Monday, May 12, 2008

Entry for May 12, 2008 Khó viết

Viết 1 entry về nhà giáo, nhà báo. Cứ viết rồi xóa, xóa rồi viết không biết bao nhiêu lần, cuối cùng dẹp qua một bên luôn…

Ngẫm lại mới thấy không phải cứ muốn viết là viết, muốn nói là nói. Cà kê tán dóc chuyện ta bà thế giới thì sao cũng được, nhưng khi cần nghiêm túc trước người đọc, người nghe thì trách nhiệm về lời nói, câu chữ không phải chuyện đùa.

Điều hôm nay được tán dương, ngày mai chưa hẳn là chân lí. Tội lỗi hôm nay biết đâu chừng là thành quả ngày mai…

*Cuối tuần, day dứt tâm sự của người thầy cũ: một kẻ lừa thầy phản bạn lại thênh thang con đường tiền tài danh vọng

*Đầu tuần lấp ló những tiếng thở dài sau blast của giới bloger: hai nhà báo chống tham nhũng đang vào vòng lao lí

Tự dưng đâm ra nản.

Tự dưng cứ thở dài.

Lại cứ muốn yên phận như kiểu:

Người về cởi áo lau son phấn

Trả hết vinh quang lẫn đoạn trường

Nhưng

Rồi lại ‘nhưng’

Hình như đó không phải là kiểu của mình...

Entry for May 12, 2008 Bệnh rồi

Bệnh rồi

Bệnh từ hôm qua lận, ngày càng nhiều.

Bạn hỏi bệnh nặng hông?

Bệnh mà còn mò được lên đây để kể khổ thì chưa đến nỗi nào…

Bệnh vừa đủ để ‘ách-xì’ một hơi 4-5 cái, cái đầu hơi ê ê

Bệnh vừa đủ để cổ họng đau rát rạc và xài gần 1/3 hộp khăn giấy trong 1 tiếng

Bệnh vừa đủ để chồng định mở miệng ra nhờ làm gì thì đã nhanh mồm nói: Em bịnh mà!

Bệnh vừa đủ để con định sà tới mẹ thì mẹ đã lẹ làng đẩy sang ba: Mẹ bịnh mà!

Bệnh vừa đủ để Má gọi điện hỏi ‘con sao rồi’ thì đã làm giọng mếu máo: Con bịnh mà!

Bệnh vừa đủ để vợ chồng anh bạn vừa gọi điện nói mang chè sang cho thì đã mè nheo thêm được hộp thịt kho vì: Em bịnh mà! (mang thịt mà không mang cơm, mang rau thì ăn với cái gì…)

Bệnh vừa đủ để híc hà thút thít khi có ai hỏi ‘bệnh sao?”

Bệnh vừa đủ để đi tới đi lui miệng làu bàu ‘bịnh rồi, bịnh rồi’ khi không có ai hỏi tới

Bệnh vừa đủ để ngồi tủm tỉm cười khi đọc message, email mọi người gửi hỏi thăm

Bệnh vừa đủ để biết… bệnh nhõng nhẽo là như thế nào!

(Cám ơn hết tất cả mọi người nghe :-D)

Friday, May 9, 2008

Entry for May 09, 2008 Giữa hai miền mưa nắng



(Tặng anh T. và chú H.M.Ð.)




Vừa đọc xong tập truyện “Giữa hai miền mưa nắng” của Hoàng Mai Đạt.

Lúc đọc truyện đôi lúc tôi cứ bật cười khúc khích bởi những ngộ nghĩnh, tếu lăm trong cách diễn đạt suy nghĩ, tình cảm của Hoàng Mai Đạt. Nhưng có một điều lạ là tuy cười nhưng tôi vẫn cứ như trôi đâu đó rất mông lung, rất mơ hồ, đôi khi rất gần, lúc lại như chấp chới ‘giữa hai miền mưa nắng’ của tác giả hay của chính tôi, không biết.

Lần đầu tiên mình về VN, khi ấy đang là mùa hè nắng nóng ở Cali, nhìn thấy mưa… Những cơn mưa rất lạ, rất khác với Cali… Khi về, mình viết ‘Giữa hai miền mưa nắng’… Lời giới thiệu dường như bâng quơ của tác giả nói với tôi, trên quãng đường rất ngắn khi chở tôi từ tòa soạn ra 1 tiệm ăn gần nơi làm việc, về tập truyện của mình.

Trước khi đọc truyện, một anh bạn – người tặng tôi tập truyện này – có nói: “Anh cũng như HMĐ, sống ‘giữa hai miền mưa nắng’, dở dở ương ương, đôi khi chán lắm, Lan ơi!”

Khi đó, tôi vẫn chưa hiểu hết cái ‘chán’ đó là gì.

Giờ thì đã hiểu.

Cả tác giả HMĐ lẫn bạn tôi đều là những người rời khỏi VN rất sớm, khi bước vào tuổi 15, 16. “Quê hương tôi không ở bên kia, cũng không phải ở đây, mà ở đâu đó giữa hai nơi. Tôi rời VN quá sớm để có những kỷ niệm êm đềm với VN… Tôi không có nơi để trở về. Tôi không có nhiều gốc rễ ở bên kia, tôi cũng không có gì ở bên đây. Những người rời xa quê hương quá sớm đều không có nơi để trở về.”

Tác giả trở về quê vợ (chứ cũng không phải chính quê mình, vì như đã nói, không còn cái gì ràng buộc, không rõ ràng quê cha, không sâu đậm quê mẹ, chỉ có chăng một sợi dây vô hình cứ níu kéo, ràng buộc từ trong kí ức sâu thẳm để cần phải có một chuyến về với mảnh đất tổ tiên) sau gần 1 phần tư thế kỷ. Cái gì cũng lạ, cái gì cũng bất ngờ, cái gì cũng háo hức muốn tìm hiểu, khám phá đến tận cùng trong vòng 2 tuần lễ.

HMĐ kể về 1 xóm nhỏ ở Biên Hòa, nhưng sao trong đầu tôi lại cứ lởn vởn hình ảnh ngôi nhà trong vườn ở Cần Thơ – quê chồng.

Tôi vẫn thường nói: tôi như một “đứa con lai”: ba Cần Thơ, mẹ gốc Huế, tôi chào đời ở Phú Quốc nhưng lại lớn lên gắn bó với Sài Gòn và có lẽ phần đời còn lại là ở nơi đây. Cho đến trước khi lấy chồng, tôi dường như không có khái niệm về ‘quê”, thậm chí tôi còn không biết cây lúa nó như thế nào! Tôi vẫn nhớ mãi 1 lần khi học lớp 5, cô giáo cho đề bài tả cảnh đồng quê vào một buổi chiều. Tôi làm bài bằng trí tưởng tượng của mình: “Những ngọn lúa như sóng nhấp nhô quá đầu người trong bóng chiều vàng rực…”. Tôi đã viết như thế và cô nói: Lúa không cao quá đầu người!

Tôi nhớ đến con đường mòn rất nhỏ, tối om, vắng ngắt giữa 1 bên là ruộng (?) một bên thưa thớt những ngôi nhà chìm khuất trong những vườn cây, trơn trợt sau cơn mưa mà ông xã và ông anh họ phải nắm tay dẫn đi để tôi không bị “chụp ếch”.

Tôi nhớ tôi đã phải vất vả để bước xuống xuồng cho 2 đứa cháu chồng chỉ mới ngoài 10 tuổi chở tôi đi về nhà (vì sợ tôi đi đường đất trơn sẽ bị té!)

Tôi nhớ tôi đã cầm mái chèo lần đầu tiên theo hướng dẫn của đứa cháu, và rồi cây chèo ngáng ngang cổ của 1 thằng nhóc nơi chiếc xuồng ngược chiều, khiến nó phải ngã người sát mặt xuồng để né… Không biết vì người nhà quê hiền lành dễ thương hay là vì nhìn ‘mặt nhà quê’, ờ không, ‘mặt thành phố’ của tôi lí nhí nói ‘xin lỗi’ mà má thằng nhóc chỉ cười cười chèo xuồng đi luôn…

Tôi nhớ cái lu nước mưa trước chái bếp tôi ra đánh răng rửa mặt mỗi sáng (mà sau đó ông xã nói rằng vì tôi là ‘khách đặc biệt’ nên mới được dùng nước đó, chứ ai cũng xuống cái ao sau nhà để rửa mặt, đánh răng…)

Tôi nhớ cái “cầu cá” mà tôi đã phải khó khăn lần từng bước mỗi khi cần ‘hành sự’ (và những đứa cháu chồng cứ bám sát theo dõi, sợ “thiếm bảy té!”)

Tôi cứ nhớ miên man như vậy trong lần đầu về ra mắt quê chồng cách đây đã 15 năm…

Tôi nhớ cái bến sông Bình Thủy quê nội chồng mát rượi buổi chiều mà trẻ con, người lớn nhảy xuống tắm, giặt, rồi lại cũng dòng nước nơi ấy múc lên nấu nướng (?!).

Tôi nhớ những chiếc xuồng nhỏ mỗi chiều tấp vào bến sông nhà bác Hai để mang ra những con cá, con tôm càng còn sống nhăn mà họ câu bắt được mỗi ngày để bán (sau đó người nhà mới đem tôm lên bán cho xí nghiệp hải sản và bán ra chợ)

Và tôi nhớ vì là ‘khách thành phố’ nên cái gì tôi cũng được ưu tiên…

Tôi có quá nhiều cái để nhớ, để thấy mình còn có những cái ràng buộc rõ ràng…

Bất chợt tôi lại nghĩ đến 2 đứa con tôi. Có thể nào rồi đây chúng cũng sẽ mang tâm trạng ‘giữa 2 miền mưa nắng’ như HMĐ, như bạn tôi?

Tôi biết hiện tại vẫn còn đâu đó trong kí ức non nớt của nó về hình ảnh của một ngôi nhà lớn “có cầu thang”, có cái cửa thông sang nhà cậu Lộc là bác sĩ, nhớ ‘ba chở con trên motocycle, cho con ngồi phía trước”, nhớ trời mưa ngập đường ngập lối, không đi học được phải quay về nhà, nhớ nhà sách Xuân Thu, Nguyễn Huệ hầu như cuối tuần nào ba mẹ cũng chở ra chơi…

Lâu lâu, trên đường chở con tới trường, bất chợt nghe nó nhắc đến VN trong kí ức nó như thế lại tự dưng nghe nao lòng. Chỉ biết thốt lên: “Ồ con vẫn còn nhớ hả?”

Không biết ai cũng lơ lửng, mông lung những cảm xúc thương thương nhớ nhớ như vậy khi nhớ về nơi mình đã từng sống như HMĐ, như bạn tôi, như chồng tôi, hay như tôi hay không. Hay chỉ bởi vì chúng tôi là những người đa cảm…

Tôi may mắn hơn tác giả, hơn người bạn, bởi kỷ niệm quê nhà vẫn đầy ắp trong tôi.

Nhưng không biết đến một lúc nào đó, tôi có như HMĐ, như người bạn “vẫn cố gắng hòa nhập vào một quê hương mới mênh mông, với một tay bám theo tương lai xa cội nguồn và một tay nắm giữ những quá khứ chưa muốn dứt lìa. Hai dòng sống vẫn trôi nhanh, cách biệt, bất kể những bất hạnh, bất lực, những đắng cay và tiếng cười đứng bên cuộc đời. Tôi không thể cưỡng lại dòng sống ở bên đây, và tôi cũng không thể trở về dòng đời bên đó.”

Chỉ còn ước mong sao 2 đứa con tôi rồi sẽ không phải mang nỗi niềm ‘giữa hai miền mưa nắng” như chúng tôi…

Tuesday, May 6, 2008

Entry for May 07, 2008 Má

Chủ Nhật này, 11 tháng 5 là ngày Mother’s Day.

Cách đây mấy ngày, khi vừa đi làm về tới nhà, thằng Bi chạy ra tíu tít: “Mẹ ơi, Sunday này là Mother’s Day. Cô con dạy làm cái heart có ghi letters trong đó, Friday con sẽ mang về tặng mẹ...”.

Ðến tối, lại thấy nó xin tờ giấy, xong chạy qua ba nó hỏi nhỏ: “Ba ơi, how to spell ‘Con thương mẹ?’.” Lát sau, nó lại chạy đến kêu: “Mẹ close eyes của mẹ và đưa hand của mẹ ra.” Nó đặt vào tay tôi tờ giấy vẽ hình trái tim, trong có dòng chữ nguệch ngoạc “Con thương mẹ”!

...

Tôi nhớ cách đây nhiều năm, tôi dự 1 cuộc thi thuyết trình, và đề tài tôi bốc thăm được là nói về cha của mình. Chỉ là 1 mảnh rất nhỏ trong toàn bộ cuộc đời ba. Giám khảo, khán giả lặng đi. Tôi giành giải nhất cuộc thi. Ðó là lần đầu tiên trong đời (cho đến tận bây giờ) tôi kể về ba tôi.

...

Thế vẫn còn hơn là những điều nói về má. Có lẽ trong 7 anh chị em trong nhà, tôi là đứa duy nhất chưa bao giờ nói 1 cách trực tiếp với ba má tôi rằng: Con thương ba má. Cũng chẳng biết sao nữa. Những điều tôi viết ra bằng chữ thường ‘nói’ nhiều hơn những điều tôi nói ra bằng lời. Nhưng hình như chưa bao giờ tôi viết về ba má tôi (ngoại trừ bài thi năm đó).

...

Có đứa bé 7- 8 tuổi đầu vừa đi lượm củi vừa ghé mắt vào nhà thờ xem mấy sơ dạy chữ. Ông cha thấy xin cho vào học ké, vừa biết ráp vần thì các sơ không muốn cho học nữa vì không có tiền đóng...

...

Ðứa bé gái mới 9 tuổi đầu, đi ở mướn cho gia đình họ hàng để lấy tiền mua thuốc cho mệ (mẹ). Những khi nó được chủ cho về thăm nhà (chỉ 1 đêm), nó sẽ phải làm việc nhiều hơn, và lúc đi chợ tranh thủ mua 1 ít thuốc hút cho ngoại, 1 ít bánh gì đó cho mẹ. Công việc hoàn tất thì đêm cũng đã khuya, nó lội bộ thật nhanh về nhà cũng đã giữa khuya, kêu cửa, đưa quà, và đi ngủ. Hừng sáng, mệ kêu dậy đi làm. Nó vừa đi vừa khóc: Giá như đêm nay nó hãy về thăm mệ!

...

Rồi mẹ mất, cô bé mới mười mấy tuổi đầu trốn nhà chủ, bỏ xứ ra đi...

...

Lấy chồng sớm, làm mẹ năm 16 tuổi trong hoàn cảnh cùng cực của cái nghèo... Cái thèm chua của người mang bầu mới là cay nghiệt, không tiền, chỉ hái lá cóc nhai cho đỡ cơn thèm... Lại thêm những lời ‘chửi chó mắng mèo’ của ông nội cũng bởi tại cái tội nghèo...

... Chưa đầy 20 tuổi, 1 nách 3 con, chồng đi lính. Những đêm bồng con lên nhà thương thí, chạy tìm bác sĩ, ăn cơm ‘từ thiện’... Rồi chị Hai mất vì bệnh tim khi tròn 6 tuổi, ba má lén ôm xác con trốn về...

...

Ðó là những câu chuyện đứt quãng tôi góp nhặt qua nhiều lần nghe má kể về đời mình. Chưa bao giờ tôi nghe trọn câu chuyện... bởi tôi không chịu nổi...

...

Cả 7 anh em tôi đều được đến trường trong những năm khốn khó nhất sau 75, bởi “ba má đã thất học, không tiền không tiếng, chỉ cho con được cái chữ đề phòng thân”. (Ðó cũng là lý do vì sao trong suốt những năm tôi đi dạy, tôi vẫn thường động viên những đứa học trò nghèo hãy cố học, vì chỉ có học mới mong thoát ra khỏi cái nghèo).

...

Cái nhọc nhằn của những năm tháng gánh nước mướn, gánh nước đá cây khi mới vừa sinh xong, của những lo toan bươn chải cùng ba để nuôi anh em tôi nên vóc nên hình sau nhiều năm kiềm nén giờ đây đã hiện hình rất nhiều qua những cơn đau bất chợt...

...

Tôi vẫn chưa biết tại sao mình không thể như thằng Bi, như be Ty chạy đến ôm má mà nói: “Con thương má lắm!”, mà tôi chỉ thường đến cạnh má khều 1 cái, chọc 1 cái, và nói những câu tưng tửng...

Tôi vẫn là đứa ít nói và kín đáo nhất trong nhà. Nhưng có lẽ má hiểu: Má trong tôi lớn như thế nào!


Saturday, May 3, 2008

Entry for May 04, 2008 Bún chả Hà Nội



Trưa nay ở tòa báo ăn “bún chả Hà Nội”.

Cả bữa ăn chỉ có dăm bảy người (vì là Chủ Nhật nên ít người đi làm) cứ xoay quanh các món ăn Việt Nam.

- Món này ở đâu bán vậy? - anh Ánh Bùi hỏi

- Ở “ Hà Nội”, góc Magnolia và Bolsa. - chị Liên, người đi mua, đáp

- Ngon quá, y như bún chả Hà Nội em đã ăn ở Hàng Mành-Hà Nội. - Tui hưởng ứng.

- Ủa Lan có ‘đi’ Hà Nội rồi à? - Ai đó ‘théc méc’.

- Ồ, không phải 1 lần mà là nhiều lần rồi... - Tui hãnh diện

(Nói chuyện 1 hồi mới biết nhiều người gốc Hà Nội nhưng đã biết mặt mũi Hà Nội ra sao đâu! Mình thì may mắn hơn được biết nhiều nơi.)

- Ðố Lan ở Sài Gòn ăn bún chả Hà Nội ở đâu ngon? - Anh Chiến hỏi

- Ở đâu?

- Ở trên đường Trần Quốc Thảo (Trương Minh Giảng cũ), và ở gần sân bay...

- À, em nhớ chỗ Trần Quốc Thảo rồi, ở khoảng giữa Ngô Thời Nhiệm và Võ Thị Sáu hay Nguyễn Thị Minh Khai gì đó,...

(Chỗ này bạn Nhung hay bạn Yến gì dẫn mình đi ăn nè, quên rồi. Vì mấy bạn đó gốc Hà Nội nên thích món ăn Hà Nội, còn mình là dân “lai căng” nên ăn cái gì cũng ok)

Rồi cứ vậy, hết món này đến món khác, nào là bún riêu ốc ở Kỳ Ðồng, ở những góc xó xỉnh nào đó trên đường phố Sài Gòn, nào là những món chế biến từ cua đồng: cua đồng nấu canh rau đay, cua đồng nấu riêu, cua đồng rang muối..., rồi lại ra tận Hà Nội với bún ốc chuối đậu ở góc chợ Ðồng Xuân, nem rán cua bể đã qua đến Bolsa...

...

Miên man như vậy mà tự dưng lại nhớ Sài Gòn ghê gớm...

Nhớ bún ốc Kỳ Ðồng kỳ về VN tháng 11/2006, cứ bắt bạn Nhung phải chở đi ăn cho bằng được trước khi chở ra sân bay đi Buôn Mê Thuộc.

Nhớ lần 1 mình lang thang ra chợ Ðồng Xuân, len lỏi vào 1 ngách nhỏ ăn bún ốc chuối đậu (tàu hủ). Nhớ chị bán hàng hỏi: “Em ăn chan hay ăn chấm?” mình cứ ngớ ra không hiểu! (giờ thì biết rồi: “chan” tức là cứ rau, bún, nước lèo cho hết vào 1 tô, rồi ăn như bình thường. Còn “chấm” là bún cho vào 1 tô riêng, nước lèo 1 tô riêng; khi ăn thì lấy bún nhúng vô tô nước lèo ăn!)

Rồi nhớ càfê “Sỏi Ðá” và “Phút Ban Chiều’ ở Ngô Thời Nhiệm. Những ngày gần rời khỏi VN cứ lê la ở đó với chị Thủy, với Nhung, với đám MÐC...

Nhớ những con đường Sài Gòn đã sắp vào mùa ngập nước... Khi ấy cực quá chừng: vừa chạy xe, mặc áo mưa poncho, vừa hồi hộp không biết nước ngập có làm tắt máy xe... Vậy mà giờ lại nhớ da diết cái cảm giác mưa lạnh quất vào mặt, gió len vào áo bay phần phật...

Ôi, chắc lại sắp “bệnh nhớ VN” như bạn Châu nói rồi... Bệnh này khó trị dứt lắm!

Friday, May 2, 2008

Entry for May 03, 2008 Rau câu dừa

Mấy hôm nay làm món rau câu dừa lại thấy nhớ bạn Châu quá! (Châu dạy ở MĐC, chứ không phải Châu họa sĩ, và đây là Châu họ “Trần” chứ không phải họ “Huỳnh”)

Nhớ hôm về VN, sau 1 ngày chở đi lòng vòng khắp nơi, tối đến trước khi về nhà Châu ngủ, Châu còn chở tui ghé mua “dừa về ăn” (mua ở đâu thì quên mất rồi).

Nhớ khi đó Châu mua nhiều trái, mỗi trái mười mấy ngàn đó (tui nói trong bụng, sao mắc vậy! chắc tại đã quen xài tiền “đồng”, bây giờ xài “ngàn” nghe thấy nhiều quá!)

Về nhà Châu mang ra cho tui ăn 1 trái. Wow, ngon quá chừng! rau câu đổ trong trái dừa rất mềm, ở trên có 1 lớp nước dừa trắng mỏng, y như hổi nhỏ xíu ăn sương sa của mấy bà mấy chị gánh đi bán, đựng trong những cái chén nhôm nhỏ xíu, nhưng đôi khi chỉ đủ tiến mua 1 nửa chén mà thôi!

Đến gần 9h tối (hình như vậy), Xuân Hiệp và Minh Đức ghé qua nhà Châu thăm tui. Lại lấy rau câu dừa ra ăn. Có lẽ chỉ còn 3 trái nên Châu nói: “Em với Lan ăn chung, để 2 tên kia mỗi người 1trái”. Tui ờ, nhưng rồi hình như Châu chỉ ăn có 1 muỗng, còn lại… tui dứt sạch!

Sau đó, tui nói Châu: em biết làm món này không? Châu nói: em có thử 1 vài lần nhưng chưa thành công. - Ừ, em cứ thử nữa đi, khi nào làm được rồi thì cho chị công thức. – Dạ.

(Trời, sao mà nó hiền dữ vậy không biết. Nói vậy mà nó cũng dạ!)

Sau đó thì Châu cũng làm đi làm lại nhiều lần thiệt. Và đến 1 ngày Châu email cho tui để chỉ cách làm! Thương ơi là thương. Tiếc là lúc đó tui lại lu xu bu quá nên cũng chẳng có dịp để thử công thức bạn mình chỉ.

...

Đến hôm chủ nhật rồi, lúc đi chợ, nghĩ sao tui lại nói ông xã rinh đại thùng dừa về nhà làm rau câu ăn! Ổng kêu trời!

Tối thứ hai, sau khi đi làm về, tui làm thử: đọc chỉ dẫn trên gói bột rau câu tui nhẩm tính muốn làm mềm thì phải cho thêm lượng nước.

Nhờ ông xã chặt dùm 4 trái dừa, đổ nước ra nấu thử. Cho thêm lon nước dừa và đường. Tui ước lượng bằng mắt độ đặc của rau câu! Sau đó chờ hơi nguội đổ ngược lại vào 4 trái dừa, còn dư 1 ít đổ vào 3 cái chén. Chờ đặc đem bỏ dừa vào tủ lạnh, còn mấy cái chén thì bỏ vào tủ đá! (cho nó mau lạnh để ăn thử coi nó ra làm sao).

Khi ăn thử. Wow, không thể tưởng!

Tui ăn hết 1 chén, rủ ông xã ăn, ổng lắc đầu nghi ngờ!

Không ăn thì chặt dùm 5 trái dừa còn lại đi, tui làm luôn để mai đem qua cho ba má với mấy anh chị ăn!

Hehe, trong vòng có mấy ngày mà đã làm hết 3 thùng dừa rồi! (mỗi thùng 9 trái!). Trong đó, 2 đứa con tui ăn được mấy muỗng, hỏi nó ăn nữa không, nó: No, thanks. Ông xã thì ủng hộ được đâu nửa trái. Còn lại… mang đi cho.

ủa, vậy cuối cùng là rau câu dừa có ngon thiệt không?

Entry for May 02, 2008

Read again.