Sunday, February 24, 2008

Entry for February 24, 2008 Nên hay không nên?

Nên hay không nên?

1. Nói xấu về những người mà mình không thích, mình có ác cảm (trong gia đình, ngoài xã hội…) cho trẻ con nghe?

2. Dạy trẻ con lòng căm thù chế độ, căm thù giai cấp?

3. Cho trẻ con tham dự các cuộc biểu tình, xuống đường, phản đối… với mục đích rèn luyện trẻ con “tiếp nối cha anh từ lúc trẻ thơ”?

* Trẻ con ở đây được hiểu là chưa đến tuổi 15.

Friday, February 22, 2008

Entry for February 22, 2008

Hết giờ rồi, gỡ entry xuống rồi, chỉ giữ lại vài dòng và comments thôi! :-)

Nhân chuyện hôm qua có những người nhân danh cho cái gì gì đó đến 1 trường đại học ở California yêu cầu trường đó phải tháo cái cờ đỏ sao vàng (biểu tượng cho nước CHXHCN VN) xuống và treo cờ vàng 3 sọc đỏ (biểu tượng cho nước VN Cộng Hòa) lên. Tui bỗng nghĩ như vầy:

Nên chia VN làm 2 ‘nước’ khác nhau: 1 VNCS và 1 VNCH.

Người VNCH đứng 1 bên, người VNCS đứng 1 bên. Cờ ai nấy giữ. “Nước sông không xâm phạm nước giếng”.

Còn dải đất cong cong hình chữ S thì ai giành được nấy giữ! Không giữ được, mất ráng chịu!

(giống luật rừng quá!)

À, nói thêm là sau khi có vụ phản đối này thì tất cả cờ của hơn 140 quốc gia có sinh viên đang theo học ở đó được tháo xuống hết. Và nhà trường nói xưa giờ chưa hề thấy có chuyện phản đối giống như thế này!

Thursday, February 21, 2008

Entry for February 21, 2008 “Nghĩ mình cũng chán cho mình nhỉ!”

Tết qua đã hơn 10 ngày rồi, qua nay mới bắt đầu thủng thẳng gọi điện về VN chúc Tết.

“Nghĩ mình cũng chán cho mình nhỉ!”

Té ra cứ khoảng 2-3 giờ chiều Mùng Một Tết ở VN là lại có người (không phải 1) chờ điện thoại mình gọi về.

Nhớ hồi trước (cũng do mình bày ra) cứ trưa Mùng 1 cả bầy lại tập trung í ới ở nhà mình, xong dắt díu nhau đi 1 vòng qua nhà các thầy. Nhiều năm rồi thành lệ. Cứ ngày đó, giờ đó thì lại tự động tụ tập, cũ mới gì cũng có, nhà mình thành tụ điểm.

Giờ thì các thầy người đã về hưu, người chuyển trường, mình đi xa, nhưng lệ đó vẫn được duy trì. Tết 2 năm trước vẫn canh giờ gọi về, biết là sẽ gặp đông đủ cùng 1 lúc, chúc Tết cùng 1 lượt.

Năm nay, Mùng 1 Tết đến lúc nào chẳng hay, thành ra… phá lệ.

Gọi về, trò chuyện, thầy cô, bè bạn, nhiều khi chẳng đâu vào đâu nhưng lại cảm thấy bình yên, ấm áp.

Lại nhớ về nơi đó, ngày xưa…

Entry for February 21, 2008 Time

"Time is an unusual commidity.

You can't stockpile time like wood for stove or food for the winter.

Time can't be seen, felt, touched, tasted, or smelled.

You can't sense time directly.

Time is perfectly content to remain hidden until you are nearly out of it. And when you are out of it, you are out of it.

Time is a nonrenewable resource. When this minute is gone, it's gone..."

I still know when I'm out of time, that's it. But I still waste time. Waste... waste...waste....and waste time...

Monday, February 18, 2008

Entry for February 19, 2008 Cái tã

Entry lượm được của người ta
 
Cái tã
Hôm qua, đọc mấy bài phản hồi về cái vụ “cái thau” của tôi trên 
LA Times, có một anh nào đó, họ Nguyễn, nói đại khái như vầy
nè.
Là “cái thau” của tôi như vậy mà cũng đòi làm nghệ thuât. Lấy 
hai cái màu đỏ đỏ vàng vàng dán lại với nhau mà cũng kiu là art.
Cái tã của con anh nhìn còn đẹp hơn.
À há, nhờ cái thau của tôi (không phải của anh ) mà anh lại nhìn 
thấy cái tã của con anh (không phải là con người ta) là đẹp. Thì
cái gu thưởng thức nghệ thuật của anh cũng đã ít nhiều thay
đổi rồi .
Phàm ở đời, cái gì mình nhìn thấy đẹp, thì mình thích, thì mình 
kiu đó là nghệ thuật. Nhưng đối với tôi, nghệ thuật còn là thứ
mà bắt buộc mình suy nghĩ, trăn trở và lôi mình ra để đối diện
với chính mình. Nhìn “cái thau” của tôi, không ít thì nhiều, người
ta phải “công khai” hay lén lút nghĩ đến cá nhân người ta, đến
nghề làm nails, đến cái nước Việt Nam mà người ta phải dứt bỏ ra đi .
Mà tự dưng bắt người ta làm như vậy, thì nguời ta không thích. 
Thì người ta chưởi. Ðó là điều đương nhiên. Vì phàm ở đời, người
ta chỉ thích nhìn cái đẹp thôi. Như con nít, không thích nhìn thấy
mẹ mìn. Chỉ thích thấy mẹ mình thôi.
Ừ, tôi cũng không ngoại lệ. Chỉ khác nhiều người, là tôi nhìn cái 
thau làm nails thì thấy mẹ tôi. Giống như anh họ Nguyễn kia, nhìn
thấy cái tã, thì thấy con mình. Hay có người nói, nhìn thấy cái bồn
rửa chén, thì thấy cha mình.
Nhìn như vậy thì thấy thương, chứ không thấy ghét, không thấy là 
dơ bẩn.
Con người là cái giống phức tạp. Biết thương và ghét. Biết khóc và 
cười. Biết căm thù và tha thứ. Hằm bà lằm trong cái nồi lẩu của
tình cảm, con người ta mau già, nhăn nhăn nhó nhó suốt. Phải chi
chỉ biết cười như đười ươi thì sướng nhỉ.
Biết sao được. Khi vật thể này là niềm thương mến của một người, 
trong khi đó lại làm người khác sôi sục căm thù đến thế.
Ừ, đã nói rồi, con người là giống phức tạp mà. Mai mốt xin đầu 
thai là đười ười cho khoẻ.

Entry for February 18, 2008

LÁ CỜ VIỆT NAM
 
Bùi Bảo Trúc (Việt Tide & LSR)
 
Nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh có hai bức ảnh rất nổi tiếng, đó là bức Tiếc 
Thương chụp một phụ nữ tay cầm tấm thẻ bài, những giọt lệ lăn trên má và bức Vá
Cờ với một phụ nữ đang  khâu lại lá cờ. Một người khóc thương một người nằm
xuống, một người kim chỉ vá lại chỗ rách của lá cờ là  hai hình ảnh bi thảm của cuộc 
chiến. Một bức  làm người ta nghĩ ngay đến người vì lá cờ ở dưới mà bỏ mình . 
Lá cờ có chỗ rách  được vá lại cho lành, gìn giữ cái mà người lính trong bức ảnh 
kia  đã vì nó mà hy sinh.
Tờ xuân Người Việt ở trang 194 có đăng một bài viết  nửa trang của một người
tên là Trần Thủy Châu nói là đang học cao học  khoa Mỹ Thuật đại học UC Davis.
Bài viết đại khái nói về  một  gia đình làm móng tay, móng chân nuôi con đi học đại
học.
Chuyện ấy không có gì đáng nói, nhưng  kèm theo bài viết ngắn này là một  bức hình
chụp cái-gọi-là-tác-phẩm-nghệ-thuật  của  cô. Gọi nó là  “tác phẩm” vì  đó là chữ của 
cô ta, chứ bình thường ra mà xét thì  cái mà cô ta sáng tác, nếu gọi việc lấy một cái 
chậu plastic  mua sẵn về, quệt thêm một ít sơn vào là sáng tác thì cũng tội cho hai chữ 
sáng tác quá. Bức hình mầu chụp một chiếc chậu rửa chân dùng tại các thẩm mỹ  viện,
 các tiệm làm tóc, làm móng tay. Trông hình thì khó mà  nghĩ nó là một tác phẩm nghệ 
thuật.
Chiếc chậu  bằng plastic mầu vàng, có dây điện cắm vào ổ điện  để giữ cho nước 
trong chậu được đúng nhiệt độ.
Vòng quanh thành của cái chậu rửa chân mầu vàng là ba sọc  mầu đỏ chạy hết 
vành phía trong chậu. Phải là người chậm hiểu và thiếu thông minh và ngu xuẩn nhất 
mới có thể  nói cái chậu với ba sọc đỏ trên thành chậu mầu vàng đó không làm cho 
người ta nghĩ tới lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa.
Và như thế, biểu tượng của một quốc gia đã  được đặt vào cái chậu rửa chân.
Lá cờ phải bao nhiêu máu mới dựng  được lên ở Quảng Trị, ở Huế, nay nằm trong 
cái chậu  để  rửa chân cho những thân chủ của một tiệm nail nào đó, bất kể đó là 
những bàn chân  dơ dáy, hôi thối, ghẻ lở thế nào đi chăng nữa. Những  cái chậu mà 
sau khi rửa chân cho  khách hàng, nước ở trong trở thành “ dơ dáy, đục ngầu”  như 
chính cô ta viết trong bài viết bên cạnh.
Con người ta là sinh vật duy nhất  biết dùng biểu tượng. Lá cờ không phải chỉ
là một miếng vải. Nó là biểu tượng của một quốc gia, của lịch sử, của máu xương 
những người  đã chết vì nó.
Đem xé nó, đốt nó, ném nó xuống đất, đạp lên nó    lăng mạ cái quốc gia  
biểu tượng. Những cuộc biểu tình bài Mỹ đều có kèm theo cảnh đốt cờ Mỹ,
ném lá cờ xuống đất rồi lấy chân đạp lên. Chỉ có loài vật, những con chó, những con
ngựa  mới không biết dùng biểu tượng.
Sáng tác phẩm của Trần Thủy Châu, nếu gọi đó là sáng tác của cô,  là một sự lăng 
mạ, sỉ nhục cái đất nước mà cô có thể đã ra đời ở đó, mà gia đình cô, cha mẹ cô 
cũng đã có thời sống ở đó, dưới lá cờ đó, ở Huế, nơi những người lính nhẩy dù Việt 
Nam phải  đổ bao nhiêu máu  mới kéo được lá cờ  mầu vàng có ba cái sọc mầu đỏ 
lên  cột cờ ở Phú Văn Lâu. Hình ảnh mang  đầy  sỉ nhục đó mà lại được đem đăng 
trong giai phẩm xuân  của  báo Người Việt thì không hiểu được.
Cô ta và  báo Người Việt sẽ nói việc làm đó là quyền tự do mà hiến pháp Mỹ bảo
vệ. Đúng. Nhưng cứ thử  vẽ hình  một người đàn ông râu ria tay cầm cuốn kinh Koran 
vào cái chậu rửa chân rồi đăng lên báo coi  những chuyện gì sẽ xẩy ra.
Nói rằng  vẽ cái cờ vào chậu rửa chân thì có sao đâu thì có thể  gia đình của cô cũng 
đặt bài vị tổ tiên, bàn thờ gia tiên trong  cầu tiêu, vì để như thế  chắc cũng  không sao  
phải không cô họa sĩ. Cô nói là  cô hy vọng qua tác phẩm nghệ thuật  — chữ của 
cô –   hy vọng ít nhiều tôn   vinh được  những người  Việt Nam dũng cảm.
Việc vẽ lá cờ  vào cái chậu rửa chân không thể là việc tôn vinh những người Việt Nam 
và đất  nước Việt Nam như con ranh con hỗn láo vô gíao dục, mất dậy Trần Thủy Châu này
 đã nói. Phải dùng những chữ như thế  để nói về một một con nhãi con đã  lăng mạ lá 
cờ của mấy chục triệu người Việt, mà vì lá cờ đó, bao nhiêu người đã chết. Lá cờ bay trên
cột cờ  Phú Văn Lâu, trên  cổ thành Quảng Trị, ở Bình Long, đắp trên quan tài của
những người lính, trên những nấm mộ tử sĩ ở Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa.
Nó phải được tôn kính thay vì đem vẽ vào cái chậu rửa chân như con ranh con khốn 
nạn đã làm  và gọi đó là  tác phẩm nghệ thuật và được đăng trên  báo xuân Người
Việt.
Phải nói cho  chúng nó, những đứa lăng mạ, xúc phạm  lá cờ này biết điều đó.

Đây là bài của Bùi Bảo Trúc, 1 nhân vật cũng khá nổi tiếng trong làng truyền thông ở Little Sài Gòn, viết về bài “Mẹ Chồng Tôi”. Bài viết này được xem như châm ngòi cho các cuộc biểu tình ở báo Người Việt.

Việc bày tỏ thái độ tình cảm về một tác phẩm là quyền của mỗi người cảm nhận.

Nhưng điều không thể chấp nhận ở đây là một người nhân danh trí thức, có ăn có học như BBT lại dùng những ngôn từ như thế này trên phương tiện truyền thông.

Vậy, chả trách sao khi có “Thư gửi bác Bùi Bảo Trúc” kí tên Huỳnh Thủy Châu. Người ta đọc thư HTC và cảm thấy đúng là “gậy ông đập lưng ông”. Và điều quan trọng: người ta không hề kết tội HTC là “mất dạy”, mà người ta chỉ nói “đó là cách trả miếng của người có học, có văn hóa”!

Ô hay, sức mạnh của ngôn từ!

Saturday, February 16, 2008

Entry for February 17, 2008 Kể chuyện đời xưa

Thời gian đó đâu khoảng năm 99 hay 2000 gì đó, quên rồi.

Ðể tạo 1 sân chơi mới cho học sinh, tui bèn nghĩ đến chuyện thử tổ chức một đêm chung kết giải văn nghệ học sinh, đồng thời có mời ca sĩ chuyên nghiệp về biểu diễn để bán vé cho học sinh trong trường.

Nhờ người chỉ dẫn, cuối cùng tui liên hệ được với Phương Thảo-Ngọc Lễ và Tam Ca Áo Trắng. Họ nhận lời, ra giá cát-sê, và chỉ tui hỏi tìm thuê âm thanh chuyên nghiệp Ngọc Vũ trên đường 3 tháng 2.

Tui lên toàn bộ chương trình, kế hoạch đưa cho BGH. Duyệt.

Vé được tung ra (hình như lúc đó khoảng 2000 vé). Vì là lần đầu tiên có 1 chương trình ca nhạc như vậy tổ chức tại trường nên học sinh rất hào hứng trông đợi. (Thực ra năm trước đó tui đã dám thuê rạp hát Hồng Liên để tổ chức chung kết văn nghệ cho học sinh rồi!)

Tui cũng hồi hộp không kém.

Chỉ còn 3-4 ngày nữa là đến đêm diễn. Mọi khâu đã sẵn sàng. Ðường dây chương trình cũng xong.

Thầy hiệu trưởng kêu lên nói: NL qua bên phòng văn hóa thông tin quận báo với người ta 1 tiếng.

Ðược thôi. Minh Thành chở tui đi.

Qua UB quận, tui lò dò hỏi phòng VHTT nằm ở đâu. Tui vào đó chìa ra cái công văn báo là sẽ tổ chức văn nghệ đêm đó, vậy đó...

Họ kêu tui về mai quay trở lại, vì cái vụ xin phép này... hơi mới cho địa bàn trường học.

Ngày hôm sau, tui và Minh Thành lại đi.

Câu trả lời của họ làm tui ‘tá hỏa lồng đèn’: không được phép tổ chức! Tại sao? - Vì đó không phải là chức năng của trường học.

Tui ráng ngồi trình bày mục đích, cũng như tất cả các sự chuẩn bị và còn viện dẫn rất nhiều trường ở thành phố đã làm chuyện này rồi.

Cái chú ngồi tiếp chuyện tui là ai, tui quên mất rồi, thấy tui tội nghiệp quá, bèn nói để họ hỏi lại ý kiến của Sở VHTT.

Xong, câu trả lời cũng là không! Sao kì vậy!

Không biết thấy mặt tui nhăn nhó hay thấy tui tội nghiệp quá, mà cuối cùng đại diện của phòng VHTT quận nói: trường MÐC thì không xa lạ gì, nếu tui muốn làm thì cứ việc, coi như họ làm lơ. Nhưng có chuyện gì xảy ra thì tui phải chịu trách nhiệm!

OK. Có làm có chịu, sợ quái gì!

Tui về kể lại với BGH bằng giọng hồi hởi, xem như mình đã thành công.

Nghe xong, BGH và CB phán 1 câu: thôi, vậy thì đừng làm! - Trời hỡi! Công sức đầu tư suy nghĩ của tui coi như đổ sông đổ biển!

Không cam lòng. Tui gọi điện lên cho BTÐ. Sở GD-ÐT. Mấy người trên đó kêu lên: Trời, bộ em điên hả? Làm thì cứ làm đi, bao nhiêu trường tổ chức rồi có sao đâu, tự dưng đi ‘xin phép’ làm gì! Thôi thì bây giờ quay qua thuyết phục BGH và CB cho tổ chức đi!

Tui lại ngồi nói chuyện với BGH, CB. Cuối cùng, mọi người cũng đồng ý cho tui thực hiện nhưng toàn bộ lãnh đạo nhà trường sẽ không có mặt đêm hôm đó. Tui sẽ là tổng chỉ huy! Không biết vì tui lì hay vì ‘điếc không sợ súng’, tui chả thèm quan tâm, lãnh đạo có mặt hay không. Chỉ cần được thực hiện những điều mà tui và đám học trò trông đợi là được.

Cuối cùng thì cũng thành công. Và cũng từ đó mà tất cả các chương trình tiếp theo ngày càng công phu và hoàng tráng hơn.

Và đương nhiên không có lần thứ 2 tui vác mặt đi xin giấy phép!

Duy chỉ có điều mỗi lần nhắc lại chuyện đó, mọi người trong giới TLTN và BCH.Ð Sở GD đều nói tui “điên”!

Tui thì chỉ mắc cười: làm “chui” thì được xem là hợp pháp, làm xin phép đường hoàng chính chính thì là bất hợp pháp!

Nhưng cũng phải rất cám ơn BGH và CB trường MÐC, mặc dù nói vậy, nhưng tui biết khi họ đồng ý cho tui thực hiện mọi kế hoạch, sáng kiến ‘điên rồ’ của tui, nghĩa là họ đã đặt vào tui một niềm tin, và tui không thể đánh mất niềm tin trong họ.

Và như thế, tui đã trưởng thành.