Showing posts with label tanman. Show all posts
Showing posts with label tanman. Show all posts

Tuesday, November 18, 2008

Entry for November 18, 2008 Chọn nghề giáo là chấp nhận hy sinh?




Mượn tạm tấm hình của ngày cuối cùng làm nhà giáo minh họa cho oai vậy

Tôi không thích cách người ta nói về nghề giáo hay chính bản thân nhà giáo nói về nghề của mình như thế.

Tại sao lại là “chấp nhận hy sinh”?

Mỗi người vào đời đều có một công việc để làm, một nghề nghiệp để mưu sinh. Nghề giáo cũng không là ngoại lệ.

Có người đến với nghề từ ước mơ thuở bé, có người đến với nghề như một sự dung rủi. Người ước mơ làm thầy, kẻ chỉ mong làm thợ. Cho dù là bất cứ nghề nghiệp gì thì cũng phải hết lòng với nó, đơn giản chỉ vì đó là lương tâm và trách nhiệm cần phải có.

Tôi nghĩ nếu bạn đến với nghề xuất phát từ ước mơ, từ lòng thực tâm yêu nghề thì bạn sẽ luôn hết lòng vì nó, say mê với nó, và đánh đổi nhiều thứ để có nó - Nếu nghĩ như vậy thì sẽ thấy nghề nghiệp trước hết là vì chính bạn, vì niềm vui của bạn, vì cuộc sống của bạn chứ không phải là vì người khác!

Tôi không nghĩ khi cầm tờ đơn xin thi vào ngành sư phạm là bạn nghĩ mình đang hy sinh! Người thích vào Kinh tế, người thích vào Ngân hàng, người thích vào Y khoa, bạn thích vào Sư phạm. Đơn giản như vậy thôi.

Cũng không ai nghĩ rằng mình vào Sư phạm học khoa Văn Sử Dịa hay GDCD, Thể dục… để “nhường” những khoa dễ kiếm tiền như Toán Ly Hóa cho người khác là 1 sự hy sinh! Xuất phát điểm là vì bạn yêu cái ngành mà mình chọn, bạn chỉ có thể học Văn chứ không thể học Toán, cũng như bạn chỉ muốn học ngoại ngữ chứ không thể học chính trị.

Tôi nghĩ bạn chỉ có thể giỏi với nghề khi bạn thực sự đam mê với nó. Bạn đến với nghề giáo vì bạn yêu công việc dạy học, cũng như người khác đến với nghề kinh tế tài chính vì họ thích công việc kinh doanh.

Cho nên đừng bao giờ nói “chọn nghề giáo là chấp nhận hy sinh”. Không ai đòi hỏi sự hy sinh đó cả. Chỉ nên thấy rằng mỗi nghề có một đặc thù riêng. Đặc thù của nghề giáo là bạn đang trực tiếp tham gia vào quá trình hoàn thiện “nhân cách cho những tâm hồn non nớt” mà muốn như vậy thì tự bản thân bạn cần phải hoàn thiện mình trước. Tình cảm của học trò, sự đánh giá của đồng nghiệp chính là thước đo công việc cũng như lòng say mê của bạn đối với nghề.

Vâng, tôi chỉ muốn nghe bạn nói: Bạn làm thầy vì bạn thực sự yêu thích nó, nó là cuộc sống của bạn, chứ không phải là một sự chấp nhận hy sinh.

Chúc những ai đã và đang làm nhà giáo một ngày 20/11 tràn đầy niềm vui.

Thursday, November 13, 2008

Entry for November 14, 2008 "hôm nay L làm gì?”

Có người bạn khi nói chuyện với tôi thì trong câu chuyện bao giờ cũng có câu: “hôm nay L làm gì?” hay “hôm nay L đã làm được gì?”

Thoạt đầu tôi không để y lắm, làm gì thì là cũng những công việc quanh đi quẩn lại mỗi ngày: thức dậy, làm ba chuyện linh tinh, đi học, đi làm, về nhà cơm nước chồng con…

Mỗi ngày như mọi ngày, có gì khác đâu!

Nhưng chiều nay, tôi bỗng chợt nghĩ: “hôm nay làm được gì” không có nghĩa là như vậy, mà là phải làm một cái gì đó khác cái hôm qua, và không giống cái ngày mai. (a, đây là cái tôi chợt nghĩ, chứ chưa hẳn là y bạn tôi)

Tôi lại bỗng nhớ đến thầy A. Có lần tôi và thầy ngồi nói chuyện và phát hiện ra tôi và thầy có 1 điểm giống nhau là: làm gì thì làm, mỗi tối đều phải ngồi vào bàn để đọc 1 cái gì đó, xem 1 cái gì đó, viết 1 cái gì đó… Nói chung là làm được thêm 1 cái gì đó thì mới cảm thấy… yên tâm!

Nếu cuộc sống cứ lặp đi lặp lại như khuôn mẫu mỗi ngày thì còn gì gọi là cuộc sống.

Mỗi ngày trôi qua, tôi cảm thấy thú vị hơn khi làm được 1 cái gì đó, biết thêm được 1 cái gì đó, nhận ra 1 cái gì đó

Ví như hôm qua, tôi về đến nhà mệt rã rời bởi phải làm thêm gần 3 tiếng, nhưng cái tôi cảm thấy thích là biết thêm 1 chuyện: đó là các ca sĩ trả lời trực tuyến trên online là như thế nào. Tôi cứ mở câu hỏi ra, ca sĩ đọc câu hỏi và lẩm bẩm trả lời, như đang nói chuyện với khán giả và tôi gõ lại lời cô nàng. Nghe thì tưởng đơn giản, không hẳn vậy! “Chị ơi giúp em trả lời câu này đi”, “Câu này y em muốn nói vậy nè…” (giữa y muốn nói và diễn đạt cho trôi chảy là 2 chuyện khác nhau), “Câu này em trả lời vậy được không chị”… Tôi nhắm mắt lại sắp xếp nhanh cho thành câu cú rồi gõ, xong rồi hỏi cô nàng đọc lại xem chịu không, rồi mới post, tiếp tục câu khác. Có câu anh chàng nào đó cắc cớ hỏi: “Tôi mê tiếng hát của cô quá, chắc tôi chết mất…” (ai tin tin đi, tui thì muốn nổi da gà luôn!). Cô nàng ngẩng ngơ không biết phải trả lời sao, tôi nói liền: Anh chết tui hát ai nghe! – cô nàng phá lên cười: chị nói vui quá! – vậy muốn trả lời như vậy không? – dạ muốn. Thế là tui gõ câu đó vô (không tin mở online lên sẽ thấy câu đó đó! Hehehe, nói chứ cũng y vậy nhưng nói nice hơn 1 chút!)

Hay ngày hôm kia, tôi mê man với 1 bài tôi tình cờ đọc được trên Internet “Letting Your Life Speak”. Tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần (đọc nhiều lần có thể vì tiếng Anh tui dốt) và cảm thấy phát hiện ra biết bao điều. À, thì ra con người ta vẫn thường sống cuộc sống của người khác chứ không phải là cuộc sống của chính mỗi người… Rồi tôi nghĩ hôm nào rảnh rỗi tôi sẽ viết 1 entry về cái gọi là “hãy để cho cuộc sống của bạn lên tiếng”. Đó là cái tôi đã làm được trong ngày hôm đó.

Tôi lại chợt nhớ cái năm cuối cùng mà tôi đi dạy, ở một lớp chuyên, khi tôi hỏi 1 đứa học trò vào đầu năm học: có khi nào em nghĩ lớn lên em sẽ trở thành thầy giáo không? – Dạ không. – Sao vậy? – Em thấy đó là nghề chán nhất trong tất cả các nghề, năm này qua năm khác cứ lặp đi lặp lại bấy nhiêu điều!

Câu trả lời thẳng thừng của em khiến tôi bật cười: “Năm ngoái cô đâu có dạy em!” Nếu người thầy đứng lớp mà không tìm ra cái gì mới cho trang giáo án thì sẽ là như suy nghĩ của đứa học trò đó. Thêm nữa dạy học không chỉ là chuyện dạy các con chữ, đứa học trò này không giống đứa học trò kia…

Hay cái mà ngày hôm nay tôi làm được là viết cái entry này để mọi người đọc và trong số đó sẽ có người tự hỏi: hôm nay mình đã làm được gì? (ít nhất cũng kể ra được là đã đọc blog này! Khàkhà)


Hay tệ nhất cũng làm được cái chuyện ngồi làm dáng để chụp hình như vậy nè!

Wednesday, October 15, 2008

Entry for October 16, 2008 mẹ dạy cái gì nhỉ?

Lúc ăn sáng chuẩn bị đi học, Bi hớt hải chạy đến nói với mẹ:

- Mẹ ơi, my tooth is falling down...

- Ðâu, đưa mẹ coi!

Bi há miệng ra, lấy cái lưỡi chỉ vào cái răng cửa đang lung lay.

- Mẹ nhổ ra cho con nghen!

Bi giật lùi lại, nói nhanh:

- Không, để ba làm! He can do it. Và Bi vừa chạy tìm ba vừa la í ới: “ba ơi, ba ơi, my tooth is falling down!”

- Ba đang tắm, thôi để mẹ lấy ra cho.

Bi hơi ngập ngừng, nhưng rồi cũng nói: ok (chắc sợ mẹ buồn!)

Mẹ lấy miếng gòn kêu Bi há miệng. Mẹ vừa chuẩn bị để tay vào, Bi la lên:

- À, I need a salt water.

Rồi nó nhanh chân chạy đi lấy cái ly để pha nước muối. Mẹ chợt nghĩ: “a, sau khi nhổ răng hay súc nước muối để sát trùng.”

- Ba chỉ cho con như vậy hả?

- Dạ.

Bi lại há miệng ra, mẹ để tay vào thấy cái răng sắp rớt ra, tự dưng chẳng yên tâm chút nào, mẹ chưa bao giờ làm chuyện này...

- Thôi, con đợi ba đi!

Bi “dạ” bằng 1 sự yên tâm tin tưởng thấy rõ, rồi cầm ly nước muối vào phòng chờ ba.

Và thế là khi Bi từ trong phòng đi ngược trở ra thì trên tay đã cầm cái răng như mọi khi. Mọi việc đã xong xuôi, nhẹ nhàng.

Ðến lúc đó, mẹ mới chợt nhớ ra, từ hồi đó giờ, hết Ty rồi tới Bi, mỗi lần thay răng ba đều là người lấy cái răng lung lay ra chứ không phải là mẹ, và mẹ hoàn toàn không biết phải làm nó như thế nào, ngay cả chuyện cần chuẩn bị sẵn 1 ly nước muối như vậy!

Rồi lại nhớ, có những buổi tối mẹ nói để đánh răng cho Bi đi ngủ, Bi nói: “Ba nói để ba làm, tại vì mẹ đánh không sạch!” (ồ, boy!). Tại mẹ sợ Bi đau! Nhưng cái sợ đau đó sẽ làm răng Bi bị sâu.

Lại nhớ lúc Ty còn nhỏ, ở nhà cái gì cũng “mẹ ơi, mẹ ơi”, nhưng khi ra ngoài đường thì Ty hay theo ba, vì theo ba ‘an toàn’ hơn theo mẹ!

Mẹ nhẹ nhàng, ít khi rầy la, nên Bi, Ty cứ quấn quýt theo mẹ để được mẹ ôm ấp, vỗ về. Ba thì có vẻ cứng rắn, nghiêm nghị nên con thường hay... né.

Nhưng ngẫm lại, ba mới là người dạy cho Bi và Ty từ những cái tưởng chừng như rất nhỏ chứ không phải là mẹ, cho nên thỉnh thoảng thấy Bi và Ty làm cái gì đó, mẹ ngạc nhiên hỏi: sao con biết làm, thì y như rằng: “Ba chỉ con!”

Ðến hôm nay, mẹ bỗng giật mình: ba dạy con quá nhiều, còn mẹ dạy cho Bi và Ty cái gì nhỉ?

Tuesday, September 30, 2008

Entry for September 30, 2008 số sướng

Hôm trước nhân lúc mấy anh chị em tụ tập ăn chơi, ngồi nói chuyện phiếm một hồi, má tui nói chuyện tử vi của mỗi người, có những điều rất đúng, như anh L thì có ‘số học’ nên học cả đời, anh Q và nhỏ V thì có ‘số giàu’,… nói hết mọi người xong. Tui hỏi: ủa, vậy còn con thì sao? Má tui nói liền: số con là số sướng! Tui cười cười: có ‘số sướng’ nữa hả? Mấy anh chị tui nhao nhao liền: trời, cái con nhỏ này số sướng từ nhỏ! Chuyện gì với nó cũng may mắn, tốt đẹp hơn người ta hết! Tui cười: sướng chứ không giàu hả? Khi đó ba tui mới lên tiếng: giàu chưa chắc đã sướng! mà con là số sướng!

Tui cười một cách mãn nguyện! hehe

Má tui nói hồi nhỏ tại tui “đẻ bọc điều” nên từ lúc sinh ra đã sung sướng hơn người ta (khi nào nói tui sung sướng thì má tui nói như vậy, còn khi nào muốn ‘mắng mỏ’ tui thì má tui lại nói hồi nhỏ tui nằm ngang trong bụng má nên tính tình ngang ngạnh như cua!). Tiền bối nói, ai biết đường đâu mà lần! Thì cứ tin là như vậy!

Ngồi ngẫm nghĩ lại, đúng là tui có số sướng thiệt!

Lúc nhỏ, gia đình rất khó khăn, anh chị tui ngay từ lúc hơn 10 tuổi đều đã phải cùng ba má tui lo việc mưu sinh kiếm tiền bên cạnh chuyện mỗi ngày đến trường, từ việc chở dầu dừa đi bỏ mối, đến chuyện ra chợ phụ má tui buôn bán, hết mấy anh tui, rồi chị gái tui, rồi em gái tui. Còn tui thì lại gần như đứng ‘bên lề xã hội’!

Tui cũng không nhớ rõ là vì sao tui lại có được cái đặc ân như vậy. Có thể vì từ nhỏ tui đã mang cái bệnh nhức đầu kinh niên chăng? Hay là tại vì tui không có ‘gian’ buôn bán nên kêu tui đi dọn hàng hay gì gì đó là chỉ có ế mà thôi?

Tui thực sự không biết mà cũng chưa bao giờ hỏi, chỉ biết rằng ngay khi tui đã vào trung học, nếu mỗi sáng 2 anh trai tui đi làm; chị tui ra chợ dọn hàng phụ má; em gái kế tui mở cửa quét dọn cho cửa tiệm trò chơi điện tử tại nhà phụ ba; thì tui chỉ có việc thức dậy chuẩn bị đi học mà thôi!

Có một điều tui là đứa rất ít nói trong nhà (đến giờ cũng vậy) nhưng lại là đứa nghe được nhiều chuyện nhất trong nhà! (không biết có phải vậy không nên mới bị nhức đầu????) Tui hòa hợp được với tất cả các anh chị em ruột lẫn dâu rể trong gia đình nên chẳng ai thèm để y mà gây sự với tui cả! hehe

Đến khi tui lấy chồng, thì tui đương nhiên cũng là ‘cục cưng’ của ông xã tui luôn!

Ông xã tui là ‘cậu ấm’ trong gia đình có tới 5 bà chị lớn! Vậy mà đến khi cưới vợ thì không biết tại con vợ tưng tửng chuyện nhỏ không màng chuyện lớn cũng chẳng quan tâm, hay là tại tui có tài ‘dụ dỗ’ mà nhiều chuyện được xem là công việc của phụ nữ theo quan niệm tổ tiên (?) thì ông xã tui đều chia sẻ cùng tui để tui có thêm thời gian bay bổng với những chuyện ‘lấp biển vá trời’ trời ơi đất hỡi của mình!

Nhưng cũng công bằng mà nói thì tính tui không ưa ca thán, không quan trọng hóa mọi chuyện và ông xã cũng bị ‘lây’ cái tính này nên cuộc sống quanh tui lúc nào dường như cũng nhẹ như bông, khó khăn gì thì cũng dễ dàng lướt qua nên chỉ thấy toàn điều tươi đẹp chung quanh! hehe

Đến khi trong gia đình tui có đến 4 thành viên thì người được ưu ái nhất vẫn là tui!

Chỉ vì tui nghĩ mình làm mẹ (hehe) nên phải nhường cho con, chứ nếu tui mà ‘giành’ cái gì thì đương nhiên ông xã tui và 1 trong 2 đứa nhóc kia cũng sẽ nói với đứa còn lại hãy nhường cho mẹ! hehe. Tụi nó chỉ sợ mỗi chuyện nhìn mặt mẹ không có ‘happy’ thôi (chắc tại lúc nào tụi nó cũng thấy tui cười, ít khi la tụi nó)! Đến như cách đây mấy ngày, đến lúc chịu không nổi, tui la bé Ty mấy câu khiến thằng Bi cứ phải tỏ ra thật ngoan hơn bình thường để mẹ không phải buồn nó, rồi thì bé Ty cũng tự giác đến ‘xin lỗi’ vì đã làm mẹ không vui! (khiến ông xã cũng phải ganh tị:-D)

Còn ra ngoài xã hội thì có lẽ chẳng cần phải nói rồi: quanh tui luôn đong đầy tình cảm của bạn bè, thầy cô, đồng nghiệp, học trò.

Tui nhận những yêu thương đó và đối lại với nó bằng tất cả chân tình mà mình có.

Ngẫm lại để có được số sướng không biết là khó hay dễ. Tui chỉ biết là tui hạnh phúc trong những điều mà tui đang có: tình yêu của ông xã tui, của 2 đứa con tui, sự quan tâm lo lắng của ba má và các anh chị em tui, lòng thương mến của những bạn bè tui…

Với tui, đó là tất cả tài sản mà tui có, cho nên…. dù kinh tế Mỹ có đang điêu đứng thế nào, ảnh hưởng đến thế giới ra sao thì cũng chẳng hề gì với tui bởi những thứ đó không được ‘bảo chứng’ bằng tiền!

Tử vi nói “số sướng” tức là như vậy đó!

Sunday, September 28, 2008

Entry for September 29, 2008 mà đó mới là cuộc sống!




(editted)

Tôi nhớ trước đây khi dạy về bài “Giá trị của tác phẩm văn chương,” tôi có lấy những ví dụ về truyện “Cô bé bán diêm.” Tôi cho rằng ai cũng thật sự xúc động khi đọc đến đoạn kết của câu chuyện. Và hầu hết người đọc đều sẽ nghĩ rằng, nếu mình trông thấy tình cảnh ấy ắt hẳn mình đã làm một điều gì đó cho cô bé.

Tôi lại lấy ví dụ, không ít người trong chúng ta khi bước chân vào một quán ăn, một quán cafe, chúng ta cảm thấy rất khó chịu khi có những cậu bé bán vé số đến chìa xấp vé ra trước mặt mình để mời mua; những người đàn bà bán báo cứ lân la mời mọc; hay một cô bé dẫn theo người đàn ông mù lòa đến ngửa nón xin tiền... Chúng ta thường thản nhiên lắc đầu, không buồn nhìn xem họ là ai, thậm chí có người còn bực dọc: “Không mua đâu. Ði đi...” hoặc buông gọn hỏn một câu: “Không có tiền!”

Ðến chiều khi về đến nhà, chúng ta tình cờ đọc một bài báo, trong đó kể về hoàn cảnh rất đáng thương của một cậu bé: mẹ bệnh nặng, cha mất sớm, 9-10 tuổi đầu là anh cả, em đã phải gánh trách niệm của cả mẹ lẫn cha, một buổi đến trường, một buổi lo tìm cái ăn cho mẹ cho em, em chỉ có mỗi ước mơ duy nhất: mong mỗi ngày trời đừng mưa để em có thể bán hết xấp vé số trên tay, để mẹ không phải lên cơn nhức nhối bởi sự thay đổi của tiết trời...

Ðọc đến đó, mỗi người chúng ta lại cũng trỗi dậy lòng nhân: nếu có gặp, mình sẽ mua giùm em vài tờ vé số.

Nhưng chúng ta đâu ngờ rằng, cậu bé đó chính là người mà ta đã tỏ vẻ bực bội xua đuổi sáng nay!...

Những ví dụ đơn giản như thế để thấy rằng: văn chương báo chí truyền thông có tác động rất lớn đến mỗi chúng ta. Chúng ta chia sẻ và cảm thông đến vô cùng với mỗi cuộc đời, mỗi số phận của những con người hiện diện qua những câu chuyện, những bài báo, những thước phim...

Thế nhưng làm sao để có thể biến những tình cảm mà mình có khi đọc từ truyện, từ sách, từ báo trở thành một tình cảm, một hành động hiển nhiên trong đời thường?

Hôm tôi đọc bài “Lênh đênh những mảnh đời Việt Kiều Tonle Sap” của tác giả Vũ Quí Hạo Nhiên, trong đó có đoạn:

- Charlie Nguyễn, đạo diễn phim Dòng Máu Anh Hùng, kể lại kinh nghiệm của anh khi tới viếng ngôi làng nổi cùng với một nhóm người Mỹ gốc Việt. Anh nói:

“ Có những đứa trẻ đến xin tiền tụi tui. Tụi nó nhỏ lắm... và chúng bám vào bên sườn chiếc tàu máy của chúng tôi để xin tiền... chúng van nài tụi tôi để xin một ngàn riel, tức chỉ khoảng 25 cents Mỹ.

... Lúc đó tàu nổ máy trở về Phnom Penh, nhưng lũ trẻ vẫn cứ bám vào, trong khi chiếc thuyền càng lúc càng rời xa ngôi làng nổi... Cuối cùng tụi tôi đành phải đưa tiền cho tụi nhỏ. Chúng cám ơn, nhét tiền vào quần cụt, rồi nhảy xuống nước”...

Phải gian nan như vậy để xin được một số tiền tương đương với 25 cents. Nhưng điều đó có nghĩa là đứa trẻ sẽ được tới trường năm ngày để học tiếng Việt, và có ai biết được chúng còn cần thêm bao nhiêu nữa để có đồ ăn, có áo mặc, hoặc để sửa chữa cái mái che trên đầu chúng.

Ðọc đến những dòng cuối cùng tự dưng tôi thấy lòng buồn vô hạn. 25 cents có nghĩa lí gì đâu trong cuộc sống hằng ngày của tôi, và những người quanh tôi. Giá mà tôi có thể đặt cả một nắm những đồng 25 cents vào tay những đứa trẻ nhỏ, 'nhỏ lắm' kia trước khi tàu nổ máy, để chúng không phải 'gian nan' như vậy, và biết đâu chúng có được một niềm vui bất chợt trong một ngày 'trúng mánh'... Và chính tôi cũng sẽ cảm thấy vui vì điều đó. Nên lắm chứ!

Nghĩ là như vậy, nhưng tôi biết, trong cuộc sống, tôi vẫn cứ như bạn, cứ như bao người, chúng ta cứ vô tình, lơ đễnh bước qua những nghiệt ngã, những nhọc nhằn, những đắng cay của người khác mà không chút bận tâm, không chút động lòng. Ðể rồi bất chợt một chốc nào đó bỗng miên man một chút gì như ân hận, như tiếc nuối: giá như... giá như... giá như mình đừng là như thế!

Rồi lại tự an ủi mình bằng câu: ừ, mà đó mới là cuộc sống!

Thursday, September 18, 2008

Entry for September 19, 2008 là cái gì?




Hồng, tường vi hay cát tường?
Có thể trông giông giống như nhau nhưng hãy gọi đúng tên của nó là tường vi.

.

Ðiều quan trọng: Bạn nghĩ nó là cái gì?

1. Một lúc, tôi và bạn cùng nhìn hoa cát tường, và bạn đồng ý với tôi là trông nó giống tường vi. Tôi và bạn đều thích thú với sự liên tưởng đó của mình. Nhưng sau đó tôi và bạn đều thống nhất nên gọi đúng tên của nó là cát tường.
Thời gian sau, tôi chỉ lại cho bạn cái hoa đó: nhìn kìa! Bạn nói ngay: Tớ đã bảo đừng nghĩ nó là tường vi! - Ồ, thì tớ có nghĩ đó là tường vi đâu, tớ đang chỉ cho cậu xem cái hoa cát tường mà!

2. Một lần bạn ăn phải trái ớt. Cay xé họng. Bạn thề với lòng sẽ không bao giờ đụng đến ớt. Tôi đưa cho bạn cái kẹo màu đỏ. Vừa trông thấy bạn đã thét lên: đã bảo là đừng đưa ớt cho tớ! - Ủa, thì mình có đưa ớt đâu. Ðây là kẹo mà.

3. Một dạo tôi rất thích đi ngang ngõ nhà bạn vì tôi thích trông thấy bạn. Bạn cũng thích ra ngõ đứng vì hy vọng sẽ thấy tôi. Thời gian sau đó, ngõ ấy tôi vẫn đi nhưng không phải là vì lý do tôi thích trông thấy bạn mà vì tôi đã quen với con đường đó. Bạn thì lại bảo: cậu đừng đi ngang ngõ nhà tớ nữa! - Ồ, lại có chuyện đó nữa à? Cậu không ra ngõ đứng nhìn thì làm sao cậu biết tớ đi ngang nhà cậu?

4. Bạn bảo tôi “thất tình”. Tôi nói đó không phải là tình nên không thể gọi là thất. Bạn bảo thế sao tôi cứ thích nghêu ngao “phôi pha” hay “câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng... thôi đừng hát ru... thôi đừng day dứt...”? - Ồ thế thì khi nhìn bạn mê đắm trong “Em đến thăm anh đêm 30”, tôi phải nghĩ rằng chắc bạn vẫn còn đau khổ lắm khi bây giờ không còn người đến thăm bạn trong đêm 30?

5. Tôi thích truyện. Tôi thích phim. Tôi thích cà phê. Tôi thích tán dóc. Tôi thích shopping. Bạn hỏi sao tôi không nói chuyện phim với A mà lại đi nói với bạn. -Vì A chỉ thích cà phê. -Sao không nói với B? -Vì tớ chỉ gặp B khi tớ muốn nói về chuyện văn chương sách vở. -Thế thì còn C? -Khi nào đi shopping tớ sẽ nhớ tới C. Vậy chứ tớ hỏi cậu thích cái gì? -Tớ thích phim. -Thì cậu thích phim nên tớ mới chọn cậu để nói chuyện phim!

6. Bao nhiêu là người trong công ty, thế mà tôi chỉ thường nói chuyện với mỗi mình bạn. Thực tình chỉ là vì bạn nói chuyện hợp với tôi, mặc dù chỉ dăm ba câu, nhưng với tôi như thế là đủ. Bạn thì lại bảo mỗi lần bạn nói chuyện với tôi là bạn cảm thấy có cái gì rất lạ. Bạn thấy lạ, không có nghĩa là tôi cũng thấy lạ! Bạn thấy tim bạn hồi hộp, tôi cũng vậy, nhưng là ở chỗ khác!

7. Bạn hỏi tôi: “Sao lại đặt tên cho con là...?” -À, vì ông xã tớ nói tên đó đẹp nhất. Ðó là tên người yêu cũ của ông xã tớ. -Cậu điên à? Ðiên hay không điên là tùy cái tâm, tùy góc nhìn của bạn. Với tôi, không có chuyện gì lấn cấn bởi tôi có sự tự tin của tôi và tôi biết đặt niềm tin vào người khác.

...

Vậy đó, tôi và bạn có lúc cùng nhìn về một hướng, có lúc có những dị biệt với nhau, bạn không nghĩ như tôi, không có nghĩa là tôi ép mình cũng phải nghĩ như bạn, quan trọng nhất là trong suy nghĩ của bạn và tôi có sự cảm thông và bao dung hay không. Ðời bạn vui hay buồn, hạnh phúc hay đau khổ cũng đều từ cái nhìn, cách nghĩ của bạn về con người, về cuộc đời như thế nào mà thôi.

...

Chợt nhớ đến lời người bạn nhỏ của tôi “Sống đơn giản tí cho đời bớt rộn chuyện”! Ừ, cứ vậy đi. Vui nói vui, buồn nói buồn, thích thì líu lo, không thích thì im lặng. Ðừng suy diễn. Ðừng chất vấn. Ðừng gán ghép.

...

Đọc xong rồi nghe “em hiền như masour” để thấy yêu đời và bình yên

Tôi đi suy nghĩ tìm cảm hứng để viết bài cho báo Xuân đây.

Sunday, September 14, 2008

Entry for September 15, 2008 những điều thật nhỏ

Mẹ đi làm về. Thằng con chạy ra ôm lấy mẹ.

- Mẹ ơi, sao sao mặt mẹ không vui? Mẹ có buồn hông?

- Mẹ đâu có buồn gì đâu! Mà con có muốn làm mẹ buồn không?

- Dạ không.

- Sao vậy?

- Vì con thương mẹ.

- Vậy mẹ có làm cho con buồn không?

- Dạ không.

- Sao con biết mẹ sẽ không làm con buồn?

- Tại vì mẹ thương con!

Thương ai thì sẽ không làm cho người đó buồn.

Lẽ giản đơn đó, trẻ con cũng có thể tự lý giải được.

Nhưng người lớn thì có quá nhiều điều để suy tính, lo toan cho nên đôi lúc quên mất những điều tưởng chừng thật nhỏ như vậy!