Thursday, October 25, 2007

Entry for October 25, 2007 Lớp học nail

Kể chuyện đi học nail ở Cali cho mọi người nghe!

Không biết có chủ quan không nhưng hầu như (không phải là tất cả) trong bất cứ gia đình người Việt nào ở Mỹ cũng sẽ có người có bằng nail, còn có đi làm nail không là chuyện khác!

Ở mấy tiểu bang khác học nail như thế nào tui không biết, tui chỉ kể về chuyện học nail ở Cali, ở tại Little Saigon, và ở tại một trường có số học viên đông nhất.

Có lẽ không đâu có thể dễ dàng tìm được những người VN vừa mới sang Mỹ như ở những lớp học nail. Đủ mọi thành phần, mọi lứa tuổi, mọi giới tính (2 hay 3?). Già có, trẻ có, đàn ông có, đàn bà có, con gái có, con trai có, vừa gái vừa trai có; kỹ sư có, bác sĩ có, người mẫu có, ca sĩ có, trí thức có, trí ngủ có,…. Nói chung không thiếu ai cả!

Tại sao biết?

Chỉ có ở lớp nail người Việt mới bỏ qua hết bài học đầu tiên trên xứ Mỹ: không được hỏi người ta những gì thuộc về nghề nghiệp, tuổi tác, hôn nhân,…

Cứ mỗi sáng thứ tư là những học viên mới lại phải ra trình diện trước đông đảo đồng bào. Sau phần tự giới thiệu tên tuổi, thời gian đến Mỹ,… là bắt đầu phải trả lời chất vấn của những tên học viên cũ: Anh qua đây theo diện gì? Em có người yêu chưa? Chú có con gái cỡ tuổi con không chú? (nghe là biết 1 thằng con trai hỏi rồi?)… Ôi thôi như một cái chợ với những trận cười ngặt ngẽo trước những câu nói tếu lăm, nhưng thậm chí cũng có cả những cái im lặng cảm thông trước một tình cảnh của ai đó…

Lớp học thì bắt đầu từ 9h sáng đến 9h tối. Ai muốn học lúc nào cũng được. Cứ vào bấm giờ xong thì đặt cái thẻ lên bàn cô giáo, khi nào về thì lên lấy cái thẻ bấm giờ về. Khi nào học đủ 600 giờ thì thi lấy cái licence và bắt đầu hành nghề!

Nghe thì có vẻ dễ dàng quá há! Thật ra có rất nhiều ‘buồn vui’ bên trong!

Thứ nhất nói về giờ giấc. Trong 100 người đi học nail ở Little SG thì số người học đủ 600 giờ là ‘xưa nay hiếm’! Sao vậy? Không học đủ thì làm sao hoàn tất hồ sơ đi thi? Hehehe, phải ‘có chiêu’ chứ! Đi học phải có bầu có bạn, để làm gì: bấm giờ dùm! Lỡ cô giáo phát hiện được thì sao? Thì năn nỉ. Năn nỉ không được thì… thôi! Thành ra nhiều lúc cái thân đang lang thang trong shopping, hay đang đứng bán bánh mì Lee, nhưng cái tên lại nằm ở trong lớp! Nhưng muốn bấm giờ dùm thì cũng phải có nghệ thuật nghe! Không phải cứ cầm một lúc 2-3 cái thẻ rồi bấm lần lượt từng cái là xong đâu. ‘Bị bảo vệ bắt đó!’. Phải biết cách xếp thẻ, cầm thẻ…

Thứ hai là chuyện học. Đứa trước chỉ đứa sau. Đứa biết chỉ đứa không biết. Thế nào trong lớp cũng có những đứa đã từng làm nghề này ở VN, hoặc đã có theo học một vài khóa trước khi sang đây. Chú cô giáo thì gần như chỉ dạy lí thuyết thôi. Nhưng cái nghề này thì đứa nào khéo tay khéo chân một chút là làm được ráo trọi!

Vui nhất là chuyện thực hành trên tay chân để đem lên cho cô giáo chấm điểm. Đại loại là phải có đủ bao nhiêu bộ tay chân, bao nhiêu bộ móng bột, móng silk… thì mới đủ yêu cầu ‘tốt nghiệp’.

Cô yêu cầu là phải step-by-step, từng bước từng bước một cho đúng thao tác để đi thi (chứ không phải đi làm!). Ví dụ, trước hết phải ngâm tay chân trong nước xà phòng, rồi cắt, rồi dũa, rồi sủi, rồi cắt da, rồi bôi dầu, rồi mát-xa, rồi rửa lại, rồi sơn, rồi đi sát trùng dụng cụ. Lại có cả một bài về cách sát trùng dụng cụ…. Xong sau đó mới đem bàn tay, bàn chân người mẫu cùng bộ đồ nghề đã sát trùng xong lên chấm điểm.

Nhưng thường chỉ được 1, 2 lần thôi. Còn lại thì… ăn gian.

Bằng cách nào. Cũng lấy nước… để đó. Rồi… sơn. Rồi lấy chút dầu bôi vòng vòng tay chân để trông có vẻ mướt mướt. Rồi lấy hộp đồ nghề đến hơ dưới máy sấy cho nó nóng lên! Rồi đi chấm điểm!

Nhiều cô cắc cớ cầm lấy cái bàn chải giũ giũ xem có rơi ra giọt nước nào không và hỏi sao nó khô ran vậy? Ồ, tại vì em sấy nó kỹ lắm cô cho nên mới khô được như vậy!!!!

Cô giáo biết tụi học trò ăn gian không? Sao không biết! Nhưng đôi khi cũng… bỏ qua!

Còn móng bột thì thường làm trên những ngón tay giả. Có khi đứa này làm xong 10 móng bột, đem lên chấm điểm. Lát sau đứa kia ‘mượn’ đem lên chấm tiếp lấy điểm cho mình, và 10 cái móng đó qua tay nhiều đứa…

Thứ ba là chuyện đi thi. Lí thuyết và thực hành. Cái ‘thông manh’ của người VN thể hiện ở mọi lúc mọi nơi! Đi thi lấy cái license manicurist hay esthetician trong khi tụi Mỹ còn rớt lia lịa thì người Việt gần như đậu 100%. Tại sao? ‘Có bùa’ mà! Đứa thi trước về nhớ một vài câu chép lại, đứa sau 1 vài câu… thế là có trong tay cả một bộ đề!

….

Nhiều người VN vẫn nghĩ nghề làm móng tay móng chân là một nghề hạ cấp. Nhưng ở xứ Mỹ này đó lại là nghề dễ kiếm việc làm nhất. Và cũng từ cái móng tay móng chân đó mà nhiều người đã trở thành triệu phú, trở thành bác sĩ, luật sư. Cũng từ cái móng chân móng tay đó mà nhiều ông bố bà mẹ đã nuôi nấng cả một đám con ăn học thành người. Và cũng từ cái móng chân móng tay đó mà nhiều người đã cưu mang được biết bao người khác…

Vâng, rất nhiều ước mơ “Mỹ Quốc” đã khởi đầu từ trong cái lớp học nail đó!

À, cái bằng hành nghề nail và facial-waxing có có hình dạng như vậy nè!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Entry for October 25, 2007 Lung tung...

Stress vì bà ‘Điên’.

Ngồi 8 với mấy chị học trong GWC, lại càng cảm thấy chán nản (feel depressed)

Thì ra không chỉ có một mình mình cảm thấy căng thẳng (feel tense), mà những người định cư chưa lâu tại miền đất này với những ước mơ ấp ủ đều cùng cảm thấy như vậy. Cũng như họ, đôi khi tự dưng cảm thấy đầu óc, tâm trạng hoàn toàn trống rỗng (kind of exhaused), không biết mình đang nghĩ gì, làm gì,… chỉ muốn đi ngủ!

Định không mở blog, không mở mail, không lang thang trên Internet một tuần (no blog, no mail, no Internet for one week) nhưng…

Nãy giờ đã giải thích xong cái blast của tui rồi đó! (Hehehe)

Nhưng rồi thì sao?

Nhận mail của thầy H., cô H.D., của học trò H., K., điện thoại với K.C…

Mỗi người đều chất chứa trong mình bao ưu tư, ẩn ức không phải lúc nào cũng dễ trải ra cho nhẹ lòng… Tìm được người để mình có thể bộc bạch là niềm hạnh phúc.

Mà lại càng cảm thấy yêu đời hơn khi cũng còn có nhiều người tìm đến mình để tìm một lời khuyên, một điều cảm thông, chia sẻ…

Okey, tất cả rồi sẽ qua!

Muốn về VN quá!

Saturday, October 20, 2007

Entry for October 20, 2007 Bệnh chê VN

Cái quái quỷ gì có dính tới 2 chữ VN đều bị chê hết! Họ chê mà cóc cần họ có hiểu nó là cái gì hay không!

Lạ lùng!

Hồi trước, lúc mới đến định cư ở đây, tui vẫn còn rất thắc mắc tại sao những người già ‘đi’ theo diện H.O hay những người vượt biên lại hận thù ‘cộng sản’ đến như vậy. Hơn 30 năm rồi còn gì. Tất cả đều đã là quá khứ…

Nhưng sau đó một thời gian, trải qua nhiều môi trường làm việc với những ‘chứng nhân lịch sử’, nghe họ kể lại những gì họ đã nếm trải, tui hoàn toàn có thể cảm thông. Không thể trách họ được. Đó là qui luật của cuộc sống. Cái giá mà họ và thân nhân họ phải trả cho những ‘sai lầm mang tính giai đoạn’ không gì có thể bù đắp thì làm sao họ có thể nguôi ngoai một mối hận… Nếu là tui, tui cũng sẽ như vậy thôi.

Nhưng những người mới rời khỏi VN trong vòng 4-5 năm trở lại đây mà nói cũng hận thù tận xương tủy thì quả là… có vấn đề! Họ không thuyết phục được tui.

Mà thêm nữa, những người hiện đang sống tại SG, HN, những thành phố lớn của VN, làm việc trong những công ty, cơ quan này nọ mà mở miệng ra cũng chê bai không ngớt thì lại càng quái đản hơn nữa!

Tui nghĩ VN không tiến được cũng bởi những người suốt ngày cứ khoái ngồi bươi móc đủ chuyện VN ra để chê bai, cứ hễ có dính líu đến VN là chê, bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ, trong khi bản thân thì không làm nên trò trống gì ngoài cái miệng như cái ống tà la!

Tui đồng ý có những điều chưa đúng, chưa tốt, nhưng không phải tất tần tật đều bê bét.

Bản thân tui cũng là nạn nhân của ‘sai lầm lịch sử’ nè! Cô Bí Thư Quận Ủy nói với tui như vậy đó! Tui có chán nản không, sao không. Nếu không thì tui đâu hành xác mình đến đây làm gì!

Họ nói chuyện tham nhũng, chuyện ăn hối lộ, chuyện hạch sách cửa quyền, chuyện phẩm chất đạo đức… như một nhà bình luận chính hiệu, nhưng họ không nghĩ rằng họ chính là một tế bào trong cái ổ ung thư đó!

Tui có thể nói một cách thẳng thắn rằng: những chuyện mà họ đang ra sức chê bai đó đã là những cái gì gần như trở thành xương thành máu của người VN rồi và ai còn mang ít nhiều dòng máu con Rồng cháu Lạc thì đều như vậy cả!

Bạn đang nổi xung thiên lên với khẳng định đó của tui?

Ai cũng cho rằng trong số đó không có mình!

Ừ, thì thử coi sao:

Trong cơ quan bạn đang làm việc, lễ lạc, tết nhất bạn có hùn tiền quà cáp cho sếp không? Dám nói rằng không? Cho dù lòng bạn không muốn nhưng bạn cũng “Ai sao tui vậy”.

Thử nhìn lại đi: khách hàng này tặng quà cho bạn, khách hàng kia không, bạn phục vụ ai tốt hơn, ưu đãi ai hơn? Dám nói rằng bạn công bằng?

Bạn làm nhà báo, bạn đi lấy tin. Người ta đưa bao thư (đưa tất cả, không phải mình bạn), bạn trả lại? Dám nói rằng có?

Bạn nói tất cả những cái đó đều bình thường? Đúng, bình thường trong một xã hội mà hối lộ đã trở thành lề thói sinh hoạt, như người VN phải ăn cơm.

Bạn nói đó không phải là hối lộ? Không, đó là hành động của hối lộ ở từng mức độ, từng cấp bậc.

Bạn nói bạn không tham nhũng? Không, bạn đang tham nhũng ở mức độ ‘cò con’, bạn đang ở vị trí nào thì bạn tham nhũng và ăn hối lộ ở vị trí đó.

Người Việt ở Mỹ có vậy không? Sao không! Đã nói đó là máu của người Việt rồi mà!

Tại một trung tâm sinh hoạt của các ông già bà cả người Việt. Những người chịu trách nhiệm chăm sóc họ nhiều nhất hằng ngày thì sẽ là những người được ‘quà’ của họ ít nhất trong những dịp cần phải có ‘quà’ theo đúng phong tục VN!

Tại sao? Tại vì họ là tép riu. Còn ai được nhiều? Đương nhiên là sếp rồi! ‘Chi’ cho sếp nhiều để sếp chiếu cố tới họ. Đó có phải là biểu hiện của hối lộ? Dám nói là không?

Công bằng xã hội trong cộng đồng người Việt ở Mỹ đã còn chưa rạch ròi thì đừng nói đến công bằng xã hội ở VN.

Bởi vậy, những kẻ nào to mồm nhất nói về đấu tranh chống tham nhũng, hối lộ chính là những kẻ ăn hối lộ kinh tởm nhất.

Những kẻ nào sống ở VN mà to mồm nói về công bằng xã hội chính là những kẻ góp phần nhiều nhất làm lệch cán cân xã hội.

Tui là người bình thường trong một cuộc sống bình thường, nên tui nhìn và đánh giá mọi việc qua những biểu hiện hằng ngày.

Tui cảm kích những đứa học trò tui trong đêm Noel, trong khi bạn bè nô nức đi chơi thì các em lại gom góp những món quà nhỏ đạp xe len lỏi trong từng hang cùng ngõ hẻm để phân phát cho mấy đứa trẻ lang thang, sau đó mới đến lượt mình tham dự cuộc vui.

Tui cảm kích đồng nghiệp tui âm thầm móc tiền túi ra để đóng học phí cho mấy đứa học trò nghèo.

Họ không lớn lối nhưng tui biết họ là những người đang góp phần làm đẹp hơn cho đất nước, trong chừng mực mà họ có thể.

Tui nhớ trong một lần họp mặt, Giáo Sư Trần Bạch Đằng có kể một câu chuyện: có một người cựu chiến binh già, không có gia đình, ông chỉ có một bầy con nuôi 12 đứa. Chúng ở đâu ra? Ông lượm chúng ở những nơi mà người ta vứt bỏ. Và ông nuôi chúng, làm tất cả mọi việc để có tiền nuôi chúng. Vì sao? Tội nghiệp chúng. Không nuôi chúng thì bỏ chúng ở đâu…

Và Giáo Sư kết luận: ông không dám nhận mình là một con người cao cả trước người lính già đó. Ông thấy người lính già đó là một bằng chứng sống cho cái gọi là sự vĩ đại của con người.

Tóm lại, hãy nhìn lại bản thân mình trước khi mở miệng. Thay vì chê bai, thôi thì hãy góp sức mình bằng việc làm cụ thể thì hơn.

Friday, October 19, 2007

Entry for October 20, 2007 Nhung bai hat cua mot thoi...

Mắt Lệ Cho Người
Sáng tác: Từ Công Phụng - Thể hiện: Tuấn Ngọc


Vùng Trời Bình Yên
Sáng tác: Hữu Tâm - Thể hiện: Hồng Ngọc


Hoài Cảm
Sáng tác: Cung Tiến - Thể hiện: Tuấn Ngọc

Đây là một trong số những bài hát một thời tui rất thích…

Và chỉ nghe vào lúc khuya với một âm thanh mở vừa đủ

Entry for October 19, 2007 Đọc entry của Nguyên

Đọc entry của Nguyên, và cảm thấy muốn trò chuyện cùng em.

Không biết Nguyên có còn nhớ hồi năm Nguyên học lớp 10, có một lần 2 cô trò mình cùng ngồi nói chuyện với nhau trước phòng giáo viên, sau một buổi học không?

Khi đó cô đã rất có ấn tượng với những bài viết của em về những đề tập làm văn ‘không giống ai’ của cô (tụi em nhận xét về đề bài của cô như vậy mà!)

Em là nạn nhân của một bi kịch gia đình.

Hơn ai hết, em hiểu được điều đó.

Và không cần có người chỉ dạy, ngay từ nhỏ, em đã biết tìm cách để đương đầu với nó.

Em có cái mỏng manh trong tình cảm của một cô bé mới lớn, nhưng em cũng có cái gan góc đến ương bướng của một đứa con gái sớm nhận ra tình cảnh của mình.

Nhưng điều quan trọng hơn hết là em biết nghĩ em sẽ phải sống như thế nào cho ra ‘dáng một con người’

Sống như thế nào để gọi là tốt và như thế nào để gọi là xấu – những chuẩn mực đó chỉ mang tính tương đối.

Sống như thế nào để không trở nên chai lỳ trước mọi cảm xúc mới là điều đáng nói.

Cô vẫn còn nhớ em nói: nhiều khi em muốn được khóc như các bạn trước một điều xúc động nhưng sao em không thể khóc được!

Dẫu em hiểu rằng nước mắt có thể sẽ làm em vơi nhẹ đi những nỗi niềm nặng mang nhưng sao mắt em vẫn cứ ráo hoảnh!

Tự bao giờ mà em đã rèn được cho mình quyết tâm là không khóc, không bao giờ khóc!

Và dẫu rằng chỉ là những hư cấu trong các tác phẩm đầu tay, nhưng sao cứ bàng bạc trong đó những hạnh phúc không trọn vẹn, những đổ vỡ và chia ly, những oan nghiệt của cuộc đời…

Trước ngày cô ra đi, có một đứa học trò đã tặng cô bộ sách “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”. Không biết Nguyên đã đọc chưa?

Chúng ta nhìn về cuộc sống như thế nào thì gần như nó sẽ như thế ấy.

Một người trưởng thành vào đời và thành công từ một gia đình hạnh phúc thì đâu có gì đáng nói.

Vượt lên những tổn thương, những mất mát trong tình cảm để nhìn về cuộc sống bằng một tấm lòng rộng mở và một trái tim yêu đời, thì mới thành chuyện. Và Nguyên sẽ như vậy, đúng không?

Quanh em, vẫn còn rất nhiều người dành cho em ‘ánh nhìn cảm thông’ để em có thể tự tin ‘trèo lên và đi tiếp’ đó, Nguyên ạ!

Một ngày nào đó, cô mong sẽ nhận được message: Cô ơi, em đã có thể khóc như một người bình thường!

Thương nhiều,

Cô giáo của những ngày… rất xa

Entry for October 19, 2007

Còn Tuổi Nào Cho Em
Sáng tác: Trịnh Công Sơn - Thể hiện: Quang Dũng


Thursday, October 18, 2007

Entry for October 19, 2007 Tui đang bị ngộp thở!

Một ngày nào đó, lòng bạn mang đầy những nỗi niềm, không thể tâm sự cùng ai. Bạn trải lòng trên trang blog, mượn những ngụ ngôn để tự khuyên mình.

Trang blog được in ra.

Và bạn được ‘mời’ lên để giải thích tất cả cho ‘ra ngô ra khoai’ trước một ‘hội đồng những người già dặn kinh nghiệm’ ‘những nỗi niềm’ của bạn, tại sao bạn lại viết những ngụ ngôn như vậy, liệu có ẩn chứa điều gì chăng? Hay là bạn đang muốn ám chỉ ai?....

Bạn cảm thấy như thế nào?

Tui thì cảm thấy mình đang bị ngộp thở!