Saturday, May 31, 2008

Entry for June 01, 2008 tai, mắt, mũi, miệng







Hôm thứ sáu (30/5), bạn Huỳnh Thủy Châu có show triển lãm tốt nghiệp master về art. Hôm nay, Châu post hình show triển lãm đó lên blog của mình. Tui xem đi xem lại, sau khi nhìn thẳng xong, tui lại nghiêng phải rồi lại nghiêng trái, có lúc hình dung nếu quay ngược nó lại thì sẽ như thế nào... Cuối cùng, tui... chẳng hiểu gì hết! Chịu chết.

Ðành chấp nhận mắt mình là “mắt bò” (ông xã và mấy bạn hồi học ÐH nói mắt tui đẹp như... mắt bò!) chứ không phải là mắt “họa sĩ” để có thể thưởng thức nghệ thuật hội họa.

Trong chỗ tui làm có rất nhiều họa sĩ và lác đác trong office có treo 1 số bức tranh của các họa sĩ đó. Một lần, tui đứng nhìn 1 tấm tranh. Thấy tui nhìn chăm chú, một cô nói: “Tranh của họa sĩ Thanh Vân đó. Ðẹp không?” - “Bức tranh này vẽ cái gì vậy cô?” - “Trời ơi, không nhìn ra à? Chân dung 1 cô gái đó.” - “Cái đầu ở đâu?”. Hình như chịu hết nổi, cô đó la lên: “Vân, mày qua giải thích bức tranh của mày cho Lan nó nghe kìa!”. Tác giả nhìn sang rồi nói: “Cái vòng màu đỏ đó là cái khăn quấn tóc...”. Cái khăn quấn tóc, vậy là cái đầu sẽ ở đâu đó... Tui cố nghiêng qua nghiêng lại nhìn một hồi rồi reo lên thích thú: “A, con nhìn ra rồi!”. Tác giả ngồi lầm bầm: “Nếu gặp người xem nào cũng như con chắc chú giải nghệ quá!” hehe, chịu thôi, “mắt bò” mà!

Lại nhớ hồi mấy tháng trước nhờ anh Hạo Nhiên chở lên Getty Center - một viện bảo tàng mỹ thuật rất nổi tiếng ở Los Angles - để... lấy điểm cho 1 môn học. Chắc có lẽ biết trước mục đích của tui là lấy được cái phiếu gửi xe để chứng minh rằng mình đã có tới đó cũng như trình độ thưởng thức hội họa của tui, cho nên vừa gửi xe xong, anh HN đề nghị: “Vậy bây giờ mình đi về được chưa cô?(anh này vẫn gọi tui là “cô giáo” và xưng “em” từ lúc biết được “tàng tích” của tui). “Thì vô cho em chụp mấy tấm hình đã...”. Ði lòng vòng 1 hồi, cuối cùng, anh HN chỉ vào cái bảng chỉ dẫn và hỏi: “Bây giờ mình còn chỗ này, chỗ này... chưa đi. Bây giờ cô muốn đi chỗ nào?” Tui ngó cái bảng xong, chọn 1 chỗ và nói: “Ði chỗ này đi, vì thấy nó có vẻ có nhiều màu sắc hơn, chụp hình sẽ đẹp hơn!”. Anh HN lắc đầu, rồi thì đi... Hehe, ‘mắt bò’ mà!

Vậy mới thấy nể bạn Raumuống dễ sợ! Mỗi lần đi công tác sang Mỹ, bạn nói chỉ thích nhất là đi xem các viện bảo tàng và đi xem opera! Nghe bạn biết thưởng thức opera, tui lại thấy tủi cho cái ‘tai trâu’ của mình.

Tui thích nghe nhạc Việt Nam (không dám mơ tưởng đến opera đâu), nhưng loại nào thì tùy theo tâm trạng. Thường thì tui thích giai điệu và lời bài hát. Còn vấn đề phối âm thì nghe lọt lỗ tai là được, thêm 1 điều nữa tui không thích mở nhạc lớn!

Ông xã tui không biết hát nhưng lại có 1 lỗ tai nghe nhạc “rất ngầu” (chỉ có điều chàng mê Thái Thanh và Ánh Tuyết, còn tui thì không cảm được chất giọng đó).

Hôm rồi, ông xã download vào cell phone cho tui một số bài hát mà tui thích. Tui mở ra nghe “Hòn Vọng Phu 1” một cách thích thú trong lúc đứng ở bếp và nói: “Hay quá!”. Chàng đi qua lắc đầu: “Người đâu mà dễ tính vậy. Nghe vậy mà cũng kêu hay!” - “Thì hay mà!”. Chắc không thể chịu nổi cái lỗ tai không có trình độ thẩm âm của tui, chàng đi ra mở lại bài đó trong laptop của mình lên và nói: “Vậy mới là hay nè em gái!” - “Em nghe cũng vậy thôi mà anh trai!” Hehe, lỗ tai trâu thì nghe đâu cũng vậy!

Mắt thì như mắt bò, tai thì như tai trâu, tui chỉ còn hãnh diện bởi cái miệng ăn nói của mình!

Vậy mà hôm rồi có người đòi hớt mỏ tui!

Số là hôm trước anh Liêm bên BBT mới vừa đổi phone mới. Ảnh mang vô office ngồi hí hoáy mở ra xem. Tui sà tới hỏi mượn. Cầm cái phone lên tui hỏi: “Người ta bù cho anh bao nhiêu tiền?” - “Ðâu, anh đâu phải bù thêm tiền!”, anh Liêm thành thật trả lời. “Không, em hỏi là người ta phải trả thêm cho anh bao nhiêu tiền để anh xài cái phone này?” - “Là sao? Anh không hiểu?” - “Trời ơi thì cái phone này đời ông cố ngoại rồi phải trả thêm tiền cho người xài chứ!” Anh Trọng đứng kế bên cười ngất. Anh Liêm lầm bầm... chửi và đòi kiếm cái tông-đơ hớt tóc hớt mỏ tui. Anh Trọng nói: “Cái mỏ nó tông-đơ hay kéo nào hớt cho nổi, có chăng đi kiếm cái kẹp dùng kẹp xe 18 bánh kẹp mỏ nó lại thì được!” hehe... Nói không lại thì thôi làm gì dữ vậy!

...

Vậy, tóm lại là tai, mắt, mũi, miệng gì của tui cũng có vấn đề hết! (tui bị viêm mũi mãn tính mà! hehehe)

Thursday, May 29, 2008

Entry for May 29, 2008

Chôm được cái comment này bên blog của bạn Small Rat. Đọc xong thấy mắc cười quá, lượm về cho mọi người đọc ké nè:

Con gái là 1 con virut mang tên "love" gây nên chứng bệnh tim nan y ở con trai với các triệu chứng: thổn thức, hồi hợp muốn..."rụng tim", nhớ muốn..."chết" Con gái là một sinh vật với các đặc điểm nhận dạng:tính tình "ba nóng ba lạnh", sáng nắng chiều mưa, tóm lại là "hiểu chết liền". Đời sống luôn làm khổ con trai, luôn "ăn hiếp" con trai, nhưng lại đc con trai thương yêu, chiều chuộng. Con gái (100%) = 20% giận hờn + 10% mít ướt, nhỏng nhẽo + 10% nhiều chuyện "bà tám" + 20% điệu, chảnh +40% dễ "xương" cực kì.Tóm lại con gái là một nữa trái tim còn lại của con trai hehe..

Wednesday, May 28, 2008

Entry for May 28, 2008

http://www.youtube.com/watch?v=7KHRWmJCSMo

Tiễn đưa

Khi em về chừng như sang đông

Trời tháng Năm mà nghe lành lạnh

Khi em về ngồi nghe biển hát

Chiều qua nhanh như em xa anh

Mai em về mình không đưa nhau

Lời cám ơn giữ lại cho người

Một nụ cười thôi cũng đủ

Mai em về ta không đưa nhau

….

Em xa rồi nụ cười đã tắt

Người ở lại có bao giờ vui

Entry for May 28, 2008 Phượng tím


Nơi tôi ở không có phượng đỏ mỗi độ hè về. Nhưng khi nhìn những góc đường, con phố rợp màu hoa tím là tôi biết lại đến một mùa chia tay…

Không biết những nơi khác thì sao, chứ ở quanh vùng này, hoa tím tràn ngập các sân trường trung học, đại học, và tôi nghe ai đó nói hoa tím này là hoa biểu tượng cho thành phố nơi tôi đang ở - Santa Ana.

Tôi thì gọi đó là “phượng tím”.

Có lẽ ở đây không ai đi ngắt phượng tím để ép vào vở kỷ niệm cho một mùa thi như ở VN. Nhưng cứ nhìn những hàng phượng tím lại da diết nhớ những hàng phượng vĩ ở sân trường MĐC, sân trường ĐHSP năm nào.


Và nhớ mãi những mùa chia tay… Những chiếc áo trắng, những tà áo dài đầy những dòng nhớ thương ghi vội… Và những cánh tay lau vội dòng nước mắt khi bạn bè ngồi hát “mong ước kỷ niệm xưa”…

(VnExpress)

(VnExpress)

*Cám ơn anh HN đã chụp dùm những tấm hình “phượng tím”

Tuesday, May 27, 2008

Entry for May 27, 2008 Màn tỏ tình lúc 12h đêm

(doc tren VnExpress)

Không hiểu người khác nghĩ sao, chứ còn tui thì… không dám tưởng tượng!

Tự dưng nhớ lại chuyện của bạn VLH kể lần VLH và bạn trai đi chơi xong rồi giữa đêm 2 người cao hứng đứng ngay nhà thờ Đức Bà mua cái bánh giò và nhờ bà bán bánh giò làm chứng cho lời… cầu hôn!

Lại nhớ chuyện BC kể vào ngày sinh nhật của BC, mới sáng sớm tinh mơ có chuông gọi cửa, mắt nhắm mắt mở bước ra thì thấy anh chàng đứng lù lù trước nhà với 1 bó hoa hồng trên tay. Sau ngày đó, gặp chàng ở đâu, nàng trốn đó bởi… không thể hình dung được kiểu lãng mạn đến vậy!

...

Đúng là trong tình yêu, mỗi người điên mỗi kiểu, chẳng ma nào giống ma nào

Nhưng mà…

Thôi, không dám cóy kiến nữa. Hehe…

Monday, May 26, 2008

Entry for May 26, 2008 Thơ thẩn cuối tuần…

Lang thang qua blog của bạn Khanh B đọc được entry “Thêu tay”.

Lâu lắm lắm rồi mới nghe có người nhắc đến chuyện thêu thùa, tự dưng lại nhớ đến một thời mình cũng đã từng biết thêu tay.

Tôi bắt đầu mê học thêu từ lúc còn nhỏ, và nhớ là bắt đầu năm học lớp 6 đã xin má cho qua nhà chị Lan Anh (bạn của anh trai tôi) học thêu. Và tôi nhớ tôi học thêu trong 1 khoảng thời gian khá dài: từ nhà chị Lan Anh trong xóm, rồi sau đó mỗi tuần mấy buổi đón xe bus lên học thêu ở một cái trường gì ở Phú Lâm mà quên tên rồi (sau này đổi thành trung tâm dạy nghề quận 6)…

Thành phẩm của tôi thể hiện ở một số cái áo bà ba kiểu của má tôi (lúc đó là thời trang áo thêu). Rồi tôi mày mò học lóm thêm về cách thêu chữ thập, xích móc,…

Tôi không thuộc loại thêu đẹp, nhưng không tệ. Tôi không kiếm tiền được ở món thêu tay này, ngoại trừ tôi có thể thêu hoa trên áo, làm 1 số cái khăn tay rút tua hoặc cuốn biên các cạnh và thêu hoa chữ thập ở 2 cạnh chéo góc để tặng cho bạn bè. Tôi vẫn nhớ cái áo trắng tôi thêu tên mình và 1 khóm hoa nhỏ màu tím đậm nhạt trên ngực (cũng bằng cách design chữ thập) rất ấn tượng đối với bạn bè ở những năm học lớp 8, 9.

Có lẽ do quá trình cầm kim cũng lâu nên sau này trong khi bạn bè dùng bút bi để ghi tên lên phù hiệu thì tôi cứ nhẹ nhàng thêu tên mình bằng chỉ màu. Rồi sau đó khi bé Ty đi học, phù hiệu tên nó tôi cũng thêu tay…

Ngẫm nghĩ lại những cái mình đã học từ nhỏ, tôi thấy hình như mình hơi khác người ta! Thiên hạ học may, thì tôi học thêu. Người ta học nấu ăn thì tôi học làm bánh, cắm hoa. Bà con học guitar thì tôi học đàn tranh. Mọi người học cắt tóc thì tôi học make-up…

Và điều rút ra là hình như tôi mê màu sắc thì phải! Tôi vẫn nhớ cảm giác hạnh phúc, thích thú mỗi khi có tiền ra chợ Kim Biên lựa chỉ thêu với những gam màu đi liền nhau óng ánh. Tôi nhớ mình đã nâng niu những bộ móng đàn tranh bằng nhựa màu và đồi mồi (thay vì thường xài móng sắt hay inox-xi). Tôi có cả một bộ sưu tầm đủ kiểu đủ màu các bức ảnh về các dạng design bánh kem. Hay tôi có thể lang thang hàng giờ quanh những quầy bán mỹ phẩm, hay dán mắt vào các tạp chí chuyên về makeup chỉ để nhìn ngắm những màu son, màu mắt…

Bây giờ thì tất cả những cái đó đều đã là quá khứ, vẫn thích nhưng không mê như ngày trước nữa… Bởi có lẽ mình đã già rồi, và còn có quá nhiều thứ phải lo hơn…

Thursday, May 22, 2008

Entry for May 22, 2008 Mưa Bolsa...

Lâu rồi Cali mới lại có một chiều như thế này.

Ngồi nơi bàn học, nhìn ra ngoài cửa sổ, đường chiều vắng ngắt, cỏ cây lắt lây, trời u ám và mưa rả rít. Tự dưng lai nhớ Đà Lạt…

Tôi đến Đà Lạt lần đầu tiên năm 17 tuổi, khi ấy đang học lớp 11.

Đó là một chuyến đi ngoài mơ ước.

Trải qua hành trình trên chuyến xe đầy những nhân vật đặc biệt, tôi vừa cười nghiêng ngả vừa ói tơi tả…

Tôi đặt chân xuống khách sạn Lâm Viên cũng một buổi chiều mưa, lạnh, không khí trên cao thật lạ. Từ khách sạn nhìn xuống, mưa nhẹ giăng khắp lối, thành phố mờ mờ trong sương, và hoa, thật nhiều hoa, đặc biệt là hồng, đủ màu và cao hơn tôi nghĩ…

Ấn tượng đầu tiên của tôi với Đà Lạt là sao mà buồn, thơ mộng, và nao lòng đến thế!

Ngày Chủ Nhật sau đó, cả Đà Lạt như tưng bừng với Festival TNHS các tỉnh phía Nam ngay tại Đồi Cù - đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi được đến Đồi Cù trong tâm tư thế vui chơi hội trại, bởi sau này Đồi Cù bị phá hủy để xây dựng thành sân đánh golf!

Và tôi đã có những người bạn thật đặc biệt của Đà Lạt, để từ đó về sau, nhắc đến Đà Lạt là tôi lại phải nhắc đến người Đà Lạt.

Tôi nhớ người bạn gái nhỏ nhắn mũm mĩm với cái tên Võ Ngọc Huyền Trang (giờ cũng đang ở đâu đây trên mảnh đất này mà tôi chưa liên lạc được) đã lấy xe đạp chở tôi 1 vòng nhỏ quanh Đà Lạt. Khi tới nhà 1 người bạn, Trang vứt cái xe đạp nằm chỏng chơ bên lề đường và kéo tay tôi leo lên 1 cái dốc - phía trên là nhà muốn đến. Tôi ngạc nhiên: để xe vậy mất sao? - Không mất đâu chị NL ơi! Trang và người bạn cười khúc khích khi thấy tôi thắc mắc. Ôi, thời điểm đó người Đà Lạt sao mà hiền đến vậy!

Rồi vài ngày sau đó, lại có 1 bạn trai Đà Lạt đến nơi đoàn tôi ở để rủ mọi người đến nhà bạn chơi! (hehe, thực ra thì người hắn muốn rủ đi là… tôi!). Mấy anh chị trong đoàn cử 1 anh bên trường Đại Học Văn Hóa đi theo tôi… cho chắc ăn! Lại 1 lần nữa sự nhiệt tình, thân thiện của người Đà Lạt làm tôi… xao động.

Tối hôm trước ngày đoàn chúng tôi về SG, người bạn đó đã mang đến cả 1 bó bự hoa hồng đủ màu quấn quanh bằng giấy báo nói tặng tôi mang về SG… Tôi nhớ có lẽ phải hơn 50 bông, vì sau đó tôi phải mang đi cho bớt vì nhà không có đủ chỗ để cắm!

Đà Lạt đã để lại trong tôi một ấn tượng đầu như thế, làm sao có thể quên được!

Sau này, khi đi dạy, hình như năm nào tôi cũng đi Đà Lạt vào dịp hè… Nhưng chưa một lần được trở lại cái cảm giác lạ lẫm, ngạc nhiên về cái dễ thương đến kì lạ của người Đà Lạt. Còn chăng vẫn là cái cảm giác như thoáng buồn - một cái buồn đến rất tự nhiên khi lang thang trên những con đường hơi xa khu trung tâm, trong cái se lạnh dưới trời mưa lất phất… Bởi những người tôi quen biết đều đã xa Đà Lạt lắm rồi...

Uhm, mưa Bolsa quay quắt nhớ mưa chiều Đà Lạt…

...

(Viết tiếp sau khi đọc comments và emails nè:)

Hầu như ai đã từng đến Ðà Lạt nhiều năm về trước đều cảm thấy quyến luyến với Ðà Lạt, không với cảnh, với người thì cũng với hoa, với rau, với mưa, với lạnh,...

Kể thêm 1 chút kỉ niệm Ðà Lạt để mọi người lại cảm thấy nôn nao nè (và để ai chưa từng đến ÐL sẽ ao ước đến một lần rồi... hehe... tùy mỗi người!)

Tôi đến Ðà Lạt lần thứ 2 vào tháng 6 hơn một năm sau đó. Ðúng lí ra với học sinh vừa tốt nghiệp trung học xong thì thời gian ấy là giai đoạn chạy nước rút cho kì thi đại học. Nhưng vì là phần thưởng của trường dành cho, hơn nữa đó cũng là cơ hội để gặp lại “người Ðà Lạt” nên... “một liều ba bảy cũng liều”: mang theo mấy quyển Văn-Sử-Ðịa để có thời gian rảnh thì ôn bài thêm (hehe, mang theo cho cảm thấy yên tâm thôi, chứ thời gian đâu mà học!).

Lần ấy, bé Trang và H. đến khách sạn tìm tôi... Tôi vẫn nhớ, ở nhà Trang, H. đệm ghi-ta cho Trang hát bài “Thành phố cỏ non”. Rồi H: “hát bài gì có chữ NL để tặng chị ha...” (H. vẫn kêu tôi bằng ‘chị’ trước giờ mà!). Tôi nhớ được mỗi câu: “...bài ca anh viết có hương ngọc lan...” còn tựa và cả bài hát là gì thì quên mất rồi!

Tôi biết cái lạnh buốt của ÐL là ở chuyến đi này (vì trước đó và sau này, hầu hết khi di chuyển đều bằng xe bus). Ðó là lần tôi được dạo quanh ÐL nhiều nhất bằng xe đạp... dắt bộ lên dốc, rồi thả dốc băng băng trong tiếng cười giòn tan, lẫn tiếng răng đánh bò cạp vì lạnh và mưa. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên ngồi uống càphê ở Hồ Xuân Hương. Người Sài Gòn thì hầu như quen với việc uống cái gì cũng có ‘đá’. Nhưng khi nghe cô phục vụ nói “ở đây chỉ có càfê sữa nóng” thì H. nói: “Chị chỉ cần để ly càfê một chốc ở đây thì nó sẽ lạnh ngay thôi!”... Mà đúng thiệt là như vậy, bởi người còn muốn biến thành cục đá, huống chi là ly càfê!...