Monday, January 5, 2009

Entry for January 05, 2009

Nghe bài “Khúc Thụy Du” của Du Tử Lê và Anh Bằng biết bao nhiêu lần, trong đó có câu: “như loài chim bói cá trên cọc nhọn trăm năm, tôi tìm đời đánh mất trong vũng nước cuộc đời…”, nhưng đến bây giờ mới biết chim bói cá là con này đây. (pics copy from VNpress)

Đẹp.

Sunday, January 4, 2009

Entry for January 05, 2009

Lại thử post hình đi xem Diễn hành hoa hồng một lần nữa vẫn không được. Ghét quá. Bây giờ thử post tấm hình bé Ty chụp bạn Lan trông rất funny lên thử xem có được không nè!

Heizaaaaaaa


Entry for January 05, 2009

Thu còn sót lại... (chụp tại Pasadena City College)

Linh tinh


Ngày đi làm thích nhất là khi cả khu vực làm việc quanh mình chỉ có mình mình thôi , như hôm nay! (khác hẳn với lúc còn ở MÐC, ngày làm việc thích nhất là phải có trên cả ngàn người!)

Nãy giờ mới phát hiện ra là hôm nay yên ắng lạ, bởi chung quanh mình mọi người nghỉ cả rồi (ngày nghỉ luân phiên thôi). Chỗ mình ngồi lại khuất trong góc, chỉ cần cái thành ghế cao thêm tí nữa thì cứ tha hồ mà lang thang online, chat chit, blog lít và... ngủ

Chả trách sao tên tuổi thì nằm ở phòng ban khác, chỗ ngồi thì lại ở phòng ban khác, mấy sếp đôi khi thấy tội nghiệp bảo dời xích ra ngoài cho rộng rãi hơn cứ nhất định một tấc không đi một li không rời, miệng bai bải: dạ thôi, con ngồi đây được rồi, ra ngoài ngồi người đi qua người đi lại, sửa bài không tập trung! Hehehe, trách nhiệm với công việc đến thế còn gì, vậy thì cứ góc này mà ngồi mà làm việc... riêng nhé!

(ai lang thang vào đây, chộp bài này đưa cho sếp thì... hùmmmmm, chết chắc )

Entry for January 04, 2009 Tội ác đằng sau những nụ cười

Ngày đầu năm, một anh bạn gửi cho tôi bài này bảo “đọc đi, tội nghiệp lắm.”

Tôi đọc trong cảm giác toàn thân như có kim châm.

http://www.nytimes.com/2009/01/01/opinion/01kristof.html?_r=1

Tội ác đằng sau những nụ cười

by Nicholas Kristof

Đàn ông Tây Phương đến khu đèn đỏ ở các quốc gia nghèo nàn thường thấy quanh họ tiếng cười của các cô gái trẻ đầy khêu gợi mời chào họ tới các nhà chứa. Họ cho rằng các cô gái làm việc đó một cách tự nhiên, và trong một vài trường hợp thì điều đó đúng .

Nhưng nếu ai có y định tìm hiểu giá trị nụ cười trên gương mặt các cô gái ấy thì hãy nói chuyện với Sina Vann, người đã từng là một trong những cô gái cười đó.

Sina người Việt nhưng bị bắt cóc, cho uống thuốc mê và đưa đến Cambodia khi mới 13 tuổi. Cô kể cô tỉnh dậy trong một thân thể trần truồng trên chiếc giường có máu cùng với một người đàn ông da trắng đã mua trinh tiết của cô mà cô không biết ông ta thuộc quốc tịch nào.

Sau đó, cô bị nhốt trên lầu của một khách sạn đẹp đẽ nhằm để giới thiệu cho những gã đàn ông phương Tây và Cambodia giàu có. Cô cho biết người ta đã đánh đập cô một cách dã man để buộc cô phải cười để quyến rũ đàn ông.

“Câu đầu tiên tôi nói bằng tiếng Khmer là ‘Em muốn lên giường với anh,’” cô kể. “Câu đầu tiên bằng tiếng Anh cũng là câu đó” - thô bỉ không thể tưởng.

Sina buộc phải làm theo sự hướng dẫn, phải mỉm cười để mê hoặc các gã đàn ông bởi nếu không cô sẽ bị đánh. Cũng có đôi lần cô phản kháng lại, thì ngay sau đó cô bị kéo lê vào phòng tra tấn dưới tầng hầm.

“Đa số các nhà chứa đều có những phòng tra tấn như thế,” cô nói. “Bọn chúng đặt phòng tra tấn dưới tầng hầm nhằm tránh bớt tiếng rên la của các cô gái.”

Ở nhiều nhà thổ, hình phạt được chọn là sốc điện. Chúng trói Sina lại, dội nước lên người cô và dùng dòng diện 220-volt châm vào. Cú sốc điện điếng người đó, đôi khi làm người ta tháo ra quần, đôi khi mê man bất tỉnh.

Hình phạt đó được xem là hiện đại trong việc kinh doanh của các nhà chứa bởi nỗi đau đớn và sự khiếp sợ của các cô gái không ảnh hưởng đến giá trị bề ngoài của họ.

Sau khi bị tra tấn và sốc điện, Sina lại bị nhốt không mảnh vải trên người trong một cái hòm đầy kiến lửa. Chiếc hòm tối, ngột ngạt chật cứng nên cô không thể nào đưa tay lên mặt để đuổi kiến đi. Chỉ có những giọt nước mắt của cô đẩy được lũ kiến không chui vào mắt.

Mỗi lần cô bị nhốt trong hòm một hoặc hai ngày, và cô đã bị nhiều lần như thế.

Cuối cùng, Sina được giải thoát trong một cuộc bố ráp của cảnh sát, cô tưởng mình đã bị mù trong ngày đầu tiên sau nhiều năm cô nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

Cuộc đột kích đó được tổ chức bởi Somaly Mam, một người phụ nữ Cambodia đã từng bị bán vào nhà thổ nhưng trốn thoát, tự học và hiện đang đứng đầu một quỹ tài trợ đấu tranh chống lại nạn mãi dâm.

Sau khi được giải cứu, Sina bắt đầu đi học và cuối cùng trở thành một trong những người thay thế được tín nhiệm của Somaly. Hiện nay họ cùng làm việc với nhau, bất chấp sự đe dọa đến tính mạng từ các chủ nhà chứa, để giải thoát cho các cô gái khác. Để đối phó với Somaly, bọn chủ nhà thổ đã bắt cóc và hành hung đứa con gái 14 tuổi của bà. Sáu tháng trước đó, con gái của một nhà hoạt động chống chuyện buôn bán bất chính cũng đã mất tích.

Tôi đã từng nghe về những cái buồng tra tấn ở chốn lầu xanh nhưng chưa bao giờ trông thấy nó cho đến vài ngày trước đây Sina đưa tôi đến khu đèn đỏ này, nơi cô đã từng bị giam cầm. Một căn nhà chứa dẫn xuống một con đường quanh co khó đi của căn hầm tối bên dưới lòng đất.

“Tôi đã ở trong 1 cái phòng giống như thế,” cô chỉ và nói. “Nhiều cô gái đã chết trong những cái phòng đó.” Cô gái đã lớn lên trong nỗi đớn đau nói tiếp: “Tôi lạnh và sợ lắm. Tối nay tôi sẽ không ngủ.”

“Chụp hình nhanh lên,” cô tiếp và chỉ tay về hướng những ngôi nhà thổ trên đường. “Ở đây lâu không an toàn.”

Sina và Somaly đang chấp nhận đương đầu với tội ác bằng sự lạc quan. Họ trêu đùa nhau một cách không thương tiếc, như Sina, vẫn còn độc thân, nói đùa với Somaly một cách gắt gỏng:

“Ít nhất tôi cũng đã có được vài đàn ông cho đến khi bà đến cứu tôi!”

Việc mua bán dâm thực sự là một kiểu nô lệ của thế kỉ 21. Một trong những điểm khác biệt của nô lệ từ thế kỉ 19 là đa số nô lệ mới này sẽ chết vì căn bệnh AIDS khi chưa đầy 30 tuổi..

Khi tôi viết bài về vấn đề mại dâm, cảm giác chán nản bởi tội ác đã giảm đi ít nhiều bởi trong tôi đã có cảm hứng về lòng quả cảm của những người theo chủ nghĩa bãi nô như Somaly và Sina. Họ đang mạo hiểm cả mạng sống của mình để giúp những người còn bị giam cầm trong các nhà chứa, họ có sự tín nhiệm và kinh nghiệm để lãnh đạo cuộc đấu tranh này.

Tôi hy vọng rằng Barack Obama và Hillary Clinton sẽ nhận ra sự chiếm hữu nô lệ là công việc chưa hoàn thành trong chương trình nghị sự chính trị ngoại giao. Chủ nghĩa bãi nô đơn giản chưa kết thúc khi mà những cô bé 14 tuổi vẫn đang điếng người bởi những cú sốc điện - ngay lúc này, khi bạn đang đọc những dòng này - để các em phải nở nụ cười trước khi du khách lãng quên.

Friday, January 2, 2009

Entry for January 02, 2009




Một trong những đám học trò chuyên cuối cùng của bạn L.

Nhớ hôm nào tuổi 15 bước vào trung học ngơ ngác…

Giờ thì đang là sinh viên năm 2 hết rồi.

Thursday, January 1, 2009

Entry for January 02, 2009




Ngày đầu năm.

Lẩn quẩn ở nhà suốt từ sáng, chơi lego với Bi.

Nửa đầu nhức buốt. Đi ngủ.

Chiều, ông xã rủ cả nhà đi một vòng ra… Target mua ice-cream.

Tối. Cũng anh HN, anh Liêm ghé qua nói chuyện phiếm, ăn bánh mì với trứng chiên.

12:30 am, anh H rủ chạy một vòng ra đường ngắm phố đêm.

Đêm vắng lặng. Sương giăng giăng. Người thưa thớt. Phố đẹp nhưng sao mà buồn.

Thôi, mắt nhíp lại rồi. Go to sleep now.

Entry for January 01, 2009 Và năm 2009 đến…




Happy New Year

ABBA

No more champagne
And the fireworks are through
Here we are, me and you
Feeling lost and feeling blue
It’s the end of the party
And the morning seems so grey
So unlike yesterday
Now’s the time for us to say...

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we dont we might as well lay down and die
You and I

Sometimes I see
How the brave new world arrives
And I see how it thrives
In the ashes of our lives
Oh yes, man is a fool
And he thinks hell be okay
Dragging on, feet of clay
Never knowing he’s astray
Keeps on going anyway...

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we dont we might as well lay down and die
You and I

Seems to me now
That the dreams we had before
Are all dead, nothing more
Than confetti on the floor
It’s the end of a decade
In another ten years time
Who can say what well find
What lies waiting down the line
In the end of eighty-nine...

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we dont we might as well lay down and die
You and I

Và năm mới đã đến…