Sunday, March 30, 2008

Entry for March 30, 2008 Tui đi xem ca nhạc!

Từ ngày sang Mỹ, tối qua, lần đầu tiên tui đi xem ca nhạc!

Chương trình “Đóa hoa vô thường” kỷ niệm 7 năm ngày mất của TCS do nhóm “Những người bạn” (The Friends) tổ chức với 2 ca sĩ chính là Khánh Ly và Cẩm Vân.

Trước khi 2 ca sĩ chính hát là phần trình diễn của các thành viên trong nhóm “The Friends”. Ngồi nhìn họ hát mà tui nhớ về những lần hội diễn văn nghệ ở trường MĐC vô cùng! Để lên chương trình cho đêm diễn trong vòng vài tiếng đồng hồ mà công sức và thời gian bỏ ra không biết là bao nhiêu: từ dàn dựng chương trình, thiết kế sân khấu, lời bình lời bạt, làm việc với bên bộ phận âm thanh, ánh sáng,… Nhớ những cái đó lại nhớ đến Minh Thành, Nguyễn Minh, Đỗi, Trung, Thư, Hương Xuân, Thanh Giang, Xuân Hiệp, Bích Châu, Hoàng Mai,…

Trong số những bài hát được chọn, có bài “Diễm xưa”. Tui nhớ lúc nhỏ, ở nhà ba má tui có mấy băng nhạc “cũ”, và đợi lúc đêm tối, ba má tui mở thật nhỏ để nghe (vì hình như lúc đó ‘nhạc cũ’ vẫn còn bị xem là nhạc “đồi trụy”), trong số đó có bài “Diễm xưa”. Rồi cho đến khi tui vào lớp 10, một lần trong giờ sinh hoạt lớp, cô Hoàng Dung đã hát bài này. Trời, tui nghe nó hay và da diết kinh khủng. Không biết có phải bởi ấn tượng ban đầu đó quá lớn hay không mà khi nghe bài “Diễm xưa” tối qua tui không thấy hay gì cả mà cứ triền miên trong cảm xúc của riêng mình.

Đọng lại nhất trong tui ở đêm nhạc tối qua chính là Khánh Ly. Nói đến nhạc Trịnh là phải nói đến Khánh Ly, điều đó hầu như ai cũng biết. Nhưng đêm nay, tui phát hiện ra rằng Khánh Ly nói chuyện quá hay! Rất mộc mạc, rất bình dân, nhưng trôi chảy và duyên dáng vô cùng. Vẫn biết rằng những điều được nói trên sân khấu bao giờ cũng đã chuẩn bị trước, nhưng cái hay là làm sao cho mạch truyện dẫn dắt phải thật tự nhiên… Quan trọng hơn nữa, tui được nghe Khánh Ly hát 1 bài mà trước giờ tui chưa được nghe bao giờ: bài hát TCS viết về việc chứng kiến những xác người chết ở Huế vào dịp Tết Mậu Thân 1968! Tôi ngồi nghe như bất động!

Bây giờ kể chuyện khác một chút:

Muốn biết rằng đêm nhạc này đã diễn ra trong một bầu không khí như thế nào thì hãy xem ở đây:

http://blog.360.yahoo.com/blog-uaEgArsyerQFoR0Esk4QWs2d

Sáng qua khi anh HN hỏi đi xem không, tui nói đi (sợ quái gì!). Tui rủ thêm ông xã và vợ chồng anh Lộc (anh trai tui) đi. Và mọi người đều biết chắc chuyện biểu tình đang chờ phía trước.. rạp. Và cho dù đã chuẩn bị trước nhưng anh chị và ông xã tui thực sự “sốc” trước những lời chửi tục tĩu của đám người biểu tình. Tui thì… đã nghe những lời như vậy mỗi ngày từ hơn 2 tháng nay rồi! Có điều chưa bao giờ tui đi gần sát họ như vậy để có cảm giác họ gần như kề sát mặt mình mà chửi! Cho nên, dù đã dự định sẽ chụp hình đám người biểu tình này cho mọi người xem, nhưng tui không đủ can đảm đứng lại lâu hơn nơi những đám người lỗ mãng đó!

Và tui trải qua một đêm ngủ với nhiều mộng mị!

Thursday, March 27, 2008

Entry for March 28, 2008 “Người ngoài” nói gì?

Hãy nghe những đọc giả của tờ báo Mỹ O.C. Register nói gì về cuộc biểu tình của người Việt chống báo “Người Việt” hơn 2 tháng qua vì đã đăng bức hình này trong tờ báo Xuân:

http://blog.360.yahoo.com/blog-KMov9CQ9eqjNG5f._dQaiQ--?cq=1&p=500

(Buc hinh canh bai "Me Chong Toi")

(phần dịch của nhà báo Hoàng Mai Ðạt)

Rjwrites viết:

Hình như người Việt Nam thích những lợi nhuận tư bản của Hoa Kỳ nhưng lại muốn áp đặt tư tưởng phát-xít để giới hạn quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí. Có lẽ bây giờ xã hội nên xem họ thật sự là những người ích kỷ, hiếu chiến và có thành kiến.

Heffadude viết:

“‘Nếu vấn đề là bức hình được đăng trong số báo Xuân, họ nên ngừng biểu tình sau khi nhật báo cách chức các chủ bút, công khai xin lỗi và thâu hồi tất cả báo Xuân,’ Ðỗ Bảo Anh nói.”

Vậy thì còn điều gì nữa? Như vậy chưa đủ sao? Có phải những người biểu tình muốn có một phiên tòa trước công chúng? Tôi nghĩ cả hai bên đều xử sự sai lầm, thế nhưng ít nhất nhật báo đã xin lỗi, sa thải các chủ bút, và thâu hồi tất cả báo Xuân. Báo chí có phải tổ chức một buổi họp mỗi khi có thành viên trong cộng đồng bày tỏ ý kiến rằng họ không thích những gì họ thấy hoặc nghe trên báo? Ðiều đó nghe giống như muốn kiểm duyệt báo chí, một lối suy nghĩ của cộng sản, thay vì có tự do báo chí mà chúng ta đang có trong thế giới tự do.

Rossco viết:

Có lẽ người Việt Nam nên tham gia với người Hồi và khởi đầu một chiến dịch kiểm duyệt báo chí trên toàn thế giới để phản đối những gì họ không thích.

Iwant2surfmore viết:

Ðỗ Bảo Anh, tôi xin ngả nón chào bạn về việc đối phó với những người biểu tình. Là một cảnh sát viên và một quân nhân dự bị, tôi xin chào bạn đã đứng lên đối phó những người muốn kiểm duyệt những gì bạn viết. Tôi phải trả giá mỗi ngày khi tôi khoác bộ đồng phục vào người để cho bạn có thể viết những gì mà bạn muốn.

Ocsleeper viết:

Ðúng là những người biểu tình đã đi quá đà. Nhật báo đã sa thải những người có trách nhiệm về bức hình và như thế là qua đủ. Nhóm người này cần phải buông tay và đi tới. Tôi biết có một cộng đồng người Việt rất lớn tại O.C. nhưng tôi không hiểu tại sao nhật báo Register lại chú trọng đến tin này. Chỉ có một nhóm người biểu tình, không đáng là tin trên trang nhất.

Kittyinoc viết:

Có ai nhìn kỹ mấy bức hình? Có thấy một bà biểu tình đội nón màu vàng có ba sọc đỏ? Tại sao như vậy lại không bị xem là xúc phạm?

1stamendrght viết:

Hãy nhìn mấy bức hình để thấy một trong những người biểu tình mặc áo có nửa lá cờ vàng và cờ Hoa Kỳ. Người này đáng lý phải tôn trọng lá cờ ba sọc ấy. Tôi tưởng đây là vấn đề tôn trọng lá cờ?

Iamaveteran viết:

Thật là một trò cười. Tôi có một người bạn tham dự “buổi họp báo” của những người biểu tình. Anh ấy kể lại cho tôi biết đó là một “trò cười.” Họ biến buổi họp thành “tòa án nhân dân” giống như người Cộng Sản từng làm. Trong buổi họp đó họ hỏi “Chúng ta có thể làm gì để đóng cửa một tờ báo?” Ở đây họ tuyên bố tự do ngôn luận. Chắc chắn rồi, chỉ có tự do ngôn luận nếu bạn biểu tình. Nhưng ‘không’ tự do ngôn luận cho những người khác khi bạn sách nhiễu, hăm dọa họ. Tôi mừng là cuối cùng cũng có người ở Little Saigon lên tiếng chống lại những hành động phi pháp của những người biểu tình được trả tiền. Chính luật sư của họ đã trả lời câu hỏi của họ, rằng ở Mỹ bạn “không thể đóng cửa một tờ báo.” Ông ấy nói nếu họ muốn thì họ có thể khởi đầu một kiến nghị và viết thư nhờ Tổng Thống Bush trợ giúp.

Còn bạn, bạn đang tự nghĩ gì?

Entry for March 27, 2008Tại sao người ta thích biểu tình vậy?

Chưa bao giờ tôi sống trong 1 không khí sôi sục biểu tình như thế này!

Chuyện người ta biểu tình trước nơi tôi làm việc đã hơn 2 tháng qua vẫn chưa kết thúc và càng ngày nó càng đi đến đâu tôi cũng không biết.

Cứ thử hình dung trong 1 ngày làm việc hôm nay, tôi phải đọc các thông báo biểu tình sau đây:

-Chiều Thứ Năm (27/3) họp báo về vụ biểu tình báo NV: tại sao lại có những bức hình của vị cựu chủ nhiệm tờ báo (đã chết) chụp chung với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng năm 1998

- Chiều Thứ Bảy (29/3): biểu tình trước toàn soạn báo Việt Weekly (1 tờ báo cũng bị cho là “thân Cộng”, và người ta cũng đã miệt mài biểu tình 8 tháng nay rồi)

- Cũng chiều Thứ Bảy (29/3): biểu tình đêm nhạc kỷ niệm 7 năm ngày mất của Trịnh Công Sơn: tại sao lại dám vinh danh TCS khi TCS là cộng sản (?)

- Chuẩn bị biểu tình trường đại học University of Southern Califonia (USC) vì trong số gần 150 lá cờ mà trường này treo (biểu tượng cho các nước có học sinh đang theo học tại trường) có cờ đỏ sao vàng. (Nói thêm 1 chút: trước nay đã có rất nhiều trường không chỉ ở Cali mà còn ở nhiều tiểu bang khác trên đất Mỹ khi “đồng bào ta” phát hiện ra họ treo cờ đỏ sao vàng là lập tức kéo quân tới yêu cầu phải tháo xuống. Có trường thì để cho “êm chuyện” nên thay bằng cờ vàng 3 sọc đỏ. Có trường thì thấy không thể treo cờ vàng vì cờ đó không được Liên Hiệp Quốc công nhận, nhưng vì muốn giữ “hòa khí” nên thôi tháo hết cờ xuống, không treo cờ nước nào cả!). Riêng lần này, người đại diện trường tuyên bố họ sẽ không tháo cờ đỏ xuống, chuyện treo cờ đỏ hoàn toàn không có gì sai! Vậy thì hãy đợi đấy: để bà con gom quân đưa đi biểu tình cái trường ĐH Mỹ dám ‘thân Cộng” đó!

Đó là chưa kể những vụ biểu tình trên miền Bắc Cali.

.

Và đến lúc này đây, một số cơ quan truyền thông của Mỹ cũng đã bắt đầu ‘để mắt’ tới cái bất bình thường của những cuộc biểu tình của đồng bào ta.

Đọc cảm nghĩ của ông tác giả báo Los Angeles Times viết về nguyên nhân của cuộc biểu tình đã kéo dài hơn 2 tháng ở nơi tôi làm, tôi vừa mắc cười mà cũng vừa xót xa cho những người mà mình phải coi là “đồng bào”: câu chuyện in bức hình đó (nếu cứ cho là có sai lầm đi) thì có lẽ cũng chỉ kéo dài để bàn tán trong 1 giờ đồng hồ thôi. Nhưng với Little SG thì không phải như vậy. Đó là sự thách thức cộng đồng của tờ báo. Cho nên dù tờ báo đã cho cả 2 người trụ cột nghỉ việc, đồng thời cũng ‘hạ mình’ xin lỗi, giải thích bao nhiêu đi nữa họ cũng chưa vừa lòng!

Họ muốn cái gì? Tôi không biết, và tôi cũng không hiểu.

Chỉ có điều càng ngày càng có thêm nhiều người được gọi là Việt cộng, là Việt gian, là cộng sản.

Có lẽ ba má tôi cũng đã từng sợ cộng sản. Nhưng với tôi, 33 năm sống cùng cộng sản, tôi thật sự chưa từng cảm thấy sợ như sợ mấy ‘đồng hương Quốc Gia’ hiện nay!

Có thể ví nỗi sợ này như những người lương thiện sợ Chí Phèo chăng?

Wednesday, March 26, 2008

Entry for March 26, 2008 “Phản ánh” hay “phản ảnh”

Hôm nay tui không đi làm (mắc đi thi).

Rời khỏi phòng thi, tui thấy 3 cuộc gọi nhỡ và 1 voice message. Trong đó, voice và 2 cuộc gọi nhỡ là của sếp mới!

Tui gọi lại. Và sếp cho biết hôm qua trong khi sửa bài tui đã có 1 lỗi lớn!

Đó là khi phải gõ lại những lá thư độc giả gửi vào vì không có dấu, có 1 từ ‘phan anh’ tui đã bỏ dấu là “phản ánh”. Đó là sai!

Từ đúng phải là “phản ảnh”! “Phản ánh” và “phản ảnh” khác gì nhau?

Khác nhiều lắm chứ! “phản ảnh” là từ đúng của VN, còn “phản ánh” là từ của Việt Cộng nên tuyệt đối không được dùng! Nhớ lấy để đừng tái phạm lần sau!

Tui chỉ kịp tắt máy để sếp không nghe được tui kêu lên “Đồ điên!”

Entry for March 26, 2008

Hiện tình giáo dục phổ thông Việt Nam (phần 3)

Vấn nạn dạy thêm và học thêm tại Việt Nam hôm nay

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2008/03/25/Vietnam_public_education_pa...

"Nếu nói một số giáo viên đẩy chuyện học thêm quá xa, cũng đúng. Nhưng cũng phải nhìn nhận rõ ràng, nếu giáo viên không dạy thêm, liệu những người có trách nhiệm có làm cách nào cho giáo viên đủ sống không?" (Lan)

“Giáo viên không sống bằng lương, đó là thực tế. Hiện nay, một người bạn tôi dạy ở Hóc Môn, lương chỉ khoảng 1 triệu mấy một tháng, lương đó không sống được.” (Lan)

“Giáo viên, nhất là các môn tự nhiên, như toán, lý, hoá, ngoại ngữ, sinh vật, cả một số giáo viên sử, địa, quen với các trung tâm, cũng đi dạy thêm. Một phần, đây cũng là nhu cầu có thực của học sinh, cũng là một điều gì rất khó cho giáo viên. Có những giáo viên đẩy việc học thêm đi xa, không chỉ trung học, mà cả tiểu học.

Tôi đã từng chứng kiến, có chuyện, một bài tập làm trong lớp, có 10 vấn đề, giáo viên giảng phân nửa thôi, nửa còn lại giải quyết ở lớp học thêm." (Lan)

*Co nguoi vua chi tui cach "Vuot tuong lua" de nghe dai nay.

Theo link dưới đây.Copy cái link để trên blog rồi paste nó vào khung Web Address và Go.
http://tools2.razorthought.com/proxy/

Việc vừa nói ở trên gọi là face IP.Và có rất nhiều cách để "vượt tường lửa"

Tuesday, March 25, 2008

Entry for March 25, 2008 Hôm nay tui đi thi “đại học”

Ở Mỹ này, cũng giống như ở VN, khi đã có được 1 chân trong cơ quan nhà nước là hầu như không sợ bị thất nghiệp, và cứ tà tà mà chờ đến lúc về hưu! Có điều ở VN thì ‘nhà nước’ nhiều hơn ‘tư nhân’, trong khi ở Mỹ thì ngược lại.

Trong số những ngành nghề thuộc nhà nước ở Mỹ là ngành bưu điện. Lương của nhân viên ngành này không thật cao nhưng các lợi ích thì rất nhiều. Muốn vào được bưu điện nhà nước thì phải thi. Thi dễ hay khó, tí nữa nói sau. Ở đây chỉ cần so sánh: 1 người tốt nghiệp đại học 4 năm ra (trừ các ngành bên y tế, hoặc 1 số ngành thật đặc biệt) như kinh tế, ngân hàng, giáo viên, kỹ sư… lương khởi điểm khoảng $14/giờ; trong khi đó, 1 người vào được bưu điện, chỉ là nhân viên đi phát thư, hoặc lựa thư, hoặc ngồi bán tem, kí nhận hàng gửi… thì lương khởi điểm đã là $18-19/gi, thì sẽ thấy sự hấp dẫn của việc được vào ngành bưu điện là như thế nào rồi. Và cũng hình dung được là người ta đi thi đông đến mức độ nào rồi (mỗi khi có đợt tuyển).


Từ đâu hồi tháng 9, tháng 10 gì đó năm ngoái (2007), tui có sửa morat cho 1 cái tin về việc bưu điện đang cho nộp hồ sơ để dự thi. Tui báo cho chị dâu tui biết để chỉ nộp đơn (làm trên online) và báo cho chỉ biết luôn là người ta có mở lớp luyện thi vào bưu điện. Rồi đến ngày cuối cùng của hạn nộp đơn, nghĩ ‘hay là cứ thử để xem đi thi bưu điện bên này là như thế nào’, tui cũng lên online nộp đơn thi nhưng lại không tham dự lớp ‘luyện thi’ (vì tui phải đi làm ngày CN)

Nộp rồi cũng quên. Cho đến cách đây 3 tuần, tui nhận được giấy báo đi thi vào bưu điện, cùng một bản hướng dẫn cách thức thi, đề sẽ gồm mấy phần, các phần đó là gì… Ok, tui sẽ đi thi!


Không khí trường thi không khác gì lắm với những cảnh tượng thi mà tui đã từng trải qua. Người là người. Kẻ đứng người ngồi. Một số thì túm tụm tán dóc. Một số thì miệt mài với các ‘bài tập mẫu’ (tui nghĩ vậy). Người thì mặt mài căng thẳng. Người thì vô tư vô lự. Người thì quay ngó lung tung (như tui). Đủ mọi thành phần già trẻ lớn bé, đàn ông đàn bà, da trắng da đen, lùn cao mập ốm…



Để vào được phòng thi chỉ cần chìa ra cái giấy báo dự thi và cái ID (đây là cái bằng lái xe nhưng có chức năng giống như CMND).

Tui nhẩm tính có khoảng 1000 chỗ ngồi trong phòng thi này.

Các giám thị đứng ở những khu vực họ được phân công để sẵn sàng trợ giúp thí sinh khi cần. Bên trên 1 người đứng trên bục để hướng dẫn cách thức làm bài và luật phòng thi: khi nào được cho phép thì mới cầm bút chì lên, khi được yêu cầu thì phải bỏ bút ngay xuống, đề thi lật ra trang nào chứ không phải muốn lật đâu là lật…

Bài thi có 4 phần:

Phần 1 gồm 60 câu làm trong 11 phút.

Phần 2 gồm 30 câu làm trong 15 phút

Phần 3A: 32 câu trong 6 phút

Phần 3B: 32 câu trong 7 phút

(cả 3 phần này nhằm kiểm tra xem bạn có năng khiếu làm ở bưu điện không, cho nên các câu hỏi xoay quanh việc kiểm tra trí nhớ, cách nhận diện sự vật…)

Phần 4: 234 câu trong 90 phút (đây là những câu về cá tính, suy nghĩ, các quan niệm ứng xử trước các tình huống…)

Hỏi tui đề khó hay dễ? Tui cũng không biết nữa, chỉ biết rằng tất cả các phần trả lời tui đều dư 1 chút thời gian. Nhưng đúng hay sai, ai mà biết! Giờ đâu mà coi lại, mà mình nghĩ câu nào đúng thì mình mới chọn, dĩ nhiên rồi! Còn đáp án có chọn giống mình không là chuyện của đáp án!

Điểm tối đa là 100. Trong vòng 4-6 tuần người ta sẽ gửi kết quả về. Nếu trên 70 điểm thì có hy vọng được gọi phỏng vấn… trong vòng 2 năm. Nếu qua được phỏng vấn thì sẽ bắt đầu được huấn luyện, tập sự trong 3 tháng. Sau thời gian đó, nếu mọi việc đều tốt đẹp thì xem như trở thành nhân viên bưu điện!

Kì thi lần này diễn ra trong 3 ngày, mỗi ngày 2 ca thi, vậy, ước chừng có hơn 5000 người. Và nhu cầu cần tuyển là… 100!

Vậy là tui đã hoàn thành xong nhiệm vụ: đi thi để về có chuyện viết blog.

Entry for March 25, 2008

Hiện tình giáo dục phổ thông Việt Nam (Phần 2)

Sách giáo khoa, chương trình học và hệ thống thi cử

Người được mời biên soạn sách giáo khoa là ai? Ai sẽ là người thẩm định sách giáo khoa xem liệu những bài học đó có thể đi vào nhà trường, vào cuộc sống được hay không? Nói sách giáo khoa ít gần với cuộc sống nhà trường, cuộc sống xã hội là đúng hay sai? (Lan)

http://www.rfa.org/vietnamese/tintuc/2008/03/24/Vietnam_public_education_part...

*Co nguoi vua chi tui cach "Vuot tuong lua" de nghe dai nay.

Theo link dưới đây.Copy cái link để trên blog rồi paste nó vào khung Web Address và Go.
http://tools2.razorthought.com/proxy/

Việc vừa nói ở trên gọi là face IP.Và có rất nhiều cách để "vượt tường lửa"