Showing posts with label tualua. Show all posts
Showing posts with label tualua. Show all posts

Sunday, October 12, 2008

Entry for October 12, 2008 Tiếng Anh của tui




Ước gì tui viết tiếng Anh được như tiếng Việt, hay chỉ 1 nửa thôi cũng được! hic hic hic

Mùa này lấy 1 lớp English và 3 lớp Accounting. Mặc dù học Kế Toán tui cũng mù trất nhưng dẫu sao tui ôm mấy cuốn sách đọc 1 hồi, ‘nghiên qua cú lại’ thì cũng hiểu nó nói cái gì để mà làm bài tập được, và luôn vững tin là không bao giờ tui dưới 85/100. Còn cái khoảng tiếng Anh, áidzà, vật vã, khổ sở vì nó! Học 1 lớp đó bằng 3 lớp kia gom lại! huhuhu

Những câu chuyện cô giáo yêu cầu phải đọc, tui đọc láng hết rồi vô kể lại cho cả bầy lười biếng VN nghe (vì tụi nó cũng chẳng thèm đọc, lại còn nói có đọc cũng chẳng hiểu! sướng chưa!). Những bài tập về ngữ pháp phải làm, tui quơ qua quơ lại 1 lèo là xong. Cũng mang sách vào rồi cả bầy: 2 con Mỹ, 1 con Mễ và 3 đứa VN xúm nhau lại nghe tui đọc câu trả lời rồi ghi vô! Đã vậy, 1 con Mỹ lười như quỷ lâu lâu lại còn làm ra vẻ ta đây biết làm (biết làm sao không tự làm đi!) ngồi đó cãi nữa chứ! Ba cái vụ đâu là chủ ngữ, vị ngữ, giới từ, liên từ, trạng ngữ, câu đơn, câu phức, câu hầm bà lằng gì đó, rồi chia động từ này nọ mà đem ra cãi với tui thì cãi sao nổi! 1, 2 lần đầu tui còn chịu khó giải thích với nó, nhưng sau đó, tui chỉ nói: mày lên hỏi cô đi! Nó lên hỏi, xong xuống cười bẽn lẽn: You’re right! Thấy mà phát ghét! Dầu hèn cũng thể, tui dạy ngôn ngữ cũng cả chục năm chứ bộ. Ngôn ngữ nào thì cũng là 1 dạng kí hiệu thôi mà!

Nói hùng dũng vậy đó nhưng đến khoảng viết văn là từ chết tới chết, chứ không phải là bị thương không đâu! Đặt bút xuống là chữ nghĩa chỉ còn là con số “0”!

Biết rằng muốn viết giỏi thì cũng như tiếng Việt thôi, tập kỹ năng viết nhiều vô, viết hoài rồi sẽ tạo thành phản xạ, từ viết không hay, viết như 1 đứa bé lớp 1, lớp 2 học viết, dần dà sẽ viết được như đứa học lớp 6, lớp 7 bước đầu học văn phân tích, rồi như lớp 8, lớp 9 bắt đầu có thể chập chững viết bình luận. Biết như vậy nhưng sao… vẫn không viết được! hic hic hic! Tui muốn viết như đứa lớp 10 mà nó vẫn chỉ như đứa lớp 5 thôi! hichichic

Một anh bạn nói, viết dễ thôi mà, lúc đầu cứ viết câu đơn. Sau đó gom 2, 3 câu đơn lại thành 1 câu dài dài. Rồi thảy thêm vô 1, 2 giới từ, liên từ để nghe cho nó trơn tru. Sau đó nữa cứ 3, 4 câu dài dài gom lại thành 1 đoạn. Rồi gom nhiều đoạn lại thành bài luận! Nghe dễ còn hơn ăn phở! Không tin viết thử đi! Tui thì thử rồi, có điều tui chưa có đủ 3 câu đơn để gom lại thành 1 câu hơi dài thành ra chưa biết cà nhắc chừng nào mới tới được 1 đoạn nữa! huhuhu

Thay vì bắt tui viết tiếng Anh, thôi thì bắt tui dịch tiếng Anh sang tiếng Việt đi, dễ hơn cho tui mà!

Ôi, bây giờ mà viết thư gửi cho ông già Noel để xin “Niềm mơ ước mùa Giáng Sinh” thì xin ông cho con trong vòng 2 tiếng có thể viết được chừng 45 câu đơn thôi để con gom lại thành 15 câu dài, và như vậy con sẽ có được 3 đoạn cho cả bài văn của con! Chỉ vậy thôi mà!

Nhưng từ đây đến Noel thì con còn phải hoàn tất 4 bài văn, thôi thì con tự vừa bò vừa lết trước vậy!

Trong khi chờ Santa Claus, tui đi tìm chữ viết cho đủ 2 trang giấy để nộp cho cô giáo đây!

Ôi, my English!

Saturday, September 27, 2008

Entry for September 28, 2008

Wow, vậy là 2 tuần sống dở chết dở đã qua! (và sẽ chờ những tuần dở chết dở sống sắp tới!)

Vừa bị các bài kiểm tra dồn dập, vừa đi làm như điên. Đến nỗi chuyện đi ngủ sau 1h30 và thức dậy lúc 6h đã trở thành “đồng hồ sinh học của tui luôn!

Ngày Chủ Nhật này tui thề sẽ không đụng đến sách vở bài tập gì hết! (Nói cho oai vậy thôi chứ Chủ Nhật là ngày tui phải đi làm mà! Hic hic!)

Sao cũng được, miễn là không bị cái gì hối thúc là cảm thấy quá khỏe rồi.

Bây giờ có 1 chuyện hơi lạ: tui đang tò mò muốn biết lí do gì mà tuần này mặc dù tui không viết nhiều trên blog mà tại sao lại có quá nhiều người tìm đến đây vậy? Vì bài Lemon Tree? Vì chuyện đua vịt? hay vì xích lên trước 1 tí, nghe tui nói chuyện “bạn bạn-tui tui” ấm ớ gì đó?

Hehe, ai có lòng tốt nói tui nghe với!

Sunday, September 21, 2008

Entry for September 21, 2008 Bà tám

Vừa hoàn thành xong bài tập cuối cùng để gửi cho cô giáo qua online! Hú hồn, vừa kịp giờ!

Bởi cái tội nhí nha nhí nhảnh, cứ ỷ y là thời gian còn lâu, nên cứ thủng tha thủng thỉnh đi kiếm chuyện cho thiên hạ bực mình chứ không chịu lo làm bài. Đến khi nhìn lại thì cha ơi, mẹ ơi, vừa chạy vừa bò vừa lết… May mà ‘cuối cùng đời mình cũng qua’!

(Nói là qua vậy chứ còn hàng tỷ thứ nữa phải hoàn tất trong tuần này, nhưng ngay bây giờ thì mình tự thưởng cho mình đã có đủ thông minh để làm xong hết mấy chương bài tập bằng các ngồi kể khổ cho mọi người vui! hehe)

Tội nghiệp ông xã thấy vợ học cực quá nên lãnh hết mọi việc trong nhà để vợ yên tâm học cho thành ‘công’ (chứ không thành gà!). Đã vậy, vợ lại sợ ma mà cứ thức suốt đến hơn 2h sáng, nên chồng nằm trên sofa ngủ để cho vợ… bớt sợ! Nhưng vợ thì cũng hơi “láu cá” khi vừa học lại thỉnh thoảng lượn lờ lên blog để ‘rì-lát’! kekeke

Đúng là dân thích đọc chữ mà đi học tính toán các con số thì đúng là… giỏi thiệt! Vừa bị thúc bách bởi hạn chót nộp bài tập ở trường, vừa phải lo nghĩ đến chuyện kiếm đề tài viết bài cho người ta, đến lúc đi ngủ, con chữ và con số đập nhau loạn xạ trong đầu, khiến cho cái bụng đau muốn chết! (?)

Mà thiệt là cái đầu tui ít khi nào chịu yên ổn, cứ nghĩ cái này nghĩ cái kia. Nhớ hồi đó lúc còn ở MĐC, mỗi khi ngồi tán dóc, thấy tui im im 1 hồi là Bích Châu lại nói: Rồi, chỉ đang nghĩ đến cái gì nữa rồi! hehe, cái đầu này bày ra biết bao nhiêu là chuyện trời ơi ở trường mà!

Trong những thứ chuyện không giống ai mà tui đã nghĩ ra, đến bây giờ tui vẫn khoái nhất cái trò ‘đua vịt’! hahaha: mỗi lớp mang vô 1 con vịt để dự thi chạy đua! Yêu cầu là không được để vịt “ị” bừa bãi trên đường chạy! Tui đề ra luật đó nhưng thật sự cũng chưa hình dung ra tụi học trò sẽ làm sao. Ai ngờ: tả dùng cho em bé giờ đây được mặc cho mấy con vịt! hahaha.

“Chạy như vịt”! Ai cũng nghe câu này mà: con thì chạy lạch bạch, con thì cắm đầu cắm cổ chạy bởi chủ nhân của nó cứ hò hét phía sau. Con thì cứ như tiểu thơ vịt, đủng đa đủng đỉnh. Có con chạy được nửa đường thì quay đầu chạy ngược lại. Có con ngoan ngoãn về tới gần mức đến thì đứng yên, không thèm chạy nữa!

Tui nhớ tui lo đứng nhìn vịt chạy và nhìn cả ngàn học sinh và giáo viên hò hét cổ vũ cho vịt (hay như vịt!) để mà ôm bụng cười, và càng mắc cười hơn nữa khi thấy anh chàng chăn dắt con vịt về gần đến đích mà không chịu chạy tiếp, ngó qua ngó lại xua đuổi, năn nỉ nó không được, anh chàng lấy chân hất 1 cái: con vịt nằm bên kia mức đến! Thôi thì cũng đã có vịt về tới đích! Hahahaha

Giờ nhớ lại cái cảnh đua vịt thiệt tình không hiểu sao lúc đó mình lại có được cái ‎‎y tưởng quái đản như vậy nữa! Nhưng vui thiệt, nhất là sau đó có thêm màn nấu cháo vịt!

Thôi, ‘tám’ một chút cho vui, nói 1 hồi nữa là thành ‘mắc dịch’ luôn đó! hehehe

Monday, September 1, 2008

Entry for September 01, 2008 Chính trị - tui - và người xung quanh


1.

Hôm nay là ngày 1 tháng 9 - lễ Lao Ðộng ở Mỹ, và là ngày 2 tháng 9 - lễ quốc khánh ở Việt Nam. Lệnh của sếp lớn: nội dung trang Việt Nam hôm nay phải xem thật kỹ để tránh mọi rủi ro! (Sếp sợ bị cái đám cà chớn nào đó kiếm chuyện biểu tình)

Ừ, thì làm kỹ. “Trời ơi, lấy cái hình này ra khỏi trang báo đi, nón cối kìa!” Nhìn lại, tấm hình chụp cảnh những người dân ngồi chờ khiếu kiện trước 1 cơ quan nào đó ở miền Bắc Việt Nam, trong đó có 1 người đội nón cối!

Người nói không sao, người nói có sao. Tui lầm bầm: thì cái xứ đó người ta đội nón đó kệ người ta, chẳng lẽ kêu Lý Tống cho mượn cái nón ‘ca-lô’ để đội! Làm báo mà cái quỉ gì cũng sợ thì chỉ có nước đi ra chợ ngồi bán báo cho rồi!

Lại nhớ hôm trước, báo viết về hệ thống ngân hàng ở Việt Nam. Thì viết về ngân hàng thì tấm hình minh họa là các tờ tiền Việt Nam. Mà tiền Việt Nam thì đương nhiên có hình HCM. Thế là cuối ngày cũng nghe la chói lói: không được đưa ảnh có hình HCM trong đó!

Ừ, thì lấy cái hình HCM ra, đem hình tổng thống Bush dán thế vô chỗ đó đi để giữ vững lập trường chống Cộng!

Chịu không nổi!

Hôm nay đi làm về tui đi ăn nhà hàng nè, ai muốn đi tui trả tiền, nhưng nói trước tui đi ăn mừng ngày 2 tháng 9 đó!

2.

Trong khi chờ bài, đọc blog của đứa học trò cũ.

Nghe nó than nó đang bị điên, và 1 trong những lý do nó điên là vì “chưa tính đến cái zụ học chính trị quái quỷ gì nữa. Ðiên hết sức! ngay ngày người ta học mà kiu đi ngồi nghe chính trị... ôi trời! nhảm!”.

Nghe nó kêu lên như vậy tui ngồi cười 1 mình và chợt nhớ lại năm đầu tui mới về trường MÐC dạy học.

Khi đó (và bây giờ cũng vậy) thỉnh thoảng mấy người trong ‘bộ tứ’ cứ phải đi qua bên quận ‘học chính trị’ về đường lối nghị quyết. Mà đó là cái môn tui dốt không thể tưởng tượng từ lúc còn học phổ thông lên tới đại học! (vậy mà người ta dám giao cho tôi nguyên mảng giáo dục lý tưởng học sinh! hahahaha).

Lần đó, bên quận tổ chức 3 ngày khác nhau để 'học', mọi người sắp thời gian để thay phiên nhau đi (mỗi người chỉ dự 1 ngày thôi). Ðến trước ngày cuối cùng, thầy A (lúc đó vừa là phó HT vừa là BT chi bộ) kêu tui nói: NL đi học bữa cuối nghe, thầy ghi tên cho em rồi đó! - Em không đi đâu thầy ơi! - Trời, không đi sao được! - Không, em không đi đâu!

Chắc thấy tui ‘quái đản’ quá, thầy A nói thầy Minh (hiệu trưởng). Thầy Minh kêu tui lên: NL bữa đó đi qua quận học chính trị nghe! - Ồ, em không đi đâu! - Sao vậy? - Em không có hiểu cái gì hết á. Em không đi đâu! Tui nhớ thầy Minh phì cười, có lẽ không ngờ cái con nhỏ này nói về chuyện chính trị cứ như trò đùa hồn nhiên! - Thôi thì cứ qua 1 chút... - Thôi, em nói không đi là không đi mà, vừa chán vừa không hiểu gì hết!

Và tui không đi thiệt! Thêm hay bớt 1 đứa như tui thì 'nước cứ nổ và dân cứ khổ' vậy thôi, có khác gì đâu!

Bởi vậy, khi thầy BT chi bộ đưa cho tui quyển sổ kêu viết hồ sơ lý lịch xin vào đảng. Tui để đó đúng... 3 năm. Ðến 1 hôm, thầy kêu lên hỏi: em viết lý lịch đến đâu rồi? -Dạ, chưa xong. - Mỗi ngày em viết 1 chữ hả? - Dạ! hehe.

Cuối cùng thì cũng viết xong. Và cuối cùng thì cũng được... trả lại vì “sau thời gian sưu tra, xác minh thì NL thuộc vào thành phần lý lịch không rõ ràng nên không thể vào đảng được!”

hahaha, chắc Cásấumẹ vẫn còn nhớ câu bạn Lan đã nói hồi đó há: Một trong những sai lầm của đảng là không kết nạp bạn Lan vào đảng, nhưng đó cũng là 1 trong những quyết định sáng suốt nhất của đảng!

Và cũng nhờ vậy mà giờ này bạn Lan ngồi ở đây viết blog mừng ngày lễ Lao Ðộng của Mỹ và ngày 2 tháng 9 cho Việt Nam đây! Tatatata

Friday, August 29, 2008

Entry for August 30, 2008 Ngày cuối tuần

Sáng thứ bảy mà có giờ học là thấy đáng ghét lắm rồi, nhưng vì chỉ có 1 lớp duy nhất vào 1 giờ duy nhất đó thôi nên bắt buộc phải lấy lớp để đi học cho thành… ‘công’ với người ta (nếu không thì thành… ‘bọ chét’ mất! Hehe).

Thức dậy sớm, tập vở hành trang đầy đủ, chạy lên trường loay hoay mãi mới tìm được 1 chỗ đậu xe (bởi vì cuối tuần nơi đây trở thành chợ trời, nên thiên hạ chiếm hết chỗ rồi). Chạy xe vô xong mới nhận ra là nếu ngồi luôn trên xe thì được vì không thể mở cửa bước ra! Hai bên là 2 chiếc xe tổ bà chảng áng ngữ!

Vậy là lui ra, kiếm chỗ khác. Thấy 1 chỗ nữa, chạy vô, mở cửa xe bước xuống được! Xách tập đi mấy bước lại chợt nhớ ra là cửa mình bước xuống thì được nhưng còn cái xe bên cạnh kia nó mà mở cửa là xe mình trầy! Vậy là lại vòng trở lại, lên xe, kiếm chỗ khác!

‘Bất quá tam’, lần thứ ba chắc chắn là okê rồi. Cửa xe mở được cả 2 bên!

Hớn hở vô trường vì vẫn còn sớm được gần 10 phút. Đến building lớp học, thấy vắng hoe, mở thời khóa biểu ra xem lại phòng học thì mới tá hỏa: ngày 6 tháng 9 lớp này mới bắt đầu!

Trời hỡi! Mở đầu 1 buổi sáng thứ bảy thật không giống ai.

Thôi chạy về ghé chợ mua bánh mì và bánh su về ăn cho bỏ ghét vậy!

Anyway, về nhà cũng ôm sách, ôm máy làm 1 lèo hết 1 chapter cho 1 môn, đúng như kế hoạch đã lên. Hehe, vậy là cũng được 1 cái lông công, trước khi hoàn toàn thành công rồi!

Ngày mai, ngày mốt, người ta nghỉ Labor Day-lễ Lao Động, mình thì phải đi làm việc gấp đôi! Bất công! Thiệt là bất công!

Thôi thì từ giờ đến tối, tự cho mình nghỉ ngơi vậy!

Have a great holiday weekend!