Tuesday, February 10, 2009

Entry for February 11, 2009

Mắt gần mù rồi mới càng cảm thấy thương hơn những người bị cận, hic hic, nhất là 2 đứa nhóc ở nhà.

Hơn một tuần trở lại trường, bên cạnh mệt mỏi vì bài vở, còn vất vả vì chẳng thấy thầy cô viết gì trên bảng, hay trên màn hình, dù đã leo lên bàn 2, bàn 3 ngồi rồi, hix hix

Phải kiếm ngày nào rảnh 1 chút để đi đo mắt thôi.

Gia tài chỉ có được mỗi cặp mắt để mà hút hồn người khác - hehehe, tự tin quá đáng (mà mọi người không để ý là ít khi nào bạn Lan nhìn trực diện người nói chuyện lắm à. Nhìn trực diện tức là có chuyện đó! Nhìn trực diện mà lại còn chớp mắt nữa thì coi chừng! Hehe) mà bây giờ lại phải đeo kiếng thì, hu hu hu…

Sunday, February 8, 2009

Entry for February 09, 2009

Ði lang tang lung tung, đọc cái gì chẳng nhớ mà tự dưng những câu hát này lại hiện ra trong đầu.

Lâu lắm lắm rồi mới nhớ đến “Ðường xưa lối cũ, có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo

Ðường xưa lối cũ, có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi...”

Hồi lúc còn nhỏ, khi mà “nhạc vàng, nhạc sến” còn bị cấm ngặt thì thỉnh thoảng có những buổi tối ngồi trên gác học bài, lại nghe ba hoặc má mình hát bài này. Hay lắm.

Và cũng chợt nhớ là lúc 14, 15, 16 tuổi gì đó, có những tối trời mưa, đi học đàn về, đạp xe dưới mưa, gió, lạnh, cố tình chạy về ngang một lối không phải nhà mình và cũng lẩm nhẩm bài hát này.

Có lẽ kí ức năm xưa hiện về trong những ngày mưa lạnh ở xứ này chăng...

Ðường Xưa Lối Cũ

Hoàng Thi Thơ

Ðường xưa lối cũ,

có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo

Ðường xưa lối cũ,

có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi

Ðường xưa lối cũ,

có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài

Ðường xưa lối cũ,

có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai

Ðường xưa lối cũ,

có em tôi tóc xanh bay mơ màng

Ðường chiều dịu nắng,

bóng em đi áo nâu in đường trăng

Ðường xưa lối cũ,

có mẹ tôi run run trong hôn hoàng

Lòng già thương nhớ,

nhớ đến tôi, lom khom đi tìm con

Khi tôi về, bồi hồi trong nắng

Tưởng gặp người em hân hoan đứng đón anh về

Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn

Con đò nào đây đưa em tôi vào xa vắng...

Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng

Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về

Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời

Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ

Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi

Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi

Ðường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi

Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi....

Saturday, February 7, 2009

Entry for February 08, 2009 Que Sera, Sera

Pickup Bi_1433 by you.

Que Sera, Sera

version from Doris' book

When I was just a little girl

I asked my mother, “What will I be?

Will I be pretty, will I be rich

Here's what she said to me.

Que Sera, Sera,

Whatever will be, will be

The future's not ours, to see

Que Sera, Sera

What will be, will be.

When I was just a child in school,

I asked my teacher, “What should I try?

Should I paint pictures? Should I sing songs?”

This was her wise reply:

Que Sera, Sera,

Whatever will be, will be

The future's not ours, to see

Que Sera, Sera

What will be, will be.

When I grew up and fell in love,

I asked my lover, “What lies ahead?

Will we have rainbows day after day?”

Here's what my lover said:

Que Sera, Sera,

Whatever will be, will be

The future's not ours, to see

Que Sera, Sera

What will be, will be.

Pickup Ti_1428 by you.

Mỗi lần nhìn 2 bức ảnh mà một người bạn đã chụp khi cùng tôi đi đón Bi và Ti trong một buổi tan trường là tự dưng cứ lại nhớ đến bài hát “Que sera, sera” – Biết ra sao ngày sau.

Tôi thích cái hồn nhiên trong trong trẻo của bức hình Bi. Tôi nhìn thấy tôi của một ngày rất xa qua hình ảnh Ti.

“Whatever will be, will be”…

Friday, February 6, 2009

Entry for February 06, 2009 tĩnh lặng




Sau những ngày trời xanh nắng đến chói chang, sáng nay lại trở về một màu xám xịt. Và mưa. Và lạnh. Và hắt hiu một cảm giác.

Qua ô cửa, tôi lại nhìn những chiếc lá rung nhẹ trong làn gió sớm của ngôi nhà đối diện. Hình như đã lâu lắm rồi, tôi mới lại cột màn cửa sổ để mà nhìn ra bên ngoài, trong một sớm tĩnh lặng, chỉ có lộp độp vài tiếng mưa rơi trên mái nhà. Có lẽ vì mưa nên không có lác đác bóng dáng những người đi bộ thể dục buổi sáng. Thỉnh thoảng chỉ một vài chiếc xe chạy ngang. Và yên tĩnh.

Tôi quen với cái tĩnh lặng. Và tôi thích sự tĩnh lặng đến vô cùng đó. Không có tiếng người. Không có tiếng hát. Không có tiếng đàn. Chỉ tí tách tiếng mưa. Chỉ tách lách tiếng bàn phím. Và tôi miên man trong những cảm xúc của mình - về nhiều thứ.

Có những lúc, tôi cứ ngồi hàng giờ trong cái yên lặng như vậy. Để làm gì, chẳng biết. Có quá nhiều thứ để tôi làm ở đây. Mà cũng chẳng có gì để tôi làm cho nên chuyện.

Không ai nói trước được điều gì. Ngày hôm qua không giống ngày hôm nay. Và ngày mai còn chưa đến.

Bỗng nhớ đến cái email “Sóng biển đẩy đến đâu thì mình trôi đến đó, đến khi nào hết sức thì mình đành buông tay thôi.”

Ừ, thì đúng là như vậy “không biết phải giải thích sao cho rõ hơn”. Mỗi người đều có những tâm sự, những nỗi niềm. “Chỉ mình biết riêng mình, và ta biết riêng ta.” Không ai có thể dễ dàng lựa chọn cho mình những cảm giác để thương, để ghét, để quên, để nhớ… Mỗi người mỗi tính. Bạn lãng mạn nhưng thực tế nên không “vật vã” như tôi. Tôi trông cương nghị nhưng thực ra lại quá yếu mềm nên tôi cứ khổ sở với chính mình.

Vì tôi và bạn khác nhau và khác với nhiều người khác, gộp nhau lại thì làm nên một thứ mà người ta gọi là thế giới muôn màu. Trên bề mặt thế giới đó, tôi trông thấy bạn đang chạy theo những mục đích của bạn. Bạn nhìn thấy tôi cố vươn tới những khát vọng của tôi. Tất cả dường như đều hối hả, đều cuống quít. Nhưng bên dưới của cái bề mặt đó, bạn và tôi có nhìn thấy nhau?

Lại chợt nhớ đến câu “Naked I came into the world, naked I shall go out of it! And a very good thing too, for it reminds me that I am naked under my shirt, whatever its color.”

Ừ, đúng kiểu “một sớm mai kia chợt thấy hư vô trong đời… để rồi lãng quên”

Ừ, nắng đã lấp ló xen những hạt mưa, để sau “chút gì dường như rất vội, tôi chợt nhận ra tôi…”

Wednesday, February 4, 2009

Entry for February 05, 2009

Vầng thơ sầu rụng

Lưu Trọng Lư

Vầng trăng từ độ lên ngôi

Năm năm bến cũ em ngồi quay tơ

Ðể tóc vướng vầng thơ sầu rụng

Mái tóc buồn thơ cũng buồn theo

Năm năm tiếng lụa se đều

Những ngày lạnh rớt, gió vèo trong cây

Nhẹ bàn tay, nhẹ bàn tay

Mùi hương hàng xóm bay đầy mái đông

Nghiêng nghiêng mái tóc hương nồng

Thời gian lặng rớt một giòng buồn tênh

Sunday, February 1, 2009

Entry for February 01, 2009 làm bong bóng

Bây giờ kể chuyện đến chuyện đi trực hội chợ.

Đây là sự phân công bắt buộc. Sếp bảo phòng biên tập đi ngày thứ bảy, từ 3h chiều đến 10h tối. Gia tài phòng có 2 nữ, mà 1 đứa phải ở toàn soạn, vậy đứa không phải đi làm ngày hôm đó phải ra chợ thôi. Hic

Rồi lại bày thêm cái màn bắt tập làm bong bóng thành hình này hình kia nữa. Chiều thứ sáu, sếp đưa cho cái đồ bơm và 1 đống bong bóng đủ màu kêu về nhà tập làm để mai trực hội chợ! Thế là tối đó với sự hì hục của mẹ Lan, Bi có được 1 đống bông hoa và thanh gươm bằng balloon.

Hơn 3h, có mặt tại quầy hàng của công ty. Nghe dặn dò cái nào cho không, cái nào phải bán, giá bao nhiêu… Tui nói nhỏ với Hà và Long: thôi, mình đưa cho người ta những cái nào free thôi, khỏi bán thì khỏi mắc công lấy tiền và giữ tiền! heheheh. Hai đứa đó còn lười hơn tui nữa cho nên là đồng y liền!

Nói vậy nhưng mới đứng đó chừng nửa tiếng là tui thấy chán và buồn ngủ rồi. Phải kiếm chuyện làm thôi.

Thế là hỏi tụi nó bong bóng đâu, 2 đứa nhăn mặt. Kệ, đem ra đây chị làm cho. Lúc đầu mới làm còn thủng tha thủng thỉnh, thoáng cái, người đi qua kẻ đi lại hỏi bong bóng bán bao nhiêu. – Dạ, không có lấy tiền! Ồ, đồ free thì dạy gì không lấy. Thế là người ta bắt đầu xếp hàng. Và càng làm càng thấy mình… dại dột nhưng lỡ rồi, không dừng lại được, vì lúc nào cũng có người xếp hàng chờ, mà bản tính của tui là không quen từ chối! Trời, khổ!

Mà như đã nói thì tui chỉ luyện được có 2 món là cái hoa và cây kiếm thôi, cứ thế mà làm. Thấy con gái thì làm cho nó cái hoa, con trai thì đưa cho nó cây kiếm. Nhiều đứa hỏi: Can you make a monkey for me? Can you make a dog? Can I have a frog? Trời ơi, vừa là hàng cho không vừa là dân a-ma-ter như tui mà hỏi tùm lum ai mà biết làm! Chỉ có hoa và gươm thôi, muốn cái nào? Nhiều đứa lại năn nỉ “làm cho con cái hat được không?” Được, lấy cái bong bóng quấn ngang đầu là thành cái nón thôi.

Ai cầm được sản phẩm tui làm cũng khen đẹp (!) và cám ơn. Chỉ có một thằng nhóc, tui đưa cho nó cái hoa, nó hỏi đó là cái gì. A flower. What’s flower? – I don’t know. Nó nhăn mặt ngắm nghía xong rồi nói: a weird flower. – Yeah, you’re right. Its name is weird flower. Mọi người cười quá trời!

Rồi đâu phải chỉ có con nít xin bong bóng không đâu, mấy đứa teenager và cả lớn hơn cũng xin nữa. Trông mặt đứa nào cũng dễ thương hết, vì đi hội chợ Tết mà, cho nên lại cứ làm và làm, mà phải làm lẹ và luôn tay mới kịp. May là có Long, rồi chú Linh, rồi anh Trọng (dù anh Trọng bơm không được 10 cái nhưng em vẫn kể công đó nhé!) phụ bơm bong bóng cho tui, tui chỉ có cột lại và quấn thành hình.

Khi phát hiện ra là các ngón tay của mình đã có lúc không điều khiển được, không thể nào cột gút cái bong bóng,… là tui biết mình đã thấm đòn lắm lắm rồi. Vậy mà khi tui dứt ra được (nhờ hết bong bóng) thì cũng đã 8h tối.

Không còn cảm giác toàn thân.

Lê lết được về nhà sớm hơn dự định 1 tiếng rưỡi vì quá mỏi mệt, tui chỉ còn tắm rửa và leo lên giường cho ông xã massage dùm 2 cái tay xong là đẩy luôn 1 giấc.

Sáng tỉnh dậy, thấy các ngón tay vẫn còn nhúc nhích, mừng quá trời, nhưng lại phát hiện ra sao nguyên cái quai hàm lại đau quá!

Eo ôi, vậy là do hoặc là cười suốt, hoặc là vừa làm vừa nghiến răng lúc nào chẳng hay.

Nhưng thôi, dẫu sao nhắm mắt lại vẫn còn thấy hình ảnh những đứa bé, và cả ba mẹ nói đứng nhìn mình làm bong bóng bằng ánh mắt háo hức và “ngưỡng mộ” cũng cảm thấy an ủi cho sự dại dột của mình rồi.

Cái hoa mà tui làm được y chang như thế này nè! hehehe


Entry for February 01, 2009

Post thêm vài tấm hình có không khí tết và tương đối đàng hoàng để mọi người, nhất là Cásấumẹ và Tôi cùng em khỏi… ấm ức nè.

DSC_3504 by you.
Đây là trường tiểu học Mcgarvin. Dễ thương nhất là toàn bộ thầy cô giáo Việt, Mỹ, Mễ gì cũng mặc áo dài hết á.
DSC_3513 by you.
Có Lân, có ông Địa, có trẻ em người thiểu số (chẳng biết tộc gì) thì cũng là thấy tết rồi.
DSC_3375 by you.
Cái này sao giống như “Chị trả tiền lì xì lại cho em!” – “Không, để chị giữ cho”. Hehehehe
DSC_3340 by you.
Mấy bạn này đang học high school. Không biết ngày xưa bà Trưng bà Triệu có xinh như thế này không nhỉ?
DSC_3353 by you.
Mấy bạn này trong đội kèn của trường trung học La Quinta, đây là một trong những trường được xếp huy chương bạc trên toàn nước Mỹ (năm tới bé Ti sẽ học ở đây)
DSC_3376 by you.
Nhìn mấy thằng nhóc này dễ thương quá và nhớ “Thiếu Lâm Tự”

Thôi, làm biếng post nữa rồi. Để post hình chợ Tết đã.