Showing posts with label tamtu. Show all posts
Showing posts with label tamtu. Show all posts

Thursday, August 14, 2008

Entry for August 14, 2008 Viết cho ngày Vu Lan

MẤT MẸ

Thương tặng bạn Rau Muống và ANH
"Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời!
Lần đầu tiên tôi hiểu
Nỗi buồn kẻ mồ côi.
Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi...
Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời".

Tình cờ bắt gặp lại bài thơ này trên bài làm việc của anh VĐT, tôi chợt nhớ đến Rau Muống và ông xã tôi…

Lần đầu tiên tôi đọc bài thơ này là trong quyển sổ tay của RM, những tháng đầu của năm nhất ĐHSP. Tôi nhớ những buổi trưa, RM, Kim Liên và tôi lê lết ở những quán cơm bụi quanh trường ĐHSP, ĐHTH, rồi lên lớp nằm trên những băng ghế học sinh ngủ trưa hoặc ngêu ngao hát hoặc tán dóc chờ đến buổi học chiều. Thời gian ấy, RM đã kể cho tôi nghe những câu chuyện xoay quanh những ngày tháng đau buồn đó của bạn. Tôi nhớ tôi và Liên nghe xong cứ nằm sụt sùi, RM cười nói: “Chuyện tao, tao chưa khóc, mắc gì 2 tụi bây khóc!”. Có ai bắt đâu, tự dưng thôi mà! Cứ cảm thấy thương bạn thật nhiều…

……..

Nếu có ai đó nói sự gặp gỡ giữa người và người với nhau trong cuộc đời này đều bởi những 'nhân duyên', thì tôi luôn tin rằng đúng.

Tôi vẫn nhớ buổi tối tôi ghé nhà Tuấn Anh chơi. Không có bạn ở nhà. Má T.A nói: “Nguyên đám tụi nó đi đám ma má của Hiếu rồi. Nghe nói sáng mai chôn, đám tang để ở chùa Vĩnh Nghiêm.” Tôi lẩm bẩm “Hiếu?” – “Ừ, nghe tụi nó nói vậy. Con biết nó không?” – “Hiếu học chung với Toàn bên Bách Khoa?” – “Hình như vậy”.

Khi đó tôi chỉ mới biết anh qua vài lần anh theo đám bạn sang trường tôi chơi. Chỉ vậy thôi, nhưng tự dưng tôi thấy thật buồn… Với thông tin có được, sáng hôm sau tôi nghỉ học và đạp xe lên chùa Vĩnh Nghiêm…

Đến nơi tôi mới băn khoăn. Ở đó không chỉ đang có 1 cái đám tang mà là nhiều cái khác nhau. Tôi lại thấy 1 cái đang di quan. Tôi chạy theo nhìn dáo dác. Không thấy ai quen. Tôi lại quay vào chùa. Đi lòng vòng hỏi xem cái nào là đám tang “má của Hiếu”. Gặp ngay ông anh họ của anh (sau này tui mới biết) nhưng ngặt nỗi ổng chỉ quen gọi anh H. bằng thứ (theo cách gọi dưới quê) nên ổng không biết “Hiếu” là ai, vả lại tôi cũng chỉ biết được cái tên là ‘Hiếu’ còn họ và chữ lót là gì cũng có biết đâu!

Vừa may tôi còn đang chưa biết nên ở hay về thì cả đám kéo tới, thấy tôi và gọi. Thì ra mọi người về nhà chị của anh H ở gần đó để ngủ, đến khi đó mới trở ra. Thảo nào tôi chẳng thấy ai quen!

Rồi tôi nhớ mình cứ như 1 cái máy, anh dẫn tôi vào thắp nhang, rồi kêu tôi phụ gì đó với mọi người để chuẩn bị đến giờ làm lễ động quan… kêu gì tôi làm đó, không hề có một khái niệm, một í thức gì cả. Chỉ nhớ là T.A, Toàn, Bình, Hùng khá ngạc nhiên khi thấy tôi! Tôi chỉ nói nghe má T.A nói vậy nên tôi đi. Có lẽ lúc đó cũng chẳng ai thắc mắc gì nhiều, bởi chính tôi còn không thắc mắc tại sao mà!

Sau này nghe kể lại, tôi mới biết thêm rằng, khi ấy các chị của anh cũng ngạc nhiên: tự dưng ở đâu ‘lù lù’ một con nhỏ được xem là bạn của thằng em trai duy nhất của mình xuất hiện đúng trong ngày 'đặc biệt' như vậy! Tôi thì lúc đó cũng có biết ai là ai đâu, ngoại trừ mấy thằng bạn của tôi!

Và tụi bạn thì cứ canh chừng đi sát tôi đề phòng tôi sẽ ‘xỉu vì sợ’ khi thấy cảnh đưa quan tài vào lò thiêu! Thảo nào tụi nó cứ kêu tôi ở ngoài, đừng vào xem, tôi thì lại cứ muốn vào xem… cho biết!

Thực sự tôi không hề thấy sợ, mà chỉ là một cảm xúc gì đó không thể diễn tả được khi cái nắp lò thiêu mở ra và chiếc quan tài rơi xuống… Tôi nhìn trân trối vào gương mặt của anh - một người vừa mất mẹ… Tôi không diễn tả được bởi tôi không rơi vào hoàn cảnh ấy, nhưng điều đó ám ảnh tôi (và kể từ lần đó cho đến hôm nay, tôi chưa bao giờ dám nhìn lại cảnh đó một lần nữa).

Cũng kể từ lúc đó như đã có một sợi dây vô hình kết nối tôi và anh, cho đến ngày xuất hiện “lời tỏ tình trong chùa” chỉ là một khoảng thời gian ngắn, rất ngắn nhưng lại là cả cuộc đời mãi mãi về sau…

Sunday, August 10, 2008

Entry for August 09, 2008 I want to say that but I can't




Úp mặt, nhắm mắt, vùi đầu vào những trang sách và… tưởng!
.

Cuối tuần đọc được một entry khá hay, trong đó bạn kết thúc bằng một câu “Vĩnh biệt những hoang tưởng!”

Tui cảm thấy thích câu đó lắm. Rất muốn được nói như bạn nhưng lại biết rằng mình sẽ không làm được như vậy!

Ngẫm ra mới thấy, không phải cái gì người ta làm được thì mình cũng làm được, dẫu lòng rất muốn.

Vĩnh biệt niềm hoang tưởng này, biết đâu lại rơi vào cõi phiêu du khác?

Thôi thì cứ hãy sống như mình vẫn sống, cho dù có những lúc biết mình hoang tưởng!

Những niềm hoang tưởng này - đến một lúc nào đó - sẽ tự động ‘say goodbye’ khi mình rơi vào... một niềm hoang tưởng khác! Kekekeke.

Vậy thôi, và trái đất vẫn quay…

.......

Như một lời chia tay

Tặng những miền hoang tưởng của tôi

Trịnh Công Sơn

Những hẹn hò từ nay khép lại
Thân nhẹ nhàng như mây
Chút nắng vàng giờ đây cũng vội
Khép lại từng đêm vui

Đường quen lối từng sớm chiều mong
Bàn chân xưa qua đây ngại ngần
Làm sao biết từng nỗi đời riêng
Để yêu thêm yêu cho nồng nàn

Có nụ hồng ngày xưa rớt lại
Bên cạnh đời tôi đây
Có chút tình thoảng như gió vội
Tôi chợt nhìn ra tôi

Muốn một lần tạ ơn với đời
Chút mặn nồng cho tôi
Có những lần nằm nghe tiếng cười
Nhưng chỉ là mơ thôi

Tình như nắng vội tắt chiều hôm
Tình không xa nhưng không thật gần
Tình như đá hoài nỗi chờ mong
Tình vu vơ cho ta muộn phiền

Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại
Tưởng chỉ là cơn say
Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời
Như một lời chia tay

Thursday, July 3, 2008

Entry for July 03, 2008 Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ




Thương tặng người đang đi tìm một kí ức...

và những ai đã từng hiện diện trong tuổi thơ tôi


Tôi đọc “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh khi đang đi tìm một chỗ trú ẩn cho riêng mình...

Và cũng thật tình cờ, tôi phát hiện ra là tôi đang có chiếc vé đó trong tay: quyển nhật kí tôi viết từ đầu năm 1986, tức là cách nay đã hơn 22 năm rồi... và kết thúc vào 1 ngày gần cuối hè năm lớp 11 (23/8/1989).

Ngày đó tôi chưa đầy 14 tuổi, lớn hơn thằng bé nhân vật chính và đám bạn của nó 6 tuổi...

Lật lại quyển sổ đã cũ lắm rồi (trong đó có cả những tờ đã rơi ra cần phải dán lại) với những nét chữ hình như cứ lớn dần theo năm tháng, tôi chợt mỉm cười: khi đặt bút viết những ngô nghê của ngày tháng đó tôi đã không hề nghĩ đến một ngày, như ngày hôm nay đây, nó lại mang đến cho tôi những bất ngờ...

Nói đúng hơn nó mang đến cho tôi hình ảnh sống động của con bé-tôi trong suốt tuổi 14 đến 17 với những điều mà giờ đây tôi đang tự hỏi: ủa, mình đã từng là như vậy à???

Tờ đầu tiên ghi tên tôi, dán ảnh tôi

Tờ thứ 2 bị xé! (bị cắt ra thì đúng hơn).

Những tờ tiếp theo là 3 trong 4 người bạn mà tôi thân thiết nhất lúc đó: chị Yến Oanh (học hơn tôi 1 lớp), Minh Hạnh, Thùy Trâm, viết về tôi.

Ồ, vậy thì tờ bị cắt ra đó chắc chắn là tờ của CS-người bạn trai đầu tiên mà tôi mến- viết về tôi rồi!

Nhưng tại sao lại bị cắt đi???

...

Với chiếc vé quay về tuổi thơ đó, tôi đã sống lại với cả một tuổi thơ rất hồn nhiên mà cũng rất tếu của mình.

Ðọc lại tuổi thơ tôi, tôi cứ tự cười: trời, không thể tưởng tượng được! Nó vừa dễ thương mà cũng vừa cải lương! Hehe.

Tôi viết về đủ thứ hết. Một đề tập làm văn. Một buổi lễ khai mạc hội khỏe Phù Ðổng. Một trận cãi nhau với bạn bè. Một tâm trạng buồn đến “thê lương” của đứa lớp trưởng không khiển được lớp mình để thầy cô la. Một lời hứa quyết tâm phải làm cái gì đó. Một nhận xét về người thầy, người cô. Một ước mơ. Một ngày sinh nhật (không, trong đó có tới 4 lần sinh nhật 14, 15, 16, 17). Một cái đám tang. Một cuộc chia tay. Một buổi họp nhau ăn uống... Nói chung là hầm bà lằng thứ trong “cái lẩu nhật kí” của tôi!

...

Với chiếc vé quay về tuổi thơ đó, tôi đã nhớ là mình đã từng có những người bạn thật đặc biệt, thật dễ thương. Nó nhắc cho tôi nhớ tôi đã có họ như thế nào và vì sao mà tôi còn gắn bó được với họ cho đến tận ngày hôm nay, như Bình, như Hùng, như Toàn, như Tuấn Anh, như Anh Tuấn...

Tôi đọc trong đó và hiện lên rõ ràng gương mặt, giọng nói, nụ cười của Cẩm Hồng: “Lan ơi! Tí nữa Hồng chở Lan về.”, “Lan ơi, hồi sang Hồng thấy Lan đi chợ nè...” qua dòng nhật kí ghi “Ngày 31/5/88: hôm nay nhận được tin Cẩm Hồng mất...”. Bạn đi vượt biên cùng anh trai mình (cũng là bạn học cùng lớp tôi) và cả 2 anh em đều không còn. “Ngày 3/6/88: về Mỹ Tho dự đám tang Cẩm Hồng... Ðau lòng lắm!... Nhưng từ chuyến đi này lại mở đầu cho 1 tình bạn gắn bó hơn của cả đám...”

Tôi đọc trong đó có cả ngày mà T.A và M.H phải “chia tay lần đầu” (nói lần đầu vì sau này tốt nghiệp ÐH lại chia tay lần nữa!!!), và tôi đã là người chia sẻ với cả 2 như thế nào (những dòng này nhắc luôn cho tôi nhớ tôi đã vì bạn bè mình mà “đối đầu” với cô Hoàng Dung, khi đó CN tụi tui ra sao... Vậy là mình đã hết lòng vì bạn từ lâu rồi nghe! Hehe)

Cứ vậy, tôi đã tìm lại tôi và bạn bè tôi của một thời thơ ấu...

...

Với chiếc vé quay về tuổi thơ đó, tôi nhớ lại rất rõ tôi đã từng “rung động”như thế nào về một người bạn trai cùng lớp. Và đương nhiên, người đó vẫn chiếm nhiều nhất những trang viết của tôi.

Oh, lạ 1 cái, đọc hết quyển NK sao không hề có từ nào là tôi “nhớ hay thương” bạn cả! hehe. (như vậy dứt khoát không phải là “yêu” rồi!) Chỉ là tôi mến bạn, và tôi nghĩ về bạn qua những công việc học tập, sinh hoạt, cắm trại... thôi!

Tôi đọc và tôi thấy thì ra là tôi và bạn đã nói với nhau rất nhiều về những ước mơ, những suy nghĩ, cũng như tôi và bạn đã từng có nhiều kỷ niệm về những buổi cắm trại, những ngày dùi mài kinh sử trong các đội tuyển HSG,... Mà nếu không nhờ nó, chiếc vé tuổi thơ này, thì tôi chỉ nhớ được mỗi chuyện là tôi mến bạn! Còn sự mến đó hiện hình cụ thể như thế nào thì... hehe, chỉ nhớ 1 chút thôi!

Rồi hình như cũng như nhiều “mối tình học trò” khác, không còn chung trường chung lớp (tôi học ÐK rồi MÐC, bạn học NÐC rồi LHP), tình cảm cũng nhạt dần (thực ra thì tôi giận bạn đã quên tôi!!!), “Ngày CN 21/2/88: gửi trả lại S. những mảnh giấy chuyền tay trong giờ học” (một loại “thư tình học trò” mà những đứa học trò “sớm yêu” như tôi rất khoái và tôi đã giữ chúng suốt từ khi tôi học chung với bạn năm lớp 7 -tức khoảng năm 84, 85 gì đó). Và kí ức cũng nhắc tôi nhớ: à, tờ thứ 2 của quyển NK bị cắt ra cũng chỉ vì tôi muốn trả luôn cho bạn những gì bạn viết về tôi! (giờ thì lại thấy tiếc dễ sợ, bởi chẳng nhớ bạn đã viết gì trong đó!).

Ðọc những dòng viết về bạn mà trước mắt tôi cả ngôi trường Phú Lâm, với dãy lớp mà tôi đã học, chỗ mà tôi và bạn đã ngồi, cả trái banh màu cam để chơi banh đũa mà bạn cho tôi... cứ hiện lên thật rõ ràng...

...

Chiếc vé đi tuổi thơ, thực tình cờ mà tôi còn cất giữ, đã cho tôi quay về cả một thời thơ ấu.

Giờ đây, ở tuổi tròn 3 con giáp này, tôi đã nghĩ khác rất nhiều so với tôi trong “cái lẩu NK” đó. Tôi cười tôi, cười những suy nghĩ ngây ngô, khờ dại của mình, nhưng cũng có đôi chỗ tôi lại hơn chùng lòng: ồ, sao bây giờ mình lại không nghĩ được điều thánh thiện như thế!!!

...

“Chiếc vé đi tuổi thơ đó, bạn cứ giữ kỹ trong túi áo, vì không có người soát vé trên chuyến tàu đặc biệt này, để bạn có thể trở về thăm lại thời thơ ấu của mình bất cứ lúc nào... để tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ, để gội rửa đi những bụi bặm của thế giới người lớn...

Và, để nhớ lại một thời vụng dại cứ thích thốt lên “buồn ơi là sầu!” mà chả biết thực sự sầu là gì, buồn là gì cả...

Thursday, October 4, 2007

Entry for October 03, 2007 Rung động và Yêu




Nhớ hồi trước tui có nói với học trò: đến năm 18-20 tuổi mà cảm thấy mình vẫn chưa 1 lần rung động trước một người khác phái thì là... không bình thường!

Tụi học trò nhao nhao: Sao kỳ vậy cô? Nhiều người đâu có người yêu ở tuổi đó!

Oh, tui nói là 'rung động' chứ có nói là 'yêu' đâu...

Đến hôm nay, lứa học trò nhỏ nhất của tôi cũng đã bước chân vào trường đại học, lứa học trò lớn nhất thì đã 30, nhiều đứa cũng 'tay bế tay bồng'. Không biết nhớ lại lời cô Lan ngày xưa, tụi nó cảm thấy thế nào...

Với tôi, rung động hay yêu là một thứ tình cảm rất tự nhiên của con người, và không thể định ra rõ ràng nên rung động hay yêu ở tuổi nào và yêu như thế nào.

Chắc mọi người có biết câu thơ của Xuân Diệu:

"Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi

Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa dòng đời"

Vì được mệnh danh là "ông hoàng của thơ tình yêu" nên Xuân Diệu yêu từ khi còn ở bên "Tây Tạng"!

Tôi thì bắt đầu cảm thấy mến 1 người bạn trai cùng lớp từ khi học lớp... 7, tức khoảng 12-13 tuổi gì đó (Hehehe, chuyện bây giờ mới kể). Vậy mà cũng còn trễ hơn 'ông xã' tôi khi mới học lớp 1 đã biết 'ga lăng' với bạn gái rồi: đi học về trời mưa biết xách cặp, xách dép dùm bạn gái!

Cách thể hiện tình cảm hay cách yêu mỗi người cũng khác.

Tui nhớ lên cấp 3, tui học MĐC, 'người mà tui mến' thì lại học ở LHP, tui học chiều, bạn ấy học sáng. Nhưng buổi trưa tui chạy xe đến trường cũng là lúc bạn về ngang trường tui. Vậy là tui đến trường và chờ bạn chạy ngang chỉ để... cười hoặc nhìn cái thôi là đủ!

Nhà tui ở Xa Cảng. Từ trường MĐC về nhà chỉ cần chạy thẳng trên đường Hùng Vương là được nhưng tui lại hay mượn cớ muốn đi đường Hậu Giang cho ít xe, nhưng thật ra là để đánh một vòng qua đường Nguyễn Văn Luông - ngang qua nhà bạn ấy, biết đâu sẽ gặp (?!)

Và tất cả cũng chỉ có vậy! Đó là rung động đầu đời của tôi. (Mặc dù nó đeo đẳng cho tới lúc tui lấy chồng)

Khi tôi vào đại học, người bạn đầu tiên của tui là Kim Liên - nữ, chứ không phải nam (hiện giờ bạn đang dạy trường Gia Định). Vì là khoa Văn nên con trai chỉ có chưa tới 10 người. Tui cũng chẳng quan tâm tới chuyện đó. Nhưng đến giờ học tiếng Nga, cũng những câu chào làm quen, giới thiệu tên... thì bỗng 1 tên con trai được cô giáo gọi đứng dậy nói: Đây là Lan, bạn tôi ( bằng tiếng Nga).

Khi ấy tui nói thầm trong bụng: Quái, sao hắn biết tên mình?

Tui hỏi Liên, Liên nói: Ai biết đâu!

Vài ngày sau, trong giờ ra chơi, tên con trai đó bỗng gọi tui ra cửa sau lớp và cho tui mấy cục kẹo! Ok, cho thì ăn!

Tui trở vào lớp, Liên hỏi: Kẹo ở đâu? - Hùng cho. (khi đó tui đã biết tên hắn rồi)

Liên chạy đi tìm Hùng: Sao cho Lan kẹo, không cho Liên? - Hết rồi!

Tui và Liên vẫn 'vô tư' như thế.

Cho đến một buổi tối cắm trại trong trường đại học (năm thứ nhất). Hùng xách cây đàn ghi-ta và nói với tui: Ra đây hát cho nghe! Ok, hát thì nghe. Tui ra ngoài chỗ đống lửa ngồi nghe hắn hát...

Đến gần cuối năm học thứ hai (khi ấy tui đã có người yêu rồi), một buổi chiều ngồi học trên giảng đường B (bên ĐH vạn Hạnh), ngoài tui có còn có một vài bạn nữa mà tui không nhớ rõ, ngồi kêu Hùng coi bói chỉ tay (cái trò này tui rất mê, mặc dù chỉ nghe cho sướng lỗ tai thôi). Hắn nói tui cái gì gì đó, tui quên mất rồi. Nhưng sau cùng hắn nói là hồi trước hắn 'để ý' tui và tất cả những gì tui kể ở trên là đều do hắn kể lại chứ thực ra lúc ấy tui có nhớ quái gì đâu!

Tui kêu lên: Oh, sao lúc đó không nói? Hắn nói tưởng biểu lộ như vậy là tui hiểu rồi! Oh, man! Lúc đó 2 đứa cũng chỉ cười vui... (và sau này, hắn là bạn nhậu của ông xã tui!)

Sau ngẫm nghĩ lại thấy tức cười. Người mà mình 'rung động' thì chẳng 'động'. Người phát tín hiệu với mình thì mình lại chẳng bắt được. Còn gã hiện giờ thì chẳng mong chẳng đợi, bỗng đâu lù lù xuất hiện và... tồn tại mãi đến hôm nay.

Đem 'chuyện tình tự kể' ra đây là bởi vì tui đã nhận được rất nhiều mail của học trò tâm sự về những 'cảm xúc không thể lý giải được bằng lý trí'. Tui chia sẻ với học trò nhưng không biết suy nghĩ của mình có đúng hay không.

Hình như có ai đó nói: cho dù có đau khổ trong tình yêu nhưng cảm nhận được sự rung động và được yêu hay yêu thì cũng hạnh phúc hơn nhiều những ai chưa từng biết đến cảm xúc đó.

Thôi thì giờ đây mỗi người cùng kể một chút gì đó để... ai muốn hiểu sao hiểu!