Saturday, September 29, 2007

Entry for September 29, 2007 Học để làm gì?

Bây giờ là hơn 11h khuya thứ bảy. Tôi cảm thấy buồn ngủ lắm rồi, nhưng tôi vẫn chưa thể đi ngủ được.

Tôi có quá nhiều homework để làm. Tôi chỉ có thể để cho mình 'thư giản' một chút bằng cách ngồi gõ entry này thôi.

Nhiều lúc tôi cảm thấy mệt mỏi lắm! Tôi có một công việc full-time để làm, một gia đình 1 chồng 2 con để lo, và một mùa học với 15 units phải hoàn thành. Nhiều người hỏi thời gian đâu để thực hiện hết bấy nhiêu việc?

Một ngày của tôi bắt đầu từ 6h sáng và kết thúc không trước 12h đêm. Trong suốt 18 giờ đồng hồ đó hình như không có khoảng trống...

Nhiều lúc tôi cảm thấy rất đuối. Và khi mệt mỏi quá thì con người ta dễ trở nên cáu gắt và cũng rất dễ xúc động...

Lắm lúc tôi tự hỏi mình có cần phải bắt đầu đi học lại như một đứa học sinh tiểu học ở tuổi 35 này không?

Nếu nói người ta đi học mục đích cuối cùng cũng chỉ để có một nghề chuyên môn, kiếm tiền, phục vụ cuộc sống bản thân và gia đình. Như vậy thì tôi đâu cần phải đi học nữa: việc làm hiện tại - tôi có, tính xa hơn một chút, nếu mất job này tôi cũng đã có sẵn một nghề khác để làm ngay mà không cần phải ngồi chờ lãnh tiền thất nghiệp - như vậy job dự phòng: tôi có; nhà - tôi cũng có, tôi cũng không mắc nợ ngân hàng; trình độ học vấn: tôi cũng đã tốt nghiệp đại học, tuy không phải ở Mỹ...

Tính ra như vậy, tôi đã ổn định lắm rồi trên miền đất mới này. Vậy tại sao tôi cứ tự hành xác mình như thế?

Nhiều lúc tôi muốn buông xuôi hết tất cả, như ngay lúc này đây.

Nhưng mà...

Không đi học tôi lại cảm thấy lương tâm cắn rứt. Tôi cảm thấy con người mình sao mà... chẳng giống ai cả...

Tôi vẫn nhớ tôi từng nói với học trò: chỉ có bằng học vấn mới giúp mình đứng vững trong xã hội, và cũng chỉ bằng học vấn mới giúp mình thoát khỏi cảnh nghèo khó, càng nghèo thì càng phải nên ráng học. Đó là kinh nghiệm của bản thân tôi, của gia đình tôi.

Vậy mà giờ đây, tôi lại...

Tôi nhớ lời động viên của Thủy Châu: không học mà chỉ đi làm nail kiếm tiền thì sẽ cảm thấy nhục, nhưng vừa học mà vừa đi làm nail thì lại có khí phách của người đi học!

Ừ, thì thôi cũng sẽ ráng. Nhưng mà không biết đến bao giờ đây...

Nhiều khi trong lúc mệt mỏi tôi lại ước ao: giá mà lúc này ở VN, tôi có thể giảm stress bằng cách đi uống cà phê tán dóc với bạn bè, hay rủ rê mấy đứa học trò 'trốn học' (cô thì trốn dạy) ra quán chè ngồi... bàn chuyện thế gian...

Còn ở đây tôi chẳng biết phải làm gì cả...

Nhớ mọi người lắm!

Thursday, September 27, 2007

Entry for September 26, 2007 Từ vụ sập cầu Cần Thơ, nghĩ đến số phận conngười

Tối qua thức khuya học bài, không xem lên online xem tin tức.

Sáng nay vừa đến chỗ làm, chú Điểm hỏi ngay : Con có nghe vụ sập cầu Cần Thơ không? - Sao chú? - Đọc báo hôm nay đi. Tối qua Hạo Nhiên và Thiện Giao ở lại toàn soạn đến hơn 2h sáng để làm tin đó...

Tôi cầm tờ báo đọc và cảm thấy cả người cứ lạnh dần lên...

Thêm một tai nạn mà số người chết không thể đếm trên đầu bàn tay...

Trong số những người rời khỏi nhà sáng hôm ấy, có mấy người không có sẵn một dự định gì đấy cho giờ trở về? Tan học sáng nay, có bao nhiêu đứa bé còn đứng lại trước cổng trường chờ ba đến đón? Sau giờ tan sở, có cô gái nào mãi trông đồng hồ sao chưa thấy bóng người yêu? Bên mâm cơm chiều, đợi hoài sao vẫn vắng đi một người?...

Cuộc sống sao lại lắm điều nghiệt ngã! Hy vọng cho nhiều, ước mơ cũng lắm, nhưng đôi khi tất cả bỗng thành hư không.

Lại nhớ đến hình ảnh của ITC trong cơn lửa cháy 2002.

Trưa ấy định ghé vào ITC cho biết thế nào là Inter shop, nghĩ sao lại về...

Chỉ vài tiếng sau mở TV lên: Trời cái gì vậy? Không thể tin được. Lửa. Khói mùa mịt. Người người nhốn nháo kêu la...

Cả người tôi cũng lạnh toát. Tôi ấn tượng mãi hình ảnh của những cái đầu thò ra ngoài cửa sổ từ trên những tầng cao cầu cứu trong tuyệt vọng, người dưới dất cũng chết lịm dần khi nhìn thấy người thân.

Nước mắt tôi cũng chảy dài như bây giờ...

Đời người - sống - chết - đôi lúc hình như không có ranh giới.

Rồi hình ảnh của đứa học trò... Cả buổi chiều còn ngồi ở nhà tôi cùng đám bạn chuẩn bị cho buổi trình diễn văn nghệ. Tối đến còn khoác lên người bộ trang phục dự thi tươi cười bước ra sân khấu. Người chụp hình, người quay phim, người cổ vũ...

Nhưng đến gần sáng tôi phát hiện ra trong điện thoại của mình có hơn chục tin nhắn: Cô học trò của tôi đã chết! Vì sao? Cũng ngay cái sân khấu đó khi em đứng xem phần trình diễn của bạn bè!

Biết nói sao đây...

Tôi không tin vào số mạng. Tôi chỉ tin vào niềm tin của chính mình.

Nhưng đôi khi...

Thôi thì, hãy trân trọng mỗi phút giây mình được sống.

Hãy luôn dành cho người đối diện nụ cười, để biết đâu... đó sẽ là ấn tượng cuối cùng khi ai đó nhớ về mình...

Wednesday, September 26, 2007

Entry for September 25, 2007 Máy tính và Lan

Computer có biết bao công dụng nhưng tui chỉ biết sử dụng những cái gì cần cho công việc của tui thôi. Thậm chí trước đây tui còn không biết tắt mở máy như thế nào! Bởi vì lúc đó máy ở nhà hay ở trường luôn mở sẵn.

Đến một hôm, tui ngồi trước computer trong phòng thính thị trường MĐC nhưng nhấp chuột hoài sao màn hình vẫn tối thui. Tui bèn réo thầy Diệp Tân: Ê, ông đến coi dùm tui cái máy này nó bị sao rồi! Tân đến, thái độ cũng hơi lo lắng, hỏi: Nãy giờ bà làm gì với nó? - Tui có làm gì đâu, tui thề đó!

Mặt Tân nhìn tui đầy vẻ nghi ngờ... Nhưng chỉ 30 giây sau, Tân la lên: Ủa, sao bà không mở nút power? - Ủa, nút đó là nút nào? Tui đâu có biết đâu! - Trời ơi, Lan ơi là Lan!

Hehehehe, nhờ vậy mà từ đó về sau tui biết được được là khi ngồi trước máy tính mà thấy màn hình tối thui thì nhớ xem lại nút power!

Biết được trình độ tin học quá tuyệt vời của tui nên máy tính ở nhà được ông xã cài đặt như thế nào mà khi cần tui chỉ việc lick vào những icon, hay là gì gì đó thì sẽ có ngay những cái tui cần.

Gần ngày tui rời khỏi VN, ông xã nói sẽ tạo cho tui một địa chỉ mail để tiện việc liên lạc với mọi người, nhất là đám học trò quá đông lúc đó.

Khi đã có địa chỉ mail rồi tui cũng ra dáng hiểu biết ghi lên bảng cho học trò ghi xuống.

Sau đó gần cả tháng, gặp tui trong trường, nhiều đứa hỏi: Cô có nhận được mail của em không? - Không, cô có nhận gì đâu. Để cô hỏi chồng cô!

Tui về hỏi 'đức lưng quần'. Heheheh, thì ra chàng tạo cho tui địa chỉ mail nhưng không dạy tui cách check mail nên...

Và vì phải sống 'kiếp chùm gửi' như vậy nên ngay cả password của tui cũng có người làm thay (vậy thì còn gì gọi là pass word)

Bởi vậy cho nên thật không ngạc nhiên khi có những message hỏi tui 1 cách thẳng thắn: ủa, cô cũng biết làm blog nữa hả cô!!!!

Anyway, bây giờ tui chuẩn bị post hình lên theo sự chỉ dẫn của học trò đây. Hy vọng sẽ thành công!

http://i228.photobucket.com/albums/ee11/lanntn/DSC00330.jpg http://i228.photobucket.com/albums/ee11/lanntn/DSC00325.jpg http://i228.photobucket.com/albums/ee11/lanntn/DSC00336.jpg http://i228.photobucket.com/albums/ee11/lanntn/DSC00326.jpg

Entry for September 26, 2007 Thử lại lầnnữa...

Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Ah, hình như được rồi thì phải!

Monday, September 24, 2007

Entry for September 24, 2007 Rút kinh nghiệm...




Vẫn đang trong những hồi ức của ngày xưa...

Nhớ lúc chia tay trước ngày lên đường, viết mấy dòng vào quyển 'LB' gửi đến 3 lớp học trò cuối cùng, trong đó có nhắc đến tên một số người , và không nhắc đến nhiều người, không ngờ bị tụi học trò 'hờn mát' quá trời. Hết đứa này đến đứa kia trách móc: Cô không nhắc đến tên em, Cô không thương em, em không có ấn tượng gì để Cô nhớ... nhưng quan trọng là em thương cô! (đây mới là điều đáng nhớ! hehehehe)

Khổ ơi là khổ...

Bây giờ post lên 1 tấm hình của A3, lại bị khiếu kiện. Mấy đứa không biết là tại vì cô Lan rất lờ mờ ba cái chuyện này. Toàn là mò mẫm thôi, chưa có kinh nghiệm gì nhiều...

Thôi thì hôm nay sẽ post hình của A1 nghe!

Và bạn nào vui lòng chỉ dùm là làm sao post được nhiều hình trên cùng một entry? Cám ơnnhiều lắm!

Sunday, September 23, 2007

Entry for September 23, 2007 Nỗi nhớ




Tình cờ đọc lại được bài thơ đã được chép vào quyển NK cách đây... 21 năm (26/8/1986).

Thương tặng lại tất cả những ai đã từng có một "Nỗi nhớ" giống như thế này.

Nỗi nhớ

Nửa đêm chợt em tỉnh giấc

Nhớ về lớp học ngày xưa

Nhớ chiều chia tay - mùa mưa

Khóc hộ lòng ai mềm yếu

Bạn em giờ này có hiểu

Rằng em nhớ lớp vô cùng

Dù thi, đầu óc rối tung

Nỗi nhớ nằm yên một chỗ

Mười hai năm - như gió thoảng

Chợt yêu hai chữ học trò

Bao nhiêu buồn giận, âu lo

Cũng hiền lành như cổ tích

Giờ này đêm về tĩnh mịch

Mình em ngồi viết trên giường

Mỗi người bước một con đường

Có giống như em: nhớ lớp?

Mười hai năm - như bóng rợp

Chúng em tựa mỗi cành cây

Xa nhau mới ước một ngày

Cùng nhau che chung lớp học.

(Phan Thị Vàng Anh)

Friday, September 21, 2007

Entry for September 21, 2007 Troi dang mua...




Lâu lắm rồi mới lại nghe tiếng mưa rơi giữa khuya…

Ngồi trong nhà sao vẫn cảm thấy được cái lạnh, cái ướt của gió, của nước…

Nhớ hồi năm học lớp 6, được má mua cho cái áo mưa mới (thật ra thì cái áo mưa đầu tiên tì đúng hơn), nhưng chờ hoài không thấy mưa. Vậy là một buổi chiều, mặc áo mưa vào và đứng dưới vòi nước xả nước ra cho ướt… áo mưa!

Lan nua cung troi mua. (Moi lan mua la moi lan nha ngap nuoc, ngap tu phia duoi bep tran tu tu len nha tren, sau do Ba phai xay 1 cai ngach cao khoang 3 tac ngan cach giua bep va nha tren , nhung co khi nuoc cung vuot qua...). Mua lon luc nao ca nha khong hay, chi co minh di ra nha sau thay nuoc da tran len, thich qua cu dung loi bi bom, xan quan len, khua khua chan duoi nuoc cho mat... Ma tu nha tren di xuong thay nuoc ngap la toang len de cho Ba, anh Loc, anh Quoc chay xuong phu muc nuoc vao xo roi xach do ra ngoai duong...

Nho hoi hoc lop 9, lop 10, di hoc dan ve toi, bua nao ma mua lat phat lai cang khoai... dap xe tu tu, khong mac ao mua, va re vao 1 loi... khong phai nha minh de ngo vao roi ...chay luon...

Nho lan mua ngap tren duong Hung Vuong, khuc gan Pham Dinh Ho. Nuoc ngap gan het banh xe, minh dat xe dap, anh Hieu dat xe gan may, cung ca doan nguoi loi bi bom, moi lan co 1 chiec xe do hoac xe hoi chay qua la ca doan nguoi chao dao, choi voi rang co guong lai cai xe, bang khong thi ca nguoi va xe se nga nhoai xuong nuoc...

Nho nhung lan mua ngap duong Phu Lam. Sang som cung phai mac ao dai, ta ao vat len lung quan, roi quan dai cung duoc tum len, mac ao mua vao, cho Bi ngoi ngoi phia truoc, trum ao mua phu dau Bi, anh Hieu cho be Ty, roi tu tu bon chen chay len truong... Nhung cang gan den nga tu Phu Lam cang thay moi nguoi don u lai... Dau do co nguoi noi: Ve di co oi, hom nay may truong MDC, Phu Lam cho nghi... Mua ngap qua roi!

Nho co nam hoc tro dang thi hoc ki II, troi mua nhu trut nuoc, ca san truong ngap menh mong, tran vao day cac lop hoc o tang tret, roi lai cup dien. Nhung van cu phai thi! Hoc tro ngoi chom hom tren ghe, Thay co xan quan dung phia buc giang dan tui no rang can than coi chung giay thi rot xuong nuoc! Lan, Minh Thanh, co Nhut, co Dung, va co ca thay A, cung 'quan qua goi' 'luot di ngoai mua gio' de mang de thi den cho cac phong!

Gio nho lai thay 'teu' de so, va cung... nho de so...

Mua van con chua dut...

Hy vong lai co mot ngay ve, ngoi quan ca phe, ngam troi mua va... cung doi mua ra ve...