên nhẫn của nó. Nó bảo thì cứ nói một tiếng là nàng có nhớ nó đi, hay có yêu nó đi, rồi kêu nó chờ 10 năm nữa, nó cũng sẵn lòng vào kiếm nàng trong& viện dưỡng lão! Chứ bây giờ cứ hành hạ nó kiểu này, mai mốt nó mang được nàng về, nó đánh đòn cho mỗi ngày!

Tui chỉ kêu được trời ơi là trời!

Rồi bây giờ đột nhiên xuất hiện thêm một U40 khác! Nó tốt nghiệp trung học khóa 90 thì nàng này tốt nghiệp 87 (không hiểu sao nó cứ thích sưu tầm đồ cổ vậy không biết!)

Nàng mang xe đến tiệm nó sửa. Ngồi tán dóc sao đó thấy cũng vui. Nó rủ nàng đi ăn. Nó bảo nàng nói chuyện vui lắm, như L vậy (hehe), không chịu nhường nó câu nào hết. Nó nói gì nàng cũng phang lại chang chát. Sao cũng được, có người nói chuyện là nó thấy vui rồi.

Sáng chủ nhật là những ngày buồn nhất đời nó, nó bảo vậy! Nó gọi cho nàng bảo hôm nay 8 tháng 3 nè, muốn đi đâu không tui chở đi.

Nàng kêu đang mệt, muốn bệnh, nhưng cũng sẽ đi với nó.

Nó đến đón nàng, và sẵn trên đường thấy người ta bán hoa hồng hạ giá, nó tấp vào mua luôn mấy cái “cho you”.

Khi nó chở nàng về, chị nàng ra cửa đứng nói gì đó. Nó chạy xe đi rồi, gọi điện lại hỏi: chị you nói gì? – chị bảo lâu rồi mới thấy cầm hoa. Ở đâu ra? Nàng nói: của thằng ngu đó cho! Hahahahaha. Nó bảo tui: L coi chịu đời nổi không, bả kêu thẳng vô mặt mình là thằng ngu luôn vậy đó. Nó cười như pháo nổ: ok, của thằng ngu đem tặng cho con khùng!

Chịu không nổi.

Nó kêu cuối tháng tui nghỉ Spring-break thì bay qua chỗ nó chơi, nó sẽ giới thiệu tui với cả 2 nàng.

Tui đang đắn đo, cũng muốn đi, chỉ sợ mình đang mệt mỏi, muốn đi relax, mà đi lên đó về chắc khùng như cả bầy đó thì toi mạng!

Nghe nó kể chuyện thì cười với nó. Nhưng cứ hình dung cảnh nó ngồi một mình trong đêm hôm khuya khoắc, có nhà mà không được ở, chỉ có cái xưởng thuê, ban ngày là chỗ sửa xe, đêm thành chỗ ngủ. Thằng con trai nay sống với mẹ vài ngày, mai sống với ba vài hôm, thì nghe mà xót xa. Ai đời ở Mỹ, mới đi học mẫu giáo mà cô giáo đã mời đến yêu cầu phải cho nó tham dự cái lớp học thêm, bởi nó không đọc và viết được như mấy đứa trẻ khác! Nó kể đến đó, nghe giọng nó trầm lại, tui cũng đã nín cười...

Hy vọng lần sau thấy phone của nó, sẽ có cái gì đó sáng sủa hơn, ít ra nó không cần có tui nói chuyện với nó trong đêm để đốt nỗi cô đơn.

3.

Sau đó thì lại thêm một tên nữa gọi. Tên này thì vui hơn nè, bởi đây là tên phát hiện ra bạn bè tui đều là những kẻ bất thường, ngoại trừ hắn. Nhưng hắn quên mất rằng có thằng khùng nào tự nhận là mình khùng đâu! Chỉ mỗi chuyện tui thấy missed call, tui gọi lại thì hắn bảo là có gọi đâu! Âydza, sao cùng một ngày mà có lắm kẻ không bình thường nói chuyện với tui vậy.

Ừ, thì chắc đúng là bạn bè tui đều bất bình thường là vậy.

Ok, chuyện tên này kể sau, giờ đi làm đây.

Entry for March 09, 2009 Chuyện bạn bè (1)

1.

Bẵng đi 4, 5 năm trời, tự dưng một sáng thức dậy thấy email đứa bạn hỏi xin số điện thoại bảo rằng khi nào đến Mỹ công tác sẽ gọi…

Và nó gọi.

“Ủa, xưa giờ chỉ toàn thấy đi Anh, sao giờ đã qua tới Mỹ?” – “Ừ, giờ chuyển sang Mỹ cho nó sang! Đ sang cũng 3 lần rồi, nhưng kì này mới liên lạc được…” Vẫn cách nói tưng tửng như ngày nào. Chỉ toàn cười khi nghe nó kể chuyện, bởi “bây giờ Đ chỉ sống nhờ kí ức”, hèn chi mà nó nhớ dai còn hơn đỉa! Mà kí ức nó thì tui cũng biết một phần rồi!

Nhớ nó là không thể nào quên quyển “Quẳng gánh lo đi mà vui sống”, hehehe, bởi khi nhìn thấy quyển sách đó trên kệ sách nhà tui, nó cầm lên rồi bảo: nè, đọc đi! Hồi trước Đ tặng … quyển này, giờ nó quẳng Đ đi để mà vui sống rồi! hehe, nghe vừa tội nghiệp vừa không nín cười được.

Nó hỏi thăm người nó muốn hỏi giờ ra sao. Bảo: rất ok, chững chạc trong chức vụ nhưng với L thì cũng lếu tếu như xưa. - Ừ, khi nào mail về nói Đ gửi lời thăm, ở cùng quận mà không thể thăm ở SG được phải qua đến tận đây nhờ người chuyển lời về! Vậy cho nó sang! Hehe

Rồi nó chuyển sang trách móc ông xã tui vì đã “méc chuyện nó thất tình với ông thầy hướng dẫn đồ án tốt nghiệp.” Ông xã ngẩng ngơ… Nó kể: hôm nó cầm cái bản vẽ đồ án qua nhà nàng, chạm phải chàng (!), nó bỏ về, ném luôn cái bản vẽ vào thùng rác!

Vật vã 3, 4 tháng, gần quá hạn nộp đồ án, thầy hướng dẫn hỏi lí do sao không tập trung tinh thần làm, nó bảo: bà nội nó chết!

Thầy thương tình đến tận nhà giúp nó làm bản vẽ trong cơn buồn (chắc tại thấy tên này có hiếu quá.) Và rồi nó cũng đạt điểm tối đa cho đồ án tốt nghiệp (nó giỏi mà).

Ai ngờ, cũng ông thầy đó hướng dẫn ông xã tui, ông đem chuyện là bạn bè với nó ra kể với thầy. Cuối cùng, thì thầy biết ra là “bà nội nó đi lấy chồng chứ không có chết, bởi bà nội nó chết từ lúc nó còn chưa đẻ!” hahahaha. Nghe nó kể lại, tui cười đến chảy nước mắt, trong đầu nhớ lại những ngày tháng nó vật vạ ở nhà tui sau khi cho các bản vẽ vào thùng rác như thế nào…

Rồi thì những nàng sau này của nó, tui cũng biết, chỉ mỗi chuyện nó có mời tui đi đám cưới hay không thì cả tui và nó đều chả nhớ! Tui vẫn chưa mường tượng được trong đầu là trong những nàng nó mời đến nhà tui thì ai là bà xã nó hiện giờ! Hehe

Chỉ biết là nó kể, ngày nó đội mưa để đi đưa thiệp mời đám cưới, nó gọi điện cho “bà nội” hỏi địa chỉ, xong nhét cái điện thoại xịn lắm lúc đó vào túi áo mưa – như kiểu nhét vào túi áo sơ-mi. Đến nơi, đưa xong thiệp mời thì nó cũng phát hiện ra cái điện thoại lên đường luôn từ lúc nào, bởi áo mưa làm gì có túi như áo sơ-mi! Heheheh, chứng tỏ, đến lúc đó, dù bao năm rồi, mà nó vẫn còn… chưa bình tĩnh!

Giờ thì nó ngon lành lắm rồi, thực ra nó đã là đứa ngon lành trong công việc ngay từ ngày mới ra trường, dẫu gì cũng tốt nghiệp 14, 15 năm rồi, giờ thì đã làm sếp như ai; nó chỉ không suông sẻ ở khoảng yêu đương bởi cái tính hay tự ái (ngày xưa thôi)! Nhưng nghe nó kể chuyện chiều nay trên đường tôi đi làm về, như nó nói “nó sống nhờ kí ức” nên kí ức cũng lôi tuột tôi về lại những ngày tháng cùng bạn bè ở tuổi 20, học hành, yêu đương, đau khổ… hehehe giờ nhắc lại thì tất cả chỉ đều hiện hình như trò cười, dù rằng để cười được chiều nay thì không chỉ có nó cũng đã phải có những ngày tháng sống dở chết dở bởi sự hành hạ của cái thứ tình cảm quỷ quái mà không gì giải thích được, điều khiển được.

2.

Tối đến lại thêm một tên nữa gọi. Lại được thêm một phen cười mỏi miệng bởi đó cũng là một… thằng khùng không kém.

Lúc thấy missed call của nó, nhìn đồng hồ, thấy đã 10h tối bên đó mà nó còn gọi là biết nó muốn gì rồi. Lười, không gọi lại. Ông xã lại cứ bảo, thì cứ gọi lại cho nó xem sao. Hehehe, gần 1 tiếng rưỡi trôi qua mà nói vẫn chưa dứt, ông xã phải lấy tờ giấy viết xuống : Lo học bài để còn đi ngủ! hehehehe, ân hận thì muộn rồi, nó đang trong cơn ghiền nói mà. Vừa alô là nó đã xa xả: trời ơi làm như thiên hạ chết hết rồi hay sao, mà T gọi cho đầu làng cuối xóm không ai thèm bắt máy, ngay cả T gọi về VN để nói chuyện với má T cho đỡ buồn mà cũng không được luôn! Heheh, thế là tui trở thành thùng rác cho nó!

Hehehe, chuyện nó dài cả gần 2 tiếng, tui nói mai tui viết báo mới được, nó bảo nếu có viết thì nhớ gửi cho nó coi, để nó gửi cho “bà” đang hành hạ nó suốt 3 năm nay!

Heheh, nhưng chuyện nó dài quá, mai tui viết, giờ là 2:30 sáng rồi, tui phải đi ngủ đây, nếu không ngày mai 2 thằng khùng kia sống nhăn răng mà tui chết đó!