Friday, April 11, 2008

Entry for April 12, 2008 Tản mạn cuối tuần

1. Tối hôm thứ ba (April 8), chạy xe ra khỏi chỗ làm, thấy bà con chuẩn bị dọn dẹp đồ nghề biểu tình, tưởng đâu như vậy là chấm dứt. Vừa mừng lại vừa buồn (!), dầu gì 2 tháng rưỡi nay cũng đã quen với cảnh mỗi sáng sáng chiều chiều ra vào tòa soạn thấy cờ quạt rợp trời, bàn thờ trái cây khói hương trịnh trọng, rồi khoảng tầm tầm giờ ngọ và 5-6 giờ chiều mát mẻ lại nghe tiếng reo hò đầy phấn khích của bà con… Nếu nay tất cả đều im ắng, vắng lặng thì làm sao mà không… chạnh lòng cho được.

Thế nhưng… hôm sau, lòng chưa kịp chạnh thì đã lại muốn nổi xung thiên khi thấy tất cả ‘vũ như cẩn’! Ừ, thì cứ để coi rồi câu chuyện sẽ đi về đâu.

2. Điểm lại toàn bộ câu chuyện cho đến ngày hôm nay, sao thấy cứ như 1… trò hề!

- Khởi thủy, L viết 1 entry kể chuyện học nail. HTC đọc xong liền post lại 1 entry (bằng tiếng Anh) chia sẻ với L, trong đó có 1 bức hình chụp lại mấy cái chậu làm móng chân-1 phần trong cuộc triển lãm của C. (xem ở đây )

- VQHN thấy bức hình trên entry đó và khen đẹp.

- Chuẩn bị cho báo Xuân, HN kêu L edit lại cái entry về lớp học nail để đăng báo đọc cho vui.

- Ít hôm sau, HN lại chạy ra nói hay là kêu C gửi cái bài của C luôn (dịch ra tiếng Việt), vậy là được 2 bài (còn nhớ HN đứng vẽ cái maquette, nói sẽ sắp xếp bài như vầy như vầy nè)

Bài báo đã làm nên tất cả sóng gió, thay đổi cuộc đời của nhiều người đã có xuất phát điểm như vậy.

- Hôm nay, 2 tháng rưỡi sau ngày bùng nổ “phong trào biểu tình”, kết quả là gì:

* Chú Vũ Ánh (cựu chủ bút) trở về “vui thú điền viên” và viết hồi kí về cuộc đời 60 năm làm báo (xem ở đây)

* VQHN (tổng thư kí tòa soạn) trở lại “bút trường” với “The Blosavik: all Viet, all the time” (look here) mà nhiều người đang bàn tán và được nhắc đến trong 1 số báo chí Mỹ như OC. Register, LA Times, USA Today… (có điều đây là blog bằng tiếng Anh, cho nên vừa sử dụng slang, lại vừa đầy chất “HN” nên đọc cũng muốn ‘tắt thở’ luôn)

* HTC thì càng trở nên nổi tiếng với loạt bài phỏng vấn trên Việt Weekly.

* Ngô Kỷ, Đoàn Trọng, Trần Thế Cung - điển hình cho nhóm biểu tình - đang bị báo NV kiện ra tòa.

* Những người còn lại trong báo NV: vẫn tiếp tục công việc hằng ngày với những tâm sự buồn vui cần che giấu hoặc cần thể hiện cho trọn vở tuồng.

Thay cho lời kết tạm:

Ít nhiều gì, có lẽ có người đã thầm cám ơn Huỳnh Thủy Châu và Bùi Bảo Trúc, vì nhờ đó mà các cuộc ‘thanh trừng” đã được diễn ra rất êm đẹp, rất hợp lí, không chỉ trong nội bộ báo NV, mà còn ở các bè phái khác và cả các cuộc bầu cử sắp tới. Vâng, có nhiều bằng chứng đã được rút tỉa ra từ câu chuyện này để người ta sát phạt lẫn nhau.(here)

Entry for April 11, 2008

Mới chạy qua nhà hàng xóm, thấy cái bánh đẹp quá, rinh về đại để mừng sinh nhật ông xã (hôm qua SN quên mua bánh rồi , và vì là bánh đi “chôm” nên có mấy cây đèn cầy thì xài đỡ đi mấy cây đi!)

Happy Late Birthday!

Thursday, April 10, 2008

Entry for April 11, 2008


hôm nay có người tặng bánh nên không cần phải chạy đi mượn hàng xóm nữa



Ngày này, cách đây 15 năm trước, tui đi “chống lầy”, khi đó đang học ĐH năm thứ 3!

(dân gian thì cưới chạy tang, còn tui thì cưới chạy… trốn – “trốn lên máy bay”!)

Đám cưới tui tổ chức trưa Chủ nhật ,11/4 tại Nhà bảo tàng phụ nữ Nam Bộ trên đường VTS.

Khi đó nhóm bạn thân thiết thời trung học dự đầy đủ. Còn đám đại học thì chỉ có 1 số dự vì tất cả đã lên đường ra Huế (chuyến đi thực nghiệm xa đầu tiên của khóa, nhưng nghe kể lại, hôm đó trên xe, các bạn cũng tổ chức “mặc niệm”– từ nguyên văn - cho tui!)

Ngày cưới, tui nhớ được 3 chuyện:

Thứ nhất: cô dâu ói liên tục trên xe! Ngày xưa, tui đi xe cực kì dở, chỉ cần nghe ‘mùi xe’ thôi là ruột gan đã lên đầu hết rồi! Nhưng được cái hay là chỉ cần cửa xe mở ra, bước chân ra ngoài để “mặt trời chân lí chói qua tim”là mặt mày tui rạng rỡ hẳn ra. Chính vì vậy mà trừ những người ngồi trên xe bông ra, không ai biết cô dâu đã te tua đến mức độ nào!

Thứ hai: Từ sáng cho đến khi đãi đằng xong, tui về nhà chồng mà trong bụng chưa hề có cái giống gì cả. Mà nhà chồng thì chỉ đúng có ông chồng, nên cũng chẳng có cái gì để ăn. Đến chiều bắt đầu đói thê thảm, thế là 2 đứa chở nhau ra đường Võ Văn Tần, nơi gần mấy quán bột chiên, ngồi ăn hủ tiếu bò viên!

Thứ ba: theo tục lệ ông bà, thì 3 ngày sau khi xuất giá, cô dâu mới được trở về nhà cha mẹ ruột (bây giờ còn không chẳng biết). Nhưng hôm đó, khi tui vừa trở về nhà chồng sau tiệc cưới thì lát sau đã nghe tiếng anh Quốc (anh trai tui) kêu cửa í ới! Thì ra là ảnh đến theo lệnh của ba má: kêu tui có muốn về nhà chơi thì cứ về, không cần phải đợi đến 3 ngày! (thì ra , dù là đứa cứng đầu trong nhà, nhưng chỉ vừa mới vắng chút xíu, cả nhà đã cảm thấy nhớ nó rồi!)




Vậy đó, nhìn qua nhìn lại đã 15 năm.

Thế mới biết sức chịu đựng của con người đôi khi đến vô cùng…! À, mà chồng tui chịu đựng tui, chứ không phải ngược lại! hahahahaha

Saturday, April 5, 2008

Entry for April 06, 2008 Lời tỏ tình trong chùa!

(Đợi yahoo 360 bớt khùng rồi kể chuyện đời xưa cho mọi người nghe.)

Nếu tui nhớ không lầm thì hôm đó là chiều ngày thứ bảy, 6/3 (không biết L nhớ có chính xác không B và T.A ơi).

2 nhân chứng này đã bổ sung thêm chi tiết trong comments

Tui (lúc đó đang học năm thứ 1 ĐHSP), Bình (học Thủy Sản), Tuấn Anh (học Bách Khoa) và hắn rủ nhau vô chùa Vĩnh Nghiêm… chơi. (Nói chơi cho dễ hiểu thôi chứ khi ấy má hắn mới mất, vẫn đang còn trong thời gian “cúng thất” và cốt thì để trong chùa nên tụi tui vô đó…).

Vòng vo thêm một chút: B, TA, tui và 1 đám con trai nữa (ờ, ngẫm nghĩ lại bạn bè tui con trai đông hơn con gái) chơi với nhau từ hồi nhỏ, lên cấp 3 lại rất thân. Còn hắn là bạn học bên Bách khoa chung với TA. Tui chỉ biết hắn qua vài lần hắn theo đám bạn sang ĐHSP chơi với mục đích “làm quen” bạn Y (bloger Rau Muống) vì nghe đồn bạn Y nói chuyện đến “con kiến trong lỗ tai còn phải bò ra”!... Rồi má hắn mất, tui theo đám bạn đi đám ma, rồi theo an ủi hắn…

4 đứa đi lòng vòng trong chùa 1 chốc, xong ngồi tán dóc. Bỗng hắn nói với B và TA: 2 thằng bây ra ngoài kia chút xíu, tao có chuyện nói với L!

2 đứa trố mắt nhìn, xong, rồi cũng đi ra phía cổng.

Và thế là hắn nói… Nguyên văn đầu đuôi ra sao quên mất tiêu rồi, chỉ nhớ đại loại là hắn sẽ tặng cho tui 1 bông hồng!

Xong, hắn kêu B và TA vô nhờ đưa tui về còn hắn bận công chuyện gì đó!

Trên đường từ chùa Vĩnh Nghiêm về đến ĐHSP để lấy xe của tui thì Bình chở tui, còn TA chạy 1 mình (lúc đó đứa nào cũng đi xe đạp cả). TA thì cứ vừa chạy vừa nhìn nhìn tui bằng ánh mắt vừa như khó hiểu vừa như có cái gì không chấp nhận được. Còn Bình thì cứ vừa chở vừa hỏi: “H nói gì với L vậy?” Rồi cứ càu nhàu, lầu bầu cái gì đó, nói chung là rất… khó chịu. Còn tui thì… cứ cười cười! Đến trường ĐHSP lấy xe ra, cả 3 đứa cùng đạp về hướng Phú Lâm.

Thật tình đến giờ phút này, nhớ mãi tui cũng không nhớ được lời tỏ tình của hắn nhưng bộ mặt khó chịu của B và cái nhìn nhíu mày ngạc nhiên của TA trên suốt chặng đường về thì tui lại nhớ rất rõ!

Không biết có phải vì “Lời tỏ tình trong chùa” có đầy Phật Bà Quan Âm Bồ Tát chứng giám hay không mà chỉ vài ngày nữa thôi tụi tui sẽ kỉ niệm 15 năm ngày cưới (không biết gọi là đám cưới gì nữa)

15 năm không thể nói là không có sóng gió, nhưng điều quan trọng là tụi tui vẫn đồng hành cùng nhau, và cùng bé Ti và Bi nữa.

Và 15 năm đó (không, phải là 17 năm thì đúng hơn, kể từ ngày “Phật bỗng rùng mình” vì thoang thoảng trong tiếng kinh chiều còn có lời gì đó “rất lạ”), trên bước đường chúng tôi đi vẫn có đầy đủ B, TA cùng tất cả bạn bè…

<a href="http://myfastcounter.com" style="font-size:9px;">web counter</a><br>
<a href="http://myfastcounter.com">
<img src="http://myfastcounter.com/count.php?c_style=28&id=867" border=0 alt="web counter">
</a><br>

Friday, April 4, 2008

Entry for April 04, 2008

Why?

Không biết là vì bạn Châu “nặng bóng vía” hay là vì yahoo 360 khùng nặng mà mở blog ra cũng chỉ vào được entry có hàm răng sún của Châu! Thấy alert báo có comments, message của Hạo Nhiên, Vietpundit, Dark Wind, Vy Nguyen, MEOw, Small Rat, Kieu N,…. mà vào xem ở quick comments hay ở message cũng chỉ thấy mỗi HTC (Lún) án ngữ!

Lạ lùng thiệt!

Entry for April 04, 2008

Bạn đã từng nghe : Lời tỏ tình của mùa xuân, Lời tỏ tình dễ thương...

Riêng bạn:

Bạn sẽ chọn nơi (hay nơi bạn được) tỏ tình là ở đâu dzậy?

Tuesday, April 1, 2008

Entry for April 01, 2008 Vấn đề quay cóp

Nhân entry của CSM viết về vấn đề quay cóp của HS (xem ở đây). Tui có một số suy nghĩ thế này.

Thực sự để xóa bỏ hoàn toàn chuyện quay cóp ở VN là điều… còn lâu lắm! Cả một hệ thống từ các lớp mầm non, tiểu học, trung học rồi đại học. Chưa kể không phải suy nghĩ của giáo viên nào cũng thực sự là cần sự trung thực tuyệt đối của học sinh.

Đúng là một giáo viên đứng lớp thì hầu hết đều không bằng lòng HS quay cóp trong giờ kiểm tra của mình, không thuộc bài trong giờ của mình.

Nhưng giáo viên cũng cần phải hiểu phần nào lí do của sự quay cóp đó: bên cạnh sự lười biếng còn là sự quá tải của số lượng bài học, môn học mà HS phải gánh. Thêm nữa thời gian kiểm tra cho bài viết (môn Văn) và kiểm tra tiết (các môn khác) thường trùng vào 1 ngày, hoặc 1 tuần (vì theo phân bố chương trình của Bộ, của Sở). Điều này tạo nên áp lực cho HS, khiến rất rất nhiều HS rơi vào trường hợp phải đối phó. Chắc ai cũng đã từng chứng kiến HS đang giờ môn này lại len lén lấy tập môn khác ra để ôn bài vì “tiết sau kiểm tra, cô ơi!”.

Tui cũng từng là người rất kiên quyết trong chuyện không chấp nhận quay cóp trong giờ kiểm tra. Nhưng đối với chuyện trả bài thì rất “du di”. Khi tui bước vào lớp, trước khi sổ điểm được giở ra thì ai không học bài cứ lên báo, tui cũng không hỏi lí do (đi học là chuyện cả đời, 1 vài lần không thuộc bài thì có là gì đâu!), đương nhiên chuyện ấy sẽ không được xảy ra quá nhiều lần trong năm đối với 1 học sinh. Nhưng nếu chờ đến lúc tên được gọi rồi mới nói: “thưa cô em chưa học bài” thì đã muộn rồi!

Tui nghĩ điều quan trọng nhất của một người là dám làm dám nhận. HS chấp nhận quay cóp thì cũng phải chấp nhận hậu quả xấu nhất nếu mình bị bắt. GV đã ‘dám’ bắt HS quay cóp tài liệu thì cũng phải dám xử lí đúng như mình đã nói! (nhưng tui ghét nhất ba cái vụ làm bản tự kiểm! 0 điểm thì cứ cho 0 điểm, vừa phải nhận điểm 0 lại còn phải trả lời thêm ba cái câu hỏi nguyên nhân nào, động cơ vì sao lại làm như vậy…!!! Thì tại vì không học bài mà muốn điểm cao thôi!).

Tui thấy ở Mỹ có các cách này rất hay:

- thứ nhất: thầy cô thường cho thêm điểm “extra” cho các bài kiểm tra. Ví dụ điểm tối đa là 100 cho 10 câu hỏi, thì giáo viên có thể cho thêm 1 câu, nếu ai trả lời đúng thì được thêm 10 điểm. (vậy thì những điểm extra đó có thể sẽ giúp cho HS ‘kéo lại’ những lần kiểm tra không như mong muốn)

- thứ hai: thầy cô cho thêm những dạng bài tập khác để giúp HS kiếm thêm điểm. Đây là những bài không bắt buộc, chỉ là để HS có thêm cơ hội nâng cao hiểu biết và kiếm điểm thôi (ví dụ như môn Sử, nếu HS có thêm những bài sưu tầm, ghi chép từ Internet hay, từ một nơi trưng bày… gì gì đó làm phong phú thêm bài học thì sẽ được thêm điểm)

- thứ ba: 1 mùa học, HS có tổng cộng 6 bài kiểm tra nhưng giáo viên chỉ lấy điểm 5 bài thôi, HS có quyền bỏ 1 bài. Ví dụ, từ bài 1 đến bài 5, HS đó thấy mình toàn điểm A thì không cần phải làm bài thứ 6. Hoặc HS muốn làm cả 6 bài thì GV sẽ chọn lấy 5 bài điểm cao nhất để tính trung bình.

Và thêm nữa, để tránh áp lực cho HS vào mỗi đợt cao điểm kiểm tra, nên chăng có sự phân bố tuần lễ kiểm tra dàn đều ra ở các môn, chứ đừng dồn hết vào tuần thứ hai của tháng 10 là Văn, Sử, Địa, Toán, Lí, Hóa,… nhất loạt kiểm tra thì HS chỉ có kêu trời, và giáo viên thì hậm hực: “giờ tui mà tụi nó dám lấy Hóa ra để học!”.

Tui thì chắc là hết còn cơ hội để thử nghiệm những “sáng kiến quái dị” của mình, nên cái này để đành cho đồng nghiệp và những ai sắp bước vào nghề! heehe