Monday, March 17, 2008

Entry for March 17, 2008 Thú vui của một thời

Hai món giải trí mà tui mê nhất:

- nếu ra đường: đi quán uống càfê tán dóc với bạn bè (cho nên tui khoái về VN cũng chỉ vì 2 lí do: đi quán và đi gội đầu! Nghĩ đến đó thôi đã cảm thấy khoái rồi!)

- nếu ở nhà: chơi ráp hình

Tại sao tui mê chơi ráp hình thì tui không nhớ. Chỉ biết rằng tui bắt đầu ghiền nó từ sau khi lấy chồng.


Tui ráp bao nhiêu bức tranh rồi không nhớ nữa. Mới đầu là những bức tranh hình của Disney, khoảng 300-500 miếng. Hồi trước ráp xong, không biết cách nào để giữ lại nên tui dán xung quanh cái rương đựng đồ chơi của bé Ty.

Càng ráp càng mê. Tui bắt đầu đi kiếm mua những bộ ráp hình nhiều miếng hơn, phức tạp hơn. Và cứ mỗi lần mua 1 bộ ráp hình thì đồng thời phải đi đặt luôn 1 cái khung hình (cỡ 50cmmX75cm hay 45cmX60cm, có khi 70cmX90cm, đến ngay các tiệm làm khung hình để đặt đúng với kích cỡ của bức tranh).


Tui mê đến nỗi có những buổi tối, sau khi cho đứa nhóc ngủ xong, soạn bài xong, tui mới bắt đầu ráp, có khi tới gần 3-4h sáng, rồi mới đi ngủ để sáng mai có sức lên lớp.

Nhớ lúc mới sanh thằng Bi được 3-4 tháng thì dọn qua nhà chị Oanh ở ké để xây nhà mới. Trong thời gian này tui ráp rất nhiều tranh để trang trí cho nhà mới (và thực sự nhà tui chỉ toàn là tranh ráp!)

Không chỉ ráp tranh treo trong nhà, tui còn ráp để tặng cho nhiều bạn bè và thầy cô. 4 bức tranh này cũng là ráp để tranh trí cho 1 ngôi nhà mới xây của 1 anh bạn (Ảnh đi lựa mua những bức hình mà ảnh thích, còn tui chỉ việc ráp, mỗi bức này khoảng 2000-3000 miếng)

Bức tranh mà tui ráp nhiều nhất là 5000 miếng – tranh nàng Mona Lisa của Leonardo De Vinci (tui quên là ai đang sở hữu tấm tranh ráp hình này rồi).

Trước khi tui sang Mỹ, toàn bộ tranh ráp tui tặng hết cho bạn bè. Những người tui nhớ chính xác còn treo tranh ráp của tui là nhà thầy Thiện Minh, thầy A, Minh Thành, Nguyễn Minh, cô Hoàng Dung, Bích Châu, Thanh Vy, anh Dân (4 bức tranh trong entry này), 1 bà chị chồng tui cũng mang theo 1 bức sang Úc… Còn ai nữa thì không nhớ nổi.

Có người nói thú vui của tui sao mà mất thời gian quá, chưa nói đến chuyện tiền (vì những tranh đẹp, cùng với khung cũng rất nhiều tiền). Có thể. Nhưng cảm giác khi tui ngồi ráp tranh lạ lắm: dường như quên hết mọi thứ, chỉ tập trung suy nghĩ, ngắm nhìn xem miếng nào trong số 2-3 ngàn miếng nhỏ kia được đặt ở vị trí này, chỉ duy nhất 1 miếng thôi. Đôi khi cũng tưởng là chính nó, nhìn rất khít khao… nhưng lại không phải. Và chỉ cần 1 miếng sai thì toàn bộ những miếng khác sẽ không thể vào đúng khớp được!

Cũng từ việc ngồi ráp tranh đó mà tui đã ngẫm nghĩ ra bao nhiêu câu chuyện của cuộc đời…

Đây không phải là những bức tranh tôi thích (trừ bức hình cô gái), nhưng đợt về VN vừa rồi, ông xã tui chỉ chụp được có bấy nhiêu thôi.

Nếu có ai thương tui, nhân dịp nào ghé nhà những người mà tui kể ở trên thì nhớ chụp lại và gửi sang cho tui nghe! Cám ơn nhiều lắm đó!

(Từ hồi sang Mỹ đến giờ, tui chưa hề ráp bức nào. Hôm đầu năm, có ông anh rể của ông xã ghé chơi, và mua cho tui 1 hộp ráp hình nhưng đến giờ vẫn còn chưa mở ra vì không có khung!)


Bức tranh này thiếu mất 1 miếng! Rất nhiều tranh tui ráp cũng ‘bị’ như thế này! Không phải lỗi tui đâu! Đây là sự cố tình của nhà sản xuất!

Sunday, March 16, 2008

Entry for March 16, 2008 Tôi yêu em ...

Tôi yêu em: đến nay chừng có thể

Puskin

(Người dịch: Thuý Toàn)

Tôi yêu em: đến nay chừng có thể.
Ngọn
lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
;
Nhưng không đ em bận lòng thêm nữa
,
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài
.

Tôi yêu em âm thầm không hy vọng
,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen
,
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm
,
Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.

Tình cờ đọc lại bài thơ này trong entry của Cásấumẹ lại nhớ đến hồi đang học năm thứ nhất ĐHSP.

Năm đó là năm đầu tiên được học vi tính. Nguyên đám được dạy về Word (Word gì thì quên rồi), học gõ bàn phím và trình bày văn bản… Nhiều đứa lần đầu được làm quen với máy vi tính nên mê lắm. Trong khi tui thì lại mê… yêu hơn mê máy tính!

Nhớ đến khi làm bài tập, kêu trình bày 1 đoạn văn bản gì gì đó. Tui đâu có biết làm! Châu Giang giúp tui: Giang nói giả sử Lan gõ 1 câu thơ như thế này rồi làm như vầy như vầy….

Xong Giang gõ thử: “Tôi yêu em đến lưng chừng cơ thể”… Tui hỏi câu thơ gì lạ vậy? Giang nói: thơ Puskin.

Tui hỏi lại: thơ Puskin? - Ừ!

Trả lời 1 cách mạnh mẽ nhưng Giang cũng đọc lại. Ồ, chết cha, gõ lộn! Nhưng thôi, yêu đến ‘lưng chừng cũng được”, ví dụ thôi mà!

Nói vậy nhưng 2 đứa cứ ngồi cười khúc khích: “lưng chừng là lưng chừng nào?”…

Chuyện vậy nhưng hễ mỗi lần đọc đến bài thơ này là lại nhớ Châu Giang…

Thursday, March 13, 2008

Entry for March 13, 2008 Nhớ quá bục giảng…




“...Ðất là nơi chim về
Nước là nơi rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Ðẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Những ai đã khuất
Những ai bây giờ
Yêu nhau và sinh con đẻ cái
Gánh vác phần người đi trước để lại
Dặn dò con cháu chuyện mai sau
Hàng năm ăn đâu làm đâu
Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ tổ…”

Tình cờ nhớ lại một bài thơ (thật ra là trường ca)…

Nhớ ngày xưa, mới nhìn đoạn trích dài lê thê đã thấy phát mệt, nhưng càng đọc lại càng mê. Và càng mê thì trong lời giảng lại càng như có lửa…

Cứ nhìn vào ánh mắt học trò mà giảng...

Bài thơ nhìn có vẻ chẳng ra thơ, chẳng lục bát cũng không song thất, tự do như nói. Vậy mà lại hay khi cứ lần lượt nhìn ra nhiều phát hiện của biểu hiện lòng yêu quê hương…

“…Có biết bao người con gái con trai
Trong bốn nghìn lớp người giống ta lứa tuổi

Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra Ðất Nước
Họ truyền và giữ cho ta hạt lúa ta trồng
Họ truyền lửa qua mỗi nhà, từ hòn than qua con cúi

Họ truyền giọng điệu mình cho con tập nói
Họ gánh theo tên xã, tên làng trong mỗi chuyến di dân…”

Cứ mỗi lần dừng lại những hàng quá trên phố Bolsa, lại cứ như lẩm nhẩm trong đầu “Họ gánh theo tên xã, tên làng trong mỗi chuyến di dân…”

Nhớ bài thơ và lại nhớ quá bục giảng…

Tuesday, March 11, 2008

Entry for March 11, 2008 Có ai khổ như bạn tui!

Bạn tui là họa sĩ và đang nổi tiếng (cứ lên Google gõ Châu Huỳnh hay Huỳnh Thủy Châu là sẽ biết bạn đang nổi tiếng như thế nào).

Có người đang muốn mua sản phẩm của bạn. Tui xúi bạn bán, bạn nói cảm thấy tiếc và… cũng đã lỡ ghi vào di chúc là sẽ để lại cho con.

Tui nói làm họa sĩ không bán tranh thì lấy gì mà sống! Bạn nói để suy nghĩ lại…

Hôm nay gọi lại, bạn nói chắc sẽ bán.

Lí do: lấy tiền trồng răng!

Có lẽ do ảnh hưởng của mấy vụ được các đồng hương quan tâm đặc biệt nên răng bạn rớt 3 lần rồi, lấy keo dán sắt dán lại 3 lần rồi nhưng cứ mỗi lần ở ‘SG nhỏ’ hô “đả đảo” 1 cái là răng bạn lại lung lay. Bạn sợ hôm nào đó đang đứng trên bục giảng tự dưng bà con dưới Bolsa bất ngờ ‘đả đảo’ 1 cái, răng rớt xuống phải huy động cả 1 đám sinh viên Mỹ bò ngang bò dọc trong lớp tìm cái răng nữa thì kì…

Thôi thì đành phải bấm bụng bán tranh (nếu có người mua) để lấy tiền mua keo tốt hơn dán răng cho chắc!


Sunday, March 9, 2008

Entry for March 10, 2008 Từ mới





Hôm nay tui học thêm được 1 từ mới (thực ra là từ cổ thì đúng hơn): “chiêu tuyết”.

Hỏi lòng vòng mấy tiền bối ngồi xung quanh không ai biết.

Hỏi ngay người sử dụng từ đó: “chiêu tuyết” hiểu nôm na là “giải oan”, từ này lấy từ trong 1 điển tích gì đó quên rồi!

Ai biết tường tận về từ này, xin giảng giải dùm đi!

(Sẵn đây kể luôn 1 chuyện: hôm trước đọc 1 entry của người bạn, trong đó bạn dùng chữ “off” nằm trong những câu như: “dạo này off hơi nhiều”, “với tình hình off này thì có lẽ phải mua xe hơi...”. Ðọc đi đọc lại tui cứ lúng túng, chưa hiểu off thực sự nghĩa ra làm sao, bèn tra tự điển. Cũng không xong. Hỏi bạn C. (nói tiếng Mỹ giỏi hơn tui nhiều). Bạn nói: cũng không biết nữa! Bạn kêu tui hỏi thẳng tác giả. Tui nói: lại ngại là tác giả nói mình hỏi ‘móc’ thì mắc công, hay là nhờ người khác hỏi!? Nửa đêm, bạn C, gửi cho 1 cái message kêu: đã hỏi tác giả rồi, để yên tâm đi ngủ cho ngon, nếu không ấm ức! Chỉ còn chờ trả lời thôi!... Giờ nghĩ lại, thấy mắc cười thiệt: muốn hỏi 1 từ nhưng lại cứ sợ cái tế nhị gì đâu đâu...!)

Doc entry 'off' o day ne:

http://blog.360.yahoo.com/blog-34CQPsQhc6elsRtwsTTtV9M-?cq=1&p=458#comments

Friday, March 7, 2008

Entry for March 08, 2008 Một ngày ở bệnh viện

Tối thứ tư, ba tui được mổ túi mật.

Ngày thứ năm, tui không có giờ đi học mà cũng chẳng đi làm nên lãnh nhiệm vụ túc trực chính ở bệnh viện

5h20 sáng tui đã thức dậy chuẩn bị qua chở thêm bà chị dâu (là y tá của bệnh viện) vào nhận ca để anh tui đi làm.

Trước khi chị dâu tui vào khoa của chỉ, chỉ dặn dò tui những công việc cần phải để mắt tới và khi cần thì phone cho chỉ.

7h. Một tên cao to xuất hiện. Nó giới thiệu tên, nhiệm vụ: hộ lí. Rồi nó làm những công việc nó cần làm. Nhìn nó trắng nhưng chả biết nó người gì.

7h20. Một nàng Phi tới, giới thiệu tên, nhiệm vụ: y tá. Và giới thiệu luôn nó sẽ phải làm gì: đo huyết áp, check lại các thông số của các chất truyền dịch, và thực hiện một số y lệnh mà bác sĩ đã đưa.

8h. Một nàng Mỹ trắng bước vào cùng một chiếc xe đẩy. Giới thiệu tên, nhiệm vụ: lấy máu thử. Rồi bắt đầu làm việc của nó.

8h:30. Một chị Việt Nam đẩy một cái máy siêu âm vào và cũng những thủ tục: giới thiệu tên, mục đích đến: siêu âm 2 cái chân của ba tui xem có bị tụ máu hay không.

(trong quãng thời gian này thì y tá cứ thỉnh thoảng ra vào để xem ba tui, và nhìn các bảng thông số trên máy móc)

9h. Một con nhỏ Mễ xinh xinh bước vào cùng cái máy chụp X-ray. Tên. Nhiệm vụ: chụp hình phổi.

10h. Bác sĩ gia đình ghé vào nghe nghe khám khám, hỏi thăm sức khỏe.

10h15. Một thằng Mỹ khác lại đẩy cái máy siêu âm tổ bố vào. Tên. Nhiệm vụ: siêu âm tim. Trong khi nó đang siêu âm tim thì y tá vào cứ làm nhiệm vụ của y tá. Thêm một bác sĩ chuyên về tim mạch vào để xem tình hình của bệnh nhân (bởi ba tui có vấn đề về tim).

Rồi lại một ông bác sĩ khác nữa của ca trực ghé vào xem.

Thằng Mỹ siêu âm được chừng 30 phút thấy coi bộ không đặng. Nó gọi điện kêu thêm người đến tiếp ứng. Một bà bự con khác đến đứng chỉ chỉ trỏ trỏ gì với nó khoảng 10 phút, xong, thằng Mỹ đứng dậy để bà bực con ngồi xuống soi tiếp. khoảng hơn 30 phút sau có 2 người nữa vào đứng xì xầm gì với đám siêu âm.

12h. Chuyển phòng. Đưa ba tui về nằm gần phòng I.C.U (phòng chăm sóc đặc biệt).

Nguyên cái giường được đẩy đi với đầy đủ đồ nghề trên đó: máy đo huyết áp, bình o-xy, máy kích nhịp tim (sợ có xảy ra sự cố)…

Vào phòng mới: y tá mới đến: tên, nhiệm vụ… Một người nữa lại đến lấy máu. Người khác nữa đến coi tim. Người khác nữa….

12h30. Ba tui cần phải được chuyển vào phòng I.C.U.

Lại chuyển mọi thứ cho lên cái giường và đẩy nguyên cái giường đi. Tôi phải ở ngoài chờ.

Chốc sau, chị dâu tui ra kêu tui và anh Lộc vào.

Phải rửa tay sạch sẽ tại phòng I.C.U.

Không khí tại phòng này rất khẩn trương. Ở đây một y tá lo cho 1 bệnh nhân, không tính đến 2 y tá trưởng, các bác sĩ của mỗi bệnh nhân…

Người ta lại đến xem các thông số, lấy máu đi thử, rồi lại thêm 1 thằng Phi nhỏ nhỏ đến chụp hình phổi…

2h. Chị dâu khều anh tui ra nói nhỏ: ba tui cần phải mổ lại (tui đứng ngay sau tầm rèm nghe hết trơn)

2h30: Y tá trưởng đến trước giường và giải thích cho ba tui biết tình trạng hiện tại và lời đề nghị mổ lại của bác sĩ. Ba tui đồng í, kí tên vào giấy mổ.

2h45: y tá phòng mổ lên nhận bệnh và tiếp tục chất đầy đủ đồ nghề lên giường để đẩy qua phòng mổ.

Bác sĩ xuất hiện, ‘sory and try one more.’

Tui và anh Lộc bước theo sau cái giường được 2 y tá phòng mổ , 1 y tá phòng ICU hộ tống cùng bác sĩ đến phòng mổ. Cái cửa khu phòng mổ mở ra. Y tá nói tui không được vào. Tui dừng lại, nghe tiếng ba tui nho nhỏ: ba đi nghe. Tui như sực tỉnh, nói lớn: Ba vô nghe, con chờ ngoài này. Cánh cửa máy từ từ khép lại.

Tui bước nhanh ra khu phòng chờ. Anh Lộc đến giờ đi làm. Tui chọn chiếc sô-pha trong góc, ngồi xuống và 1 mình khóc như mưa.

Sau đó thì điện thoại reng liên tục. Tui chỉ trả lời nhát gừng.

5h30, chị dâu tui gọi kêu tui lên gần phòng ICU trở lại thì sẽ thấy người ta đẩy ba tui đi ngang.

Gần 6h. Tui trông thấy ông bác sĩ mổ. Tui tiến tới: ổng lại nói xin lỗi vì đã phải mổ lại. Tui cám ơn ổng. 2 y tá phòng mổ dẩy giường ba tui đến phòng ICU. Ba vẫn còn mê man. Tui không được vào đó cho đến khi ba tui tỉnh lại.

Tui vẫn chờ ở ngoài cùng với ông xã. Chốc sau chị dâu gọi điện ra nói mọi việc đã ổn. Ba chưa tỉnh nhưng nhịp tim đã trở lại bình thường…

7h. Anh Quốc vào. Tui và anh Hiếu ra về.

Tui đi ngủ lúc 1h sáng sau khi phải hoàn tất homework để nộp và chuẩn bị cho bài kiểm tra vào sáng thứ 6.

Hy vọng mọi chuyện đều bình an.

Và bỗng thấy thương cho những người từng đi nuôi bệnh ở VN, và cả những gia đình đơn chiếc khi rơi vào hoàn cảnh này.

Saturday, March 1, 2008

Entry for March 02, 2008 Ăn cao lầu ở Little Saigon

Tô cao lầu ở nhà hàng (Hội An)


Hôm qua, nhà tui có tiệc ‘cao lầu’ do chính một chị gốc Hội An tài trợ, tức là chị làm hết tất cả các khâu chế biến để tụi tui có được 1 bữa cao lầu chính gốc Hội An.

Ở Little Saigon này có thể tìm được tất cả các món ăn Việt Nam nhưng món cao lầu thì chưa thấy tiệm nào bán.

Ăn cao lầu lại thấy nhớ lần về VN năm ngoái, được chị Thủy (Hùng Vương) và bạn Nhung (Nguyễn Hiền) dẫn đi Hội An và ăn cao lầu.

Hồi trước mỗi lần nghe ai nhắc đến “đi ăn cao lầu” là trong đầu tui lại tưởng tượng ra hoặc đó là một món gì như lẩu (?),hoặc là một ăn gì đó của Tàu, hoặc là đi ăn ở một nơi gì đó ‘cao cao’ trên lầu!

Té ra chẳng đúng đâu vào đâu!

Lan, Thủy, Nhung trong tiệm cao lầu.

Khi 3 đứa tui vừa đặt chân đến Hội An, chuyện đầu tiên là hỏi người ta ở đâu bán cao lầu và... chạy đi ăn cao lầu. Lần đầu tiên, mỗi đứa 1 tô (vì không có giờ, phải trở về nơi xe đón đi Thánh Ðịa Mỹ Sơn).

3 đứa ở Thánh Địa Mỹ Sơn

Ngày hôm sau, lại đi ăn cao lầu nhưng ở quán khác (theo sự chỉ dẫn của dân địa phương). Mỗi đứa cũng kêu 1 tô. Xong, đứa này nhìn đứa kia: chưa đã. Mỗi đứa 1 tô nữa! Nhưng, mỗi lần kêu là mỗi lần chờ khá lâu (chả hiểu sao nữa). Nhìn qua bàn bên cạnh thấy có mấy anh chàng cũng đang chờ kêu tô thứ 2 (trước tụi tui). Tụi tui lại nhìn nhau, và bạn Nhung lên tiếng: Mấy anh ơi, nhường tụi em ăn trước đi, tụi em hết giờ rồi, sắp đến giờ ra xe về rồi! (Ui trời ơi, đi ăn mà cũng có chuyện năn nỉ nữa, mà chẳng lẽ mấy anh con trai nào lại nỡ nói ‘không’ khi cả 3 cặp mắt của 3 nàng đều hướng về mình ‘đắm đuối’! Phải ‘ừ’ thôi!).

Tô bình thường giá 6 ngàn, tô đặc biệt giá 8 ngàn. “Hay mình kêu tô đặc biệt đi!”, Thủy đề nghị. Ừ, tô bình thường có 4 lát thịt, để coi tô đặc biệt có nhiều thịt hơn không, nếu không thì sẽ kiện!

3 tô cao lầu nữa được bưng ra. Nhung đếm liền: 6 miếng thịt (hay 8, quên rồi)! Ừ, có đặc biệt hơn!

Thế là lại xì sụp ăn cho bằng hết, trong khi vừa ăn vừa lên kế hoạch: tối nay đi ăn cơm gà Hội An!... Sau đó lại có thêm 1 lần ăn cao lầu nữa trong 1 nhà hàng (cũng ở Hội An, nhưng không ngon bằng mấy cái quán nhỏ kia).

Tô cao lầu đặc biệt trong 1 quán nhỏ (Hội An)

(Mà sao giờ nhắc đến cao lầu lại tự dưng thấy thèm nữa rồi! Kakakaak)

À, mà cao lầu là cái gì?

Khó tả quá! Cứ lấy đại tô hủ tiếu khô làm chuẩn đi.

Thay vì sợi hủ tiếu thì bây giờ thay bằng sợi cao lầu. Sợi cao lầu màu trắng đục đục, to to như cọng mì quãng, nhưng dầy và dai hơn. Theo lời chị Thục (người đãi tụi tui ăn cao lầu ở Mỹ) thì cao lầu là món ăn đặc sản của Hội An, và cả Hội An chỉ có duy nhất 1 lò làm ra sợi cao lầu (cha truyền con nối), tất cả các quán, các nhà hàng bán cao lầu đều phải lấy cao lầu từ lò đó (cao lầu mà tui ăn ở Mỹ cũng được mua từ đó, và là cao lầu khô). Nghe nói là sợi cao lầu được làm từ gạo ngâm với tro, mà tro đó phải được đốt từ củi lấy về từ Cù Lao Chàm (Tràm?) lúc sáng sớm (?), rồi nước xay gạo đó thành bột cũng phải là nước từ cái giếng gì gì đó...

Ðó chỉ mới là sợi cao lầu.

Trong tô cao, ngoài sợi cao lầu, còn có cao lầu chiên hình vuông, ăn dòn dòn như tóp mỡ, và thịt ba chỉ. Cái công đoạn để làm miếng thịt ba chỉ này cũng cực kì công phu.

Thịt ba rọi mua về, luộc sơ rồi chà chanh lên (hay ngược lại?), rồi ước với gia vị (...), rồi sau đó mới chiên lên. Trong quá trình chiên lại phải vớt hành tỏi ướt trong thịt ra để thả vào nồi nấu nước súp... (Lúc ở Hội An, lại nghe có người nói là thịt đó phải được ướp và ‘khìa’ trong nồi đất, bằng củi than...).

Ngoài ra thì còn có rau sống (có lẽ rau gì cũng được, miễn là sống, đừng có chết!)

Khi ăn, ngoài nước súp chan trong tô (nước chan lúp súp kiểu mì quảng), thì cho thêm chút nước tương và chanh, ớt... Cao lầu ăn ấm ấm chứ không nóng hôi hổi như phở hay mì quảng.

Túm lại, đó là một món ăn ‘lạ’, ít ngán (vì nhiều rau, ít thịt!) và tốn nhiều công!

Giữa lòng nước Mỹ hối hả, mỗi giờ đều được qui thành tiền, mà có người dám bỏ ra cả ngày để chuẩn bị 1 bữa cao lầu cho mười mấy miệng ăn (nữ thì 1 tô, nam thì 2 tô, và đương nhiên là tô ở Mỹ chứ không nho nhỏ xinh xinh như ở Hội An) thì quả là... kỳ công.

(Giá mà bạn Nhung và bạn Thủy nhìn thấy mấy tô cao lầu tối qua tụi tui ăn thì phải ghen tị lắm lắm, không phải đưa mắt đếm 4 hay là 6 miếng thịt đâu!).

Thôi, kể chút chuyện ăn uống cho mọi người thèm!

Thứ Bảy tuần sau, tụi tui lại được đãi ăn món cơm gà Hội An! (cùng 1 đầu bếp)

(Không có hình chụp tô cao lầu ở Cali, vì ăn xong rồi mới nhớ ra là quên chụp hình!)