Tuesday, July 29, 2008

Entry for July 29, 2008 earthquake...

Vừa mới chứng kiến động đất! Sàn nhà chao đảo, trần nhà lắc lư,... Chuẩn bị chờ xem có gì ‘dữ dội’ hơn không nhưng tất cả đã kịp trở lại bình thường! (hơi uổng há! hehehe).

2 phút sau đã thấy tin này xuất hiện trên Yahoo! Ở Los Angeles còn lắc mạnh hơn...

Hôm trước đã nói trong vòng 30 năm nữa (nghĩa là từ ngày hôm đó) là Cali sẽ có 1 trận động đất thảm khốc mà...

Do đó, cái gì làm được hôm nay thì làm đi nghe, ai có hứa hẹn cho tui cái gì thì cũng thực hiện đi nghe, chứ không nhiều khi... Ai biết được! kakakaka

Chúc mọi người bình an đủ 30 năm nữa!

***Update:

Cho mọi người đọc bản tin đầy đủ hơn của báo Người Việt, trong đó người ta có nói tới tui nè!

Nam Cali bị động đất 5.4: Chỉ có thiệt hại nhẹ, thống đốc tạ ơn trời

WESTMINSTER, California (NV) - Từ phòng họp của Hội Ðồng Thành Phố Los Angeles, đến tòa soạn của Nhật Báo Người Việt ở Quận Cam, xuống tận San Diego, mặt đất đã rung chuyển mạnh vào trưa Thứ Ba, 29 Tháng Bảy. Nam California đã bị lắc với một cơn địa chấn mạnh nhất kể từ trận động đất Northridge vào năm 1994.

Mặc dù gây cảm giác khá mạnh, cơn địa chấn vào lúc 11 giờ 42 phút trưa Thứ Ba nằm ở mức trung bình với cường độ 5.4 trên thước Richter. Trung tâm của động đất nằm trong vùng Chino Hills thuộc Hạt San Bernardino, khoảng 29 dặm về phía Ðông Nam Los Angeles và khoảng 30 dặm về phía Ðông Bắc của khu phố Little Saigon tại Quận Cam.

Sự rung chuyển đã lan rộng đến tận Las Vegas ở tiểu bang Nevada. Khoảng một chục cơn hậu chấn đã diễn ra trong vòng hai tiếng đồng hồ sau đó. Cường độ cao nhất của hậu chấn là 3.8.

“Rồi, rồi, bị động đất rồi - động đất, động đất, động đất!” Nghị Viên Dennis Zine nói cắt ngang trong phòng họp của Hội Ðồng Thành Phố Los Angeles. “Tòa nhà đang lắc,” ông nói. Hình ảnh của buổi họp được phát lại trên các đài truyền hình.

Trong khu phố Bolsa, cả trăm nhân viên đã chạy ra ngoài những cơ sở thương mại nằm trên đường Moran, kể cả hầu hết các nhân viên tại tòa soạn Nhật Báo Người Việt. Nhiều người đã gọi điện thoại cho thân nhân. Vì có động đất, hệ thống điện thoại di động đã bị gián đoạn trong một thời gian ngắn.

Vào năm 1987, vùng Whittier Narrows gần địa điểm mới xảy ra động đất đã bị rung chuyển với cường độ 5.9. Lúc đó chỉ có những tòa nhà cũ bị thiệt hại nặng nằm trong các cộng đồng về phía Ðông Los Angeles.

Ðến ngày 17 Tháng Giêng, 1994, một cơn địa chấn mạnh và tàn bạo hơn đã xảy ra tại Northridge về phía Bắc Los Angeles. Nhiều nhà cửa và cây cầu đã bị sụp đổ. Trong trận động đất đó, có đến 72 người bị thiệt mạng và trên 12,000 người đã bị thương. Sự thiệt hại từng được ước lượng là $12.5 tỉ và được liệt kê là một trong những thiên tai tệ hại nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.

Cơn địa chấn tại Northridge không phải là mạnh nhất tại Nam California trong mấy năm gần đây. Vào năm 1999, động đất 7.1 từng xảy ra trong sa mạc và không gây thiệt hại nào đáng kể.

Qua hình ảnh trên các đài truyền hình địa phương, người ta thấy nhiều hàng hóa bị rớt trong các siêu thị trong cơn động đất mới nhất.

Tại thủ Sacramento, Văn Phòng Dịch Vụ Khẩn Cấp (Office of Emergency Services) đã nhận vài báo cáo về sự thiệt hại nhẹ đối với hạ tầng cơ sở, kể cả vài ống nước và ống khí đốt bị bể. Hầu hết sự thiệt hại đều nằm trong vùng Los Angeles.

“Tôi muốn cám ơn Thượng Ðế vì không có báo cáo về sự thiệt hại tài sản nào trầm trọng hơn hoặc có người bị thương nặng,” Thống Ðốc Arnold Schwarzenegger nói trong một cuộc họp báo đặc biệt được phát trên các đài truyền hình trên toàn tiểu bang. “Ðiều dễ hiểu là nhiều người đã lo âu.”

Các chuyên viên của Bộ Giao Thông tiểu bang và Tuần Tra Xa Lộ California đã đến xem xét sự thiệt hại trên các xa lộ và cầu bắc ngang hoặc cầu nối xa lộ. Họ ghi nhận lưu thông trên hầu hết các con đường đều trôi chảy.

Các công viên giải trí tại Nam California, như Disneyland và Knott's Berry Farm, đã tạm đóng cửa trong ngày để kiểm tra bên trong các tòa nhà và trò chơi để bảo đảm sự an toàn cho công chúng.

Tại trạm điện của công ty Southern California Edison tại La Habra, sự rung chuyển đã gây ra một cháy nhỏ nhưng có ai bị thương. Trạm điện nằm cách trung tâm địa chấn 12 dặm. Vì vụ cháy này, điện đã bị cúp trong một thời gian ngắn ở những vùng Chino Hills, Chino, Diamond Bar và Pomona.

Gần tâm điểm trong vùng Chino Hills, tất cả các thân chủ trong một tiệm cà-phê Starbucks đều chạy ra ngoài bãi đậu xe. Vài bịch cà-phê đã bị rớt từ trên kệ xuống mặt đất.

Ở dưới phố Los Angeles, nhiều nhân viên đã mau chóng văn phòng trên các cao ốc.

“Tôi vẫn còn run. Ðầu gối tôi cũng vậy. Tôi tưởng tòa nhà sẽ sụp đổ,” bà Rosana Martinez, 50 tuổi, nói với hãng AP. Bà là nhân viên của ngân hàng California National Bank.

Riêng tại tòa soạn Nhật Báo Người Việt, vài bức tranh đã bị rớt từ trên tường và sách từ trên kệ, không có sự thiệt hại nào đáng kể.

Một số nhân viên của Nhật Báo Người Việt đã sống tại Nam California trong vòng 10 năm trở lại đây. Anh Vũ Ðình Trọng và anh Phạm Liêm trong ban biên tập nói rằng đây là lần đầu tiên họ biết động đất. Mặc dù chưa có kinh nghiệm, họ là những người đầu tiên chạy ra ngoài tòa nhà.

“Tôi không có run gì hết khi biết có động đất,” ông Võ Thành Ðiểm thuộc ban kỹ thuật nói trong lúc đi bình thản trong hành lang. Ông ở Quận Cam đã lâu và từng biết qua những trận động đất khác.

Ngồi bên cạnh ông Ðiểm là cô Nguyễn Ngọc Lan. Tuy đây là kinh nghiệm động đất đầu tiên trong đời, cô không có vẻ lo âu. Ngọc Lan cho biết, “Vừa mới chứng kiến động đất! Sàn nhà chao đảo, trần nhà lắc lư,... Chuẩn bị chờ xem có gì ‘dữ dội’ hơn không nhưng tất cả đã kịp trở lại bình thường!” (h.d.)

*Nguyên đoạn tren là copy từ blog tui xuống nè!

Một lần nữa lại tự nhắc nhở: con người sống chết có số! Cái gì đến sẽ đến, không ai biết trước, chỉ cần chuẩn bị thái độ để đón nhận...

Entry for July 29, 2008 Thức sớm

Không hiểu sao tự dưng cả tuần nay cứ thức sớm lúc chưa đến 6h.

Ở đây không như SG, 6h sáng tất cả vẫn còn chìm trong im lặng, trời vẫn còn lờ mờ sương đêm, thỉnh thoảng mới thấy vài ông bà già vẫn quen dậy sớm tập thể dục thong thả đi ngang nhà…

Thức sớm, ngoại trừ chuyện vô chỗ làm ngồi trước màn hình máy tính nhiều giờ liền, lát sau thế nào cũng thấy mắt đỏ hoe…, còn lại thì cũng có nhiều cái hay. Mà hay nhất là có thể nấu cơm và làm đồ ăn cho cả ngày cho 3 cha con và lang thang blog…

Hehe, hôm trước nghe tui nói tui ‘bận nấu đồ ăn’ nên không đi uống càfê với phòng kỹ thuật được, chú HMĐ bên biên tập ‘ngạc nhiên’: ủa, L. cũng phải nấu nữa hả???? - ủa, vậy chứ sao!!!!

Đây không phải là lần đầu tiên tui nghe người khác thắc mắc về tui như vậy. Chả hiểu sao từ lúc còn ở VN, cũng đã có nhiều cô lớn tuổi dạy cùng trường đã hỏi tui câu tương tự… Hỏi ra mới biết, chẳng biết mọi người nhìn tui như thế nào mà nói với nhau: hình như tui chẳng bao giờ phải bận tâm đến chuyện nhà, bởi lúc nào cũng thấy tui thong dong, mặt mày lúc nào cũng tươi rói, không có gì phải vội vã, hối hả cả… hehehe, con người có tướng trời cho mà! Cho nên ngay cả từ lúc còn đi học phổ thông, nhiều đứa trong lớp cứ nói tui là ‘con nhà giàu’! hehehe. Ai muốn nói sao cũng được…

Thức sớm trong cái tĩnh lặng của khu xóm còn chìm trong giấc ngủ, bỗng dưng lại nhớ cái ồn ào náo nhiệt của SG.

SG không bao giờ yên tĩnh, dù chỉ 1 giây…

Nhớ tiếng lốc cốc lách cách của những người chuẩn bị dọn hàng bán sớm quanh nhà. Nhớ tiếng xe máy rầm rầm, rồ rồ phía con đường Bà Hom vọng đến. Nhớ tiếng người lao xao cười cười nói nói và… chửi lộn.

SG ồn ào và náo nhiệt với đủ mọi thanh âm, mọi sắc thái, mọi cung bậc…

Cái tĩnh lặng của buổi sớm mai nơi đây giống cái êm đềm của Đà Lạt hơn…

Thức sớm thấy ngày có vẻ như dài ra thêm, bởi có nhiều giờ thêm cho những thứ khác…

...

Và cái tĩnh lặng, nhẹ nhàng của một sớm mai đã hoàn toàn bị phá vỡ khi thằng Bi mở cửa phòng thức dậy, chạy đi tìm mẹ và bắt đầu bằng cái câu muôn thuở của nó: “Mẹ, con thương mẹ” và “Mẹ ơi, có cái gì cho con ăn hông? Con là hân-rì…”

Dừng ở đây, khi khác mơ mộng tiếp…

Sunday, July 27, 2008

Entry for July 27, 2008 Biết ra sao ngày sau…

http://www.youtube.com/watch?v=i7jG91sPvf0&feature=related



QUE SERA, SERA

Doris Day
It was written by Jay Livingston and Ray Evans for Alfred Hitchcock's 1956 re-make of his 1934 film 
"The Man Who Knew Too Much" starring Doris Day and James Stewart.
 
When I was just a little girl,
I asked my mother, "What will I be?
Will I be pretty?
Will I be rich?"
Here's what she said to me:
 "Que sera, sera,
  Whatever will be, will be;
  The future's not ours to see.
  Que sera, sera,
  What will be, will be."
 
When I was just a child in school,
I asked my teacher, "What will I try?
Should I paint pictures"
Should I sing songs?"
This was her wise reply:
 "Que sera, sera,
  Whatever will be, will be;
  The future's not ours to see.
  Que sera, sera,
  What will be, will be."
 
When I grew up and fell in love.
I asked my sweetheart, "What lies ahead?
Will we have rainbows
Day after day?"
Here's what my sweetheart said:
 "Que sera, sera,
  Whatever will be, will be;
  The future's not ours to see.
  Que sera, sera,
  What will be, will be."
 
Now I have Children of my own.
They ask their mother, "What will I be?"
Will I be handsome?
Will I be rich?"
I tell them tenderly:
 "Que sera, sera,
  Whatever will be, will be;
  The future's not ours to see.
  Que sera, sera,
  What will be, will be.
  Que Sera, Sera!"
 

Biết ra sao, ngày sau…

Không thể dự liệu hết những bất ngờ của cuộc sống,

Không thể tiên đoán trước những số phận trong tương lai

Nhưng mỗi người có thể tự trang bị cho mình một thái độ để đón nhận những điều sẽ đến…

Saturday, July 26, 2008

Entry for July 26, 2008 Ngày xưa - Ngày nay

Giữ lời hứa, hôm nay post hình từ gần 20 năm về trước của A6 cho mọi người xem.
.
Đây là năm đầu tiên học sinh trung học mặc áo dài trở lại sau một thời gian “bị cấm” (nhưng mỗi tuần chỉ mặc vào thứ hai thôi, các ngày còn lại chỉ cần áo trắng, quần tây).
.
(Ngồi, từ trái sang): Khánh Châu, Quách Trâm Anh, Anh Trâm, Nguyễn Trâm Anh, Vân Phương, Bích Chi, (quên rồi), Phương Thảo, Kim Chi.
(Đứng, từ trái sang): Như Loan, Thiên Kim, Kim Vân, Ngọc Lan, (quên rồi), Minh Hạnh, Kim Thanh, Bích Đào, Thụy (?), Ý Nhi
.

(Hàng ngồi, từ trái): Quốc Dũng, Hiệp, Minh, Hào Kiệt, Đức, Anh Tuấn.
(Hàng đứng, từ trái): Bình, Viễn, Minh Tuấn, Lâm, Liêm, Minh Trung.
.
.


(Hàng ngồi, từ trái): Diễm Chi, Minh Hạnh, Mỹ Hạnh, Thùy Linh, Nguyễn Trâm Anh.
(Hàng đứng, từ trái): Phương Thảo, Ngọc Lan, Quách Trâm Anh, Kim Vân.
.
.
(từ trái): Minh Hùng, Anh Tuấn (phía sau), Tuấn Anh, Toàn, Bình.
.
.

Đi Bửu Long sau khi thi tốt nghiệp 12 (từ trái): Thiên Kim, Nguyễn Trâm Anh, Như Loan, Bích Chi, Ngọc Lan, Vân Phương.
.
.
Hehehe, đây là tấm hình ‘dễ thương’ nhất tui còn giữ: chụp với Đức (ai chụp quên rồi?)
.
.
.
Cũng những gương mặt đó, nhưng gần 20 năm sau…
.
.

(Hàng ngồi, từ trái): Minh Trung, Anh Tuấn, Tuấn Anh, Phúc Dũng, Thái Bình.
(Hàng đứng): Minh Tuấn, Viễn, Hữu Đính, Liêm, Quách Trâm Anh, Nguyễn Trâm Anh, Vân Phương, Kim Chi, Thiên Kim, Kim Thanh.
.
.

Tuấn Anh, Chơn, Đính.
.
.
Liêm, Quốc Dũng, Phúc Dũng, Anh Tuấn.
.
.
Quách Trâm Anh, Kim Chi, Thiên Kim, Minh Hạnh.
.
.

Gia đình Bích Chi và Đính tại nhà của Ngọc Lan.
.
.

Bich Chi, Khánh Châu, Diem Chi, Phương Thảo.
.
.

Chi, Khánh Châu, Phương Thảo, Như Loan.
.
.

Còn đây là cô Hoàng Dung - chủ nhiệm A6 hai năm lớp 10 và 11, và theo cô: lần đầu tiên cô biết thế nào là lớp COCC!
.
.
.
Như đã nói: gặp nhau đã là ‘duyên’, còn giữ được những thân tình cho đến ngày nay có thể xem là ‘may’. “Duyên may” đó hy vọng mỗi người đều sẽ tiếp tục nâng niu và quí trọng cho hôm qua, hôm nay và những ngày tiếp đến…
.
.
Và như mong ước: tất cả sẽ hội ngộ vào hè 2010 tại VN…



Wednesday, July 23, 2008

Entry for July 23, 2008 Mùa hè xanh

http://www.imeem.com/jun-chezzy/music/RGB01U5D/mua_he_xanh_vu_hoang/

Tặng những học trò tui

"Tựa đàn chim tung bay trên những nhịp cầu tre.

Mùa hè xanh xôn xao nâng bước chân ta về.

Ðường làng quê tiếng ve như gọi mời say mê.

Ngoài bờ đê có con trâu già nằm ngủ mê.

Mùa hè xanh long lanh trong mắt đàn trẻ thơ.

Trường làng vui cho em trang sách mới i tờ.

Từ đồng sâu có hay những giọt mồ hôi rơi

Ðể màu xanh vút lên trên ruộng đồng ngát hương..."


Hôm trước hỏi Đỗi đang ở đâu mà than nhớ nhà. Đỗi nói đang tham gia MHX ở Kiên Giang. Danh thì than “em đen thui, cô ơi.” Hỏi đi MHX ở đâu, Danh khoe “ở Nhà Bè”…

Có thể sau này khi lớn lên, có thể nhiều người đã có 1 cái nhìn rất khác về “chiến dịch tình nguyện MHX” nhưng với tui, tui vẫn ủng hộ hết mình những ai tham gia MHX bằng tất cả tâm tình, nhiệt huyết, sự sung sức của tuổi trẻ. Đi để mở rộng tầm mắt, đi để sống cùng những mảnh đời đói nghèo, đi để biết trân trọng cái mình đang có, đi để cảm thấy yêu đời và để biết cảm thông hơn.

Vẫn là những gì đã từng nói với mấy đứa: Cứ hãy sống hết mình trong những đam mê được hoạt động, được thể hiện, được sáng tạo, hãy làm tất cả những gì mình thích bằng những tâm hồn trong sáng nhất, không tính toán, không so đo, không vụ lợi… Tất cả những điều đó rồi đây sẽ hiện hình trong mỗi người qua cái mà người ta gọi là “bản lĩnh” và “nhân cách”.

Và cứ vậy, “bước chân xôn xao” của mỗi đứa vẫn có người dõi theo…

Monday, July 21, 2008

Entry for July 21, 2008 Read and thought...

(luom duoc)

HỌ ĐẤM VÀO CÁI GÌ?

(hau truong cuoc thi Miss Universe)


Hình như khi cố giải thích vì sao văn hoá xuống cấp, người ta thường đổ vấy cho chiến tranh (nơi giết người được xem là chuyện bình thường) hoặc đời sống khó khăn, nghèo đói, lạc hậu v.v. Tất cả do đói nghèo mà ra. Đó là câu đầu miệng để đỡ đòn cho suy đồi văn hoá. Thế rồi những người lạc quan nhất bèn đặt hy vọng vào sự cải thiện đời sống vật chất. No đủ, giàu có người ta sẽ biết quý trọng hơn đến đời sống tinh thần và văn hoá sẽ phục hưng khi người ta giàu có lên. Phú quý sinh lễ nghĩa. Nghĩa là không ai khác mà tầng lớp trung thượng lưu và tất nhiên cả trí thức nữa, sẽ là những nhân tố phục hưng văn hoá.

.
Họ nói: tiếng piano sẽ ngân vang vào hoàng hôn, người ta đi phố về và mang theo hoa hay các tập thơ, các buổi dạ hội với rừng mỹ nhân ăn mặc như tiên sa sẽ thay thế đám người đi xem phim trong bộ áo quần ngủ nhem nhuốc, nông dân hết chân lấm tay bùn sẽ đi trẩy hội như ngày xưa, người ta sẽ không còn bắn chim sẻ để cải thiện bữa nhậu hay đấm đá nhau tranh giành một chỗ ngả lưng ở hành lang bệnh viện trong những đêm chăm sóc người ốm. Thanh thiếu niên có công ăn việc làm, lương bổng khá hơn, họ sẽ thay đua xe máy bằng thú vui cao sang hơn như đi du lịch chẳng hạn.

.
Kể ra thì cũng có chỗ đúng. “Có thực mới vực được đạo”. Nhưng người ta đã nhầm to khi tưởng rằng văn hoá (mà điều quan trọng nhất là quan hệ tốt đẹp giữa con người với nhau), lại chỉ lệ thuộc vào đồng tiền. Đói nghèo đẻ ra lạc hậu, cái đói, cái nghèo không cho phép người ta được sống như những con người xứng đáng. Nhưng ngồi trên đống vàng rất nhiều kẻ vẫn không có được bộ mặt và trái tim người.

Có một truyện cổ nước ta rất hay. Đó là khi con cá chép muốn hoá rồng mà không được, đánh trống hỏi Trời, Trời bảo: “Hãy nhả viên ngọc trong miệng của ngươi ra, ngươi sẽ hoá rồng”. Đến cả ngọc quý cũng không thể làm người ta được thăng hoa. Không ít những ông quan tham nhũng có thể đi du lịch khắp thế giới trên ghế VIP, của nả để lại cho con cháu mấy đời ăn không hết. Nhưng họ lại không có nổi một ngày sống bình yên gọi là có văn hóa cho đến lúc chết chỉ vì sợ hãi tội lỗi bị phanh phui hay vì lương tâm cắn rứt. Kinh Thánh cũng nói rằng người giàu lên thiên đàng còn khó hơn con lạc đà chui qua lỗ trôn kim. Bill Gates hay Warren Buffet đã cho lại người nghèo qua quỹ từ thiện hàng tỷ đô la, nhiều nông dân ở miền Tây Nam Bộ hiến đất cho xã làm đường, làm trường học hay vợ chồng ông trại chủ nọ ở Tây Nguyên chỉ vừa đủ ăn nhưng múc bụng nuôi hàng chục trẻ em mồ côi cùng rất nhiều những người bình dị khác trên thế gian đã nhả viên ngọc ra. Không phải họ muốn hoá rồng mà có lẽ chỉ vì một khát vọng đơn giản nhiều khi chính họ cũng không tự biết là được làm người, được quan tâm đển nỗi đau của đồng loại như một con người có văn hóa.

.
Có người đã có thể bỏ ra hàng chục tỷ để mua vui và mua thương hiệu hay như họ nói “giúp quảng bá hình ảnh đất nước” (yêu nước lắm thay!) ở Nha Trang vừa rồi. Chúng ta hẵng gác sang bên những nghi ngờ về mục đích thực mà tạm tin như vậy, hoan nghênh họ đi. Nhưng cú đấm vào mặt một nhà báo lương thiện và câu nói: “Chính chúng tao là người trả tiền” trong bữa tiệc “ăn mừng” trước những đại diện cho vẻ đẹp thế giới đã làm rách toang cái màng nhện mỹ miều “nhân danh văn hóa” nọ. Rõ ràng là, nhiều khi đồng tiền chưa chắc đã giúp người ta được làm người.
Đó là một cú đấm “ngoạn mục” vào văn hóa!

Nhà văn Nguyễn Quang Thân

Saturday, July 19, 2008

Entry for July 20, 2008 A6

Sáng nay thức sớm, và nhận được một cuộc gọi bất ngờ...

Các bạn A6 năm nào đang họp mặt. Ðính gọi cho L. Rồi L gọi ngược về, nói chuyện với từng bạn...

*Bình, Tuấn Anh, Anh Tuấn, Minh Hùng: không tính, vì đã quá thân rồi, nhắc đến trong nhiều entry rồi (!)

*Ðính thì giỏi quá! Ðám A6 ngày xưa sang định cư ở đây hình như chỉ có Ðính là con trai, nên Ðính cứ thường hay gọi cho mấy đứa con gái lười biếng như L để hỏi thăm xem sống-chết ra sao. Gọi luôn cho cả Khánh Châu, Như Loan, Bích Chi, Diễm Chi, Lê Phương Thảo,... Ðính chuẩn bị về Việt Nam, gọi nói trước với L biết bao lâu, vậy mà đến ngày L đi, thì cứ te rẹt mà đi, chẳng thèm gọi cho mấy bạn lấy 1 lời! Về đến bên đó, mới nói với cô Hoàng Dung: 'tính em cứ lơ ngơ lểnh nghểnh vậy, cô ơi. Nhưng chắc ai quen rồi thì cũng chẳng thèm giận hờn làm gì! hahahah.' Giờ Ðính về đó, còn tổ chức họp mặt được các bạn, lại không quên đám bên này, nên gọi điện luôn: coi như gần đủ!

*Minh Hạnh: giọng cười giọng nói vẫn vậy. Tính ra Hạnh là đứa bạn gái lâu đời nhất của L hén! (hôm trước vừa mới nhắc đến MH trong entry “Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ” đó!). Coi lại mấy tấm hình của L và Hạnh từ những ngày xửa ngày xưa, nhớ lại nhiều chuyện quá...

*Phúc Dũng, Hào Kiệt: nhắc đến 2 người là L lại nhớ đến cái tối trước ngày đám cưới L, 2 bạn đến ngồi nói chuyện với L rất nhiều, nói đủ thứ, nhưng quan trọng nhất vẫn là cảm giác 'hơi lo lắng' của những người bạn dành cho nhau... Nhớ cả chuyện L, Như Hà và Ý Nhi 'bình chọn' Phúc Dũng, Minh Hạnh là 2 người có cặp mắt 'trong veo' nhất của lớp; còn Hào Kiệt và Quốc Dũng thì có gương mặt 'baby' nhất lớp nữa!

*Quốc Dũng: người có gương mặt trẻ nhất lớp, cũng đúng thôi vì Dũng học sớm 1 năm mà. L vẫn nhớ khi bé Ty còn học ở trường Dũng dạy, thỉnh thoảng đón nó, đứng '8' luôn những chuyện tào lao với bạn

*Viễn: bạn hỏi mình nhớ bạn không? Sao lại không! Còn nhớ cả cái lần cả lớp đi Lái Thiêu, bạn 'tình nguyện' đạp xe chở mình đi 1 đoạn đường nữa là! hehehe. Bạn nhắc thấy L đi dạy ngang nhà bạn hoài mà không dám gọi, sợ L không nhớ! Hơi buồn 1 chút đó: nỡ nào nghĩ mình tệ vậy!

*Quách Trâm Anh: xưa lớp có 2 “Trâm Anh”, nên cứ gọi là gọi cả họ lẫn tên: Quách Trâm Anh và Nguyễn Trâm Anh để cho dễ hiểu! Nhắc đến Quách Trâm Anh thì phải nhắc đến Kim Vân, cũng như nhắc Nguyễn Trâm Anh thì nhắc luôn cả Diễm Chi vậy! Có những cái L quên tuốt luốt, nhưng có những cái đã ghi vào kí ức rồi thì không xóa được. Như đã nhớ Quách Trâm Anh thì phải nhớ đến con mắt cười có đuôi và mái tóc dài cứ cuộn lại phía sau (không bao giờ xõa thì phải?!). Nhớ luôn cả cái lần L và Tr.A nói chuyện với nhau sau vụ thầy cô và các bạn “sầm xì” về đám cưới của K.V nè!

*Vân Phương: nhớ hoài hình ảnh Phương ngồi trên chiếc vespa mini chạy ngang trước trường MÐC năm học lớp 10. Trời, lúc đó thấy bạn mới của lớp mình sao mà đẹp và sang trọng cực kỳ! (lúc đó cứ ao ước không biết đến bao giờ thì mình mới có được cái xe như vậy! :-D) Nhớ cả cái giọng “mày mày, tao tao” của Phương cãi nhau với Chơn nữa đó!

*Chơn: ngồi nhớ lại mới thấy ồ thì ra L cũng nhiều chuyện với bạn Chơn lắm chứ! Nhớ cái lần mấy bạn đến nhà L chuẩn bị đồ ăn gì đó cho buổi tối cắm trại (năm học lớp 11), Khánh Châu 'sai' Chơn làm tùm lum, Chơn thì cứ kêu gì làm nấy. Sau đó má L nói: “cái thằng coi 'bặm trợn dữ dằn' vậy mà hiền khô và dễ thương quá hén!”. Nhớ cả sáng sớm hôm sau ngày cắm trại (thức trắng cả đêm), Chơn kêu L chờ để đi về nhà lấy xe đạp chở L về. Dọc đường Chơn nói: má Chơn kêu chạy xe coi chừng ngủ gục! hahahaha. Nhớ cả lần đi lao động lột tôm ở xí nghiệp Cầu Tre. Cả đám ‘ăn cắp tôm’, tối đem đến nhà Chơn chế biến thức ăn nữa! (sau đó tụi Bình, Tuấn Anh, Hùng... cứ nói L: “BTÐT mà quậy quá nghen!” ừ, thì sao!)...

*Kim Chi: bạn nhắc mỗi lần L đi chợ Phú Lâm là thường ghé chỗ Chi mua đồ và đứng nói chuyện vu vơ. Chi nhắc lại luôn 'sự kiện' hình L dán khắp nơi ở khu vực F.14... nghe mắc cười quá! Bạn L 'nổi tiếng' mừ!

*Thiên Kim: nói chung là rất bất ngờ khi biết người bạn ít nói trong lớp mình ngày xưa lại là người hay tổ chức họp mặt bạn bè A6, và ít nhất L cũng tham dự 1 lần rồi mà! hehehe.

*Kim Long: ấn tượng về Long cũng là người rất rất ít nói. Nhưng gần cuối năm 12, Long làm mình hơi ngạc nhiên khi đem máy ảnh vô và đề nghị được chụp hình với các bạn trong lớp (nhờ vậy mà giờ đây mình có được 1 số hình ảnh quí giá đó!)

...

Như vậy thực ra thì L cũng nhớ được 1 số chuyện về mỗi người mà há, để không thôi thì các bạn lại nói 'lớp trưởng' này 'dỏm' quá! (mà hình như cũng dỏm thiệt! hehehe. L. đi định cư rồi trở về... gặp tùm lum người nhưng lại không gặp được các bạn thời trung học MÐC! sorry :-D)

...

Các bạn dự tính sẽ làm 1 cuộc 'hội ngộ' sau... 20 năm ra trường vào năm 2010 (trời, nghe vậy mới thấy mình già dễ sợ). Hào Kiệt nói: bên nào đông thì kéo về bên đó! Ðương nhiên là Việt Nam phải đông rồi!

Bên này, Khánh Châu, Bích Chi, Như Loan... vừa gợi ý kêu mình tổ chức họp mặt cựu học sinh MÐC niên khóa 87-90, còn đang lười biếng thì bây giờ bên kia lại hối nữa rồi...

uh, sẽ tính nghe!...

Chợt nhớ Minh Hạnh nói: năm tới đây con trai Hạnh sẽ vào lớp 1. Hạnh muốn cho nó học trường Phú Lâm. Sao lại là Phú Lâm? Cũng không biết nữa. Sẽ học Phú Lâm (cũng giống bé Ty hồi đó), rồi sau này sẽ là MÐC,... cứ như năm tháng mà Hạnh, Lan, Tuấn Anh, Anh Tuấn, Phúc Dũng,... và nhiều bạn bè khác đã đi qua...

20 năm... tìm về những ngày xưa trong kí ức bạn bè và trong cả hình ảnh con cái mình nữa...

Ừ, nên lắm chứ!

(se post hinh ngay xua sau, chua scan kip)