Tuesday, November 4, 2008

Entry for November 04, 2008




Nhin chao la tu dung muon benh

Bệnh rồi.

Tối qua, đang ngồi định học bài, chồng gọi điện nói sắp về (nhà này có thói quen mỗi khi đi hay về đều gọi điện thoại nói trước, để lỡ như người kia có giấu ai trong nhà thì lo mà trốn vậy! hahahahah), tự dưng cả người xây xẩm! Lết vô phòng nằm thẳng cẳng!

Chồng về nói chắc trúng gió. Vợ bảo vậy thì mai mốt mỗi khi gọi điện thoại làm ơn chui vào xe rồi hãy gọi, chứ còn đứng ngoài parking mà gọi bao nhiêu gió nó thổi hết vào tai vợ thì làm sao mà không trúng gió cho được!

Và vẫn là cái kiểu của ông bà cha mẹ để lại, bệnh thì phải cạo gió! Người cạo thì mồ hôi mẹ mồ hôi con đổ như mưa vì con bệnh không chịu nằm yên mà cứ như cái con lăng quăng. Người bị cạo thì gió có bay đi đâu không chưa thấy mà chỉ thấy đau muốn gần chết!

Cạo gió xong, lại còn thấy lạnh hơn, chỉ còn cách trùm mền đẩy luôn một giấc, bài vở gì đó dẹp sang một bên, mai tính!

Đâu chừng chưa tới 6h sáng, nghe tiếng gì rơi lộp bộp ngoài sân. Ồ, hình như mưa! Đã từng nói là ở đây ít khi mưa, không như Sài Gòn có cả một mùa mưa-một mùa nắng. Mà hình như mưa mỗi lúc một lớn hơn thì phải, chắc mưa từ Hà Nội lan sang, hay mưa từ chỗ bạn Lún tràn về, chẳng biết. Bất giác nghe văng vẳng hai câu thơ:

"Tai nương giọt nước mái nhà

Nghe trời nằng nặng, nghe ta buồn buồn"

Chợt nhớ đến cái gác gỗ thấp lè tè ngày xưa có một cái ô cửa sổ thật lớn (ô cửa thôi, không có cửa, chỉ che chắn chống đỡ bằng một tấm tôn lớn. Nhớ cũng có lần trời mưa thật lớn, nằm ngay chỗ đó để mưa rơi trên mái tôn búng thành tia bay vào ô cửa, nghe mát rượi. Nhỏ Vân - em gái kế - chạy đến nói ‘sao chị Lan không hạ cửa xuống?’ - ‘Để cho mát!’… Hai mươi mấy năm rồi mà tự dưng lại hiện về như mới hôm qua…

...

Thức dậy định xem Ti và Bi chuẩn bị đi học như thế nào, nhưng rồi thấy sao cả người đau quá. Đành nhờ ông xã take care hết mọi chuyện vậy.

Lết ra được khỏi cái giường thì đã 8h30 rồi. Chồng kêu sáng nay nghỉ học, ở nhà nghỉ ngơi. Ừ, thì nghỉ…

Lại nhớ hôm nay ở tòa soạn sẽ rộn rịp không khí chờ nghe kết quả bầu cử tổng thống, và có thể sẽ phải về trễ… Ùm, sao cũng được. Trắng cũng được, đen cũng được, người nào cũng giỏi cả. Nhưng người trẻ phải ủng hộ cho người trẻ thôi. Già có cái kinh nghiệm từng trải của già. Trẻ có cái bản lĩnh sáng tạo của trẻ. Nhưng như một trận đấu bóng, tiếng còi chưa dứt, bóng còn lăn là còn biết bao bất ngờ.

Thôi, đi uống thuốc để tối nay còn lấy sức chờ xem lịch sử Mỹ sang trang…

Monday, November 3, 2008

Entry for November 04, 2008 Cuộc bỏ phiếu lịch sử




“Trên khắp thế giới, hàng đoàn người đã tụ tập tại các khu buôn bán và quán rượu ngoài trời để chờ kết quả cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ. Nhiều người nao nức vì những hứa hẹn thay đổi của ông Barack Obama giữa một cảm tưởng nhẹ nhõm rằng - dù người nào thắng cử thì Tòa Bạch Ốc cũng sẽ đổi chủ.

Giữa lúc hàng triệu cử tri Hoa Kỳ quyết định lựa chọn giữa ông Obama và ông John McCain, thế giới xôn xao với cảm nghĩ đang chứng kiến một thời điểm lịch sử sẽ gây tác động bên ngoài những đường biên giới của nước Mỹ.”

Vâng, trên 100 triệu người Mỹ đi bầu trong cuộc bỏ phiếu lịch sử.

Tôi không là người quan tâm theo dõi các vấn đề chính trị, hơn nữa, Mỹ vẫn chưa là quê hương của tôi, nhưng nếu không ở ngay trên đất nước này trong những giờ phút này, bạn sẽ không thể nào có được cái cảm giác hồi hộp chờ đợi ai sẽ là người nắm vận mệnh đất nước nói riêng và gần như thế giới nói chung, trong một giai đoạn đầy thử thách này.

Nó khác, khác hẳn với không khí bầu cử ở Việt Nam, khi mà ngày bầu cử chưa đến thì người ta đã biết trước người nào sẽ giữ chức vụ gì rồi!

Chỉ còn 1, 2 tiếng nữa thôi...

Người ta hồi hộp theo dõi các cuộc kiểm phiếu ở từng tiểu bang. Người ủng hộ Obama đang khấp khởi. Người voted cho McCain hy vọng một phép lạ!

Ok, như đã nói, ai thắng - với tôi cũng xứng đáng - nhưng người trẻ sẽ luôn ủng hộ cho người trẻ!

À, một điều học hỏi thêm qua cuộc bầu cử này: đừng bao giờ hỏi người khác là bầu cho ai nhé! Ðó là điều tối kỵ! Cũng như bạn hỏi về mức lương, tôn giáo hay tuổi tác của người Mỹ vậy!

***Update: Và Obama đã thắng: áp đảo, ngoạn mục!

Sunday, November 2, 2008

Entry for November 02, 2008 Ti đánh đàn, Bi đánh võ




Thấy 2 đứa nhóc ở nhà y chang như mẹ, suốt ngày chết dí với cái máy tính, nên tui bàn với ông xã cho tụi nó đi học cái gì đó để lôi nó ra khỏi cái màn hình.

Thằng Bi nói: “Con muốn học 'kho-roa-di'” - “What? 'kho-roa-di'là cái gì?” Nó bức đầu gãi tai, không biết phải giải thích như thế nào, tui cũng khổ sở vì chẳng thể hiểu nó nói cái gì. Mãi sau, một anh bạn nói: “À, nó muốn học võ Karate”. Trời ạ! Không lo mà học tiếng Anh cho giỏi thì có ngày con nói gà mẹ nói vịt! ok, cho con đi học ‘koa-ra-ti’.

Hỏi Ti muốn học gì, nó nói: “Con hổng biếttttttttt!” - “Không biết vậy thì đi học võ với Bi luôn”. Ti la lên liền: “Thôi, con không học võ đâu.” Bi cũng chặn ngay lập tức: “Chị hai mà học võ đến black bell là Bi không có nhìn chị hai đâu!” Chắc nó sợ bé Ti học đến đai đen về nhà ‘dợt’ nó te tua như con cua!

“Vậy thì đi học đàn, chịu không?” - “Dạ, nhưng học đàn gì?” - “ùm, học ghi-ta đi cho thông dụng” (thực ra thì mua đàn ghi-ta rẻ hơn các loại đàn khác!)

Thế là sau đó, ông xã chở Bi đi ghi danh học võ. Nhưng “võ đường” đó không có dạy ‘'kho-roa-di' mà chỉ có dạy ‘tae kwon do’ thôi. Võ gì thì cũng là võ, học luôn cho rồi. Vậy là Bi ‘nhập môn’. Anh chàng vốn hiếu động, nên có vẻ rất thích hợp với chuyện học võ.

Thằng Bi đi học 2 tuần rồi nhưng rơi vào giờ tui đi làm nên chưa bao giờ thấy nó mặc bộ đồ võ như thế nào, chỉ nghe ông xã nói mỗi khi nó mặc bộ đồ đó vào thì nhìn nó khác hẳn, cả cái tướng ngồi trên xe cũng khác!

Tui thì chỉ ‘lợi dụng’ chuyện nó đi học võ để mà ‘dụ khị’ nó khi gọi nó đi tắm hay đi đánh răng. Nó mè nheo: “mẹ tắm cho con” hay “mẹ đánh răng cho con” là tụi nói liền: “người đi học võ phải biết tự làm những chuyện đó chứ!” Thế là anh chàng te te đi làm một mình! Tui khỏe! hehehe. Ích lợi đầu tiên cho con đi học ‘'kho-roa-di' là vậy đóa!

Đến chuyện học đàn, cam go hơn.

Hỏi anh bạn, cũng là người đang đi dạy đàn, về chuyện cho 2 đứa học guitar, học phí, thời gian… Anh bạn đề nghị nên mua cây piano về, ảnh sẽ dạy cho tụi nó. Lại quay qua hỏi Ti, Bi có muốn học piano? Hai đứa nói “dạ”.

Anh bạn nói mua đàn cũ chắc khoảng 2 ngàn. Ừ, bao nhiêu cũng được vì bao nhiêu tui cũng… không có, chỉ có đi mượn thôi!

Gọi điện hỏi bà chị mượn tiền mua đàn, chỉ kêu “chuyện nhỏ!”, tui nói thêm “mượn chứ không có xin, nhưng chừng nào có tiền mới trả, đừng có đòi!” Giang hồ chưa? Vậy mà chỉ cũng “ừ”, dễ thương dễ sợ!

Cầm tiền rồi mới gọi cho anh bạn hỏi khi nào đi mua đàn, sẵn hỏi luôn học phí. Anh bạn nói: “dạy không lấy tiền đâu!” - “thì cũng biết trước vậy, hỏi cho có thôi, chứ tui đâu có tiền! hehehehe” - “ừ, không lấy học phí đâu, ăn cơm trừ!” Trời ạ! Không biết có ai từng nghe chuyện trả học phí bằng kiểu này chưa! Ok, thì ăn cơm trừ!

Lại đến chuyện đi mua đàn.

Thực sự từ thửơ cha sanh mẹ đẻ đến giờ tui chỉ thấy có cây đàn piano chứ chưa hề đụng đến nó, cũng không hề có một khái niệm gì về nó. Thế là tui bỏ gần một ngày thay vì tự học trong trường ra để theo anh bạn đi ‘mở mang’ kiến thức về piano.

Không hiểu sao các tiệm đàn mà tui vào đều là của người Hàn Quốc. Hay là người Việt thì chuyên về Nail còn tụi Korean thì chuyên về đàn? I don’t know. Chỉ biết là đến lúc đó tui mới biết muốn lựa mua 1 cây piano cũ thì phải dựa vào những tiêu chí nào. Ví dụ như ngoài chuyện gõ thử các phím đàn xem độ nhạy và nghe âm thanh của nó, còn là chuyện xem các thanh đố phía sau của đàn là bao nhiêu thanh, rồi thanh đóng xiên, đóng thẳng hay đóng chữ X tiếng kêu sẽ khác nhau như thế nào; rồi cái - chả biết kêu là cái gì nữa - đại loại là nếu bằng gỗ thì sẽ tốt hơn là bằng nhựa (hehe)…

Sau đó, thấy anh bạn hay giở cái nắp thùng đàn lên nhìn nhìn cái gì bên trong, tui thắc mắc: “Anh nhìn cái gì vậy?” - “Nhìn cái số của cây đàn. Mỗi cây đàn có một số riêng” - “Số nào thì tốt?” - “Số ở khoảng (bao nhiêu quên mất rồi) thì là tốt” - “ủa, nghĩa là sao? Bộ ở khoảng đó gỗ nó bắt đầu khô đi, teo lại nên nó tốt hả?” Anh bạn cười: “Đối với hiệu Yamaha thì khoảng đó đàn nó sản xuất tốt!”

Lại vậy nữa! Chả hiểu, thôi thì thấy ảnh chúi đầu tìm cái mã số cây đàn, tui cũng giả bộ ngó theo, chứ hiểu quái gì đâu!

Rồi lại biết thêm là đối với các tiệm đàn, mỗi khi mua về 1 cây đàn cũ, họ thường đưa ngay về chính hãng để mà tuốt nó lại và lên dây đàn trước khi đưa ra bán lại. Cái gì đảm bảo chuyện này? Giấy chứng nhận của hãng!

Có điều lạ là khi người bán đàn hỏi tụi bây có biết đàn không. Tui lắc đầu đã đành, anh bạn tụi cũng nói ‘không!” Sau ngẫm nghĩ lại thấy chắc ảnh muốn xem tụi nó “ca bài ca con cá” là như thế nào (tui nghĩ vậy chứ còn anh bạn tui nghĩ gì tui không biết, mà cũng chẳng hỏi).

Đến khi trả giá mới tức cười. Một chỗ nói giá cây đàn muốn mua là 2 ngàn 4. Anh bạn trả 1 ngàn 8! Hahaha, y như kiểu Việt Nam. Tụi bây có bao nhiêu cây đem đến đây tao mua hết cho! Hai anh em cười cười đi ra! hehehe (nói chứ lúc đó thằng Korean nói cái gì tui hông có biết, tui chỉ nghe anh bạn trả giá mắc cười quá nên tui lảng ra một góc đứng cười thôi!)

Đến tiệm khác, người ta đòi 2,450, ảnh trả 1,800. Rồi đi. Ra ngoài, anh bạn hỏi tui: theo đúng kiểu VN thì bây giờ trả bao nhiêu là vừa? Tui là đứa ít khi trả giá mà hỏi kiểu này… “Chắc lấy giá của nó với giá của mình cộng lại chia đôi!” “Trả theo kiểu VN là vậy đó hả?” - “Ai biết, em nghĩ vậy!”

Thế là sau cả ngày mệt mỏi lang thang, cuối cùng chẳng mua được gì! Anyway, ‘xóa mù” 1 tí tẹo về piano! (tự an ủi vậy đó, nhất là khi bị ông xã ‘dũa’ cho 1 trận về cái tội than không có giờ học bài mà lại bỏ cả ngày đi la cà! Hahahahaha)

Lòng vòng cả tuần lễ sau lại nhắc anh bạn chuyện mua đàn. Cuối cùng ảnh nói họ nói 2,450 mới bán, free tiền chở đến nhà và một lần chỉnh dây đàn. Tui nghe xong, ngẫm nghĩ và đề nghị: “hay là cho nó học keyboard đỡ đi, rồi từ từ mua piano sau?”

Anh bạn nói: cũng được, vậy thì mua keyboard” – “Ở nhà có sẵn, cây đàn chủ nhà trước để lại, nhưng… có còn đàn được hay không thì không biết!”

Hehehehe, may quá, thầy đến coi: đàn còn được. Thầm nghĩ: Đỡ tốn hơn 2 ngàn!

Thế là chiều nay, bé Ti bắt đầu buổi học đầu tiên tại nhà thầy, học trên piano của thầy (về nhà thì tập trên keyboard).

Đi làm về, nghe ông xã khoe: nói nó bao nhiêu lâu rồi là cắt bộ móng tay dài như móng vuốt, nó không chịu. Chiều nay đi học, thầy nói sao, nó về nhà cắt ngay 10 ngón!

Vậy là ích lợi đầu tiên của việc bé Ti học đàn là như vậy! hehe

Lúc mới thấy bé Ti ngồi gõ tửng tửng, Bi kêu lên “Horrible! (khủng khiếp!)”, làm Ty cúi gầm mặt nhẫn nhịn tập tiếp!

Khoảng 30 phút sau, Bi kêu lên: “Sounds good!” Ty phấn khởi hơn, gọi: “Bi, sing Old MacDonal đi Bi!” thế là thằng Bi ủng hộ chị hai bằng cách vừa nhai chocolate vừa hát cho Ty đàn!

Tui kêu thầm trong bụng: “Chết cái lỗ tai tui rồi! Còn phải chịu cảnh ‘horrible’ này đến bao lâu đây!!!!!”

Friday, October 24, 2008

Entry for October 25, 2008 Vâng, tôi sẽ lại là…




Khi tôi 15, tôi ôm mộng trở thành cô giáo, không hiểu vì sao nhưng sẽ chỉ là cô giáo, và là cô giáo dạy Văn mới ghê chứ!

Khi tôi đậu cùng lúc 2 trường sư phạm và tổng hợp (cùng chuyên ngành Ngữ Văn), tôi đương nhiên chọn học sư phạm. Giữa năm nhất, gia đình rục rịt chuyện “đi Mỹ”, mà đi Mỹ thì học Văn VN làm cái quái gì! Tôi cứ nhớ hoài lời ba tôi nói: “trồng cây thì người ta phải biết lựa cây mà trồng. Thay vì trồng bình bát, tại sao lại không trồng mãng cầu? Thay vì học Việt văn tại sao không đi học Anh văn?” Làm sao mà trả lời bây giờ! Thôi thì ban ngày học Văn, tối đến lò dò đi học thêm tiếng Anh vậy! (nhưng khổ nỗi học tiếng Anh mà chỉ toàn khoái nghe người ta thì thầm tiếng Em, cho nên đến tận bây giờ tiếng Anh nói hoài cũng chẳng thành câu!)

Khi tôi 25, nghĩa là 3 năm sau khi tốt nghiệp đại học, tôi hơi thấm lời ba tôi nói khi xưa. Cùng phải vất vả dùi mài sách vở để đi thi, cùng lăn lóc 4 năm nơi trường đại học (chăm hay không chăm không tính!), thế mà sao những đứa tốt nghiệp từ Bách Khoa, Kinh Tế, Ngân Hàng, Ngoại Thương chỉ sau 3 năm ra trường mà trông tụi nó khác thế!

Còn mình thì sao?

Tụi bạn an ủi: cái tụi tui có là tiền, còn cái bạn có thì có tiền cũng không thể mua được! Nghe cảm động lắm chứ!

Và từ tuổi 25 đó, tôi không còn phải so đo, tính toán những thiệt hơn, được mất trong cái nghề mà mình đã chọn. Tôi sống hết lòng vì nó, đam mê nó, như thể nó là máu thịt của mình.

35 tuổi, tôi nhìn lại chặng đường mình đã đi qua: có nuối tiếc, có ngậm ngùi gì không? Những lúc tôi chán nản nhất, tôi quay về với những đứa học trò cũ của mình, những bất chợt, những tình cờ mà chúng tâm sự, chúng chuyện trò cùng tôi, muốn nghe từ tôi một y kiến, một nhận xét,… lại khiến tôi tự tin hơn, và tôi lại là tôi.

Giờ đây, tôi lại đứng trước nhiều lựa chọn. “Chỉ có đi dạy là phù hợp nhất với em.” “Đi dạy lại đi NL ơi. Nghề đó ăn vào máu cô giáo rồi!” “Thấy tiếc cho nghề dạy học của em. Hình như em không chỉ dạy Văn mà em còn ảnh hưởng đến chúng bởi nhiều cái khác nữa”…

36 tuổi, tôi lại quay về bước khởi đầu. Vâng, tôi sẽ lại là…

Thursday, October 23, 2008

Entry for October 24, 2008 Mọi người sẽ ra đi, chỉ mình tôi ở lại

(bai chom cua nguoi ta)

11 ngày trước bầu cử: Mọi người sẽ ra đi, chỉ mình tôi ở lại

Nguyễn Văn Khanh

Khi Neel Kashkari bắt đầu bài nói chuyện của ông ở Viện Nghiên Cứu Chính Trị Cộng Hòa American Enterrise Institute hôm 19 Tháng Chín vừa qua, hầu như trong cử tọa chẳng mấy ai biết đến vị khách mời đang nắm chức vụ phụ tá đặc biệt Tổng Trưởng Tài Chánh Hoa Kỳ. Trọng tâm bài nói chuyện của ông là những trở ngại sẽ xảy đến cho nền kinh tế quốc gia, gây nên bởi các khó khăn của thị trường địa ốc và những khoản nợ khó đòi mà ngân hàng đang vướng phải khi cho thân chủ vay tiền mua nhà. Bài nói chuyện dài hơn 30 phút đồng hồ kết thúc bằng những tràng pháo tay mang tính lịch sự nhiều hơn cổ võ.

Hai tuần sau đó, mọi người đều biết Neel Kashkari là ai, khi ông được giới thiệu trước các vị dân cử Quốc Hội Liên Bang Mỹ với tư cách người sẽ điều hành ngân khoản cứu nguy kinh tế. Ngay tức khắc nhân vật được đặt cho biệt danh “Ông 700 tỷ”, là người điều hành khoản tiền quan trọng nhất thế giới, và cũng là người “trực tiếp giải quyết các trở ngại của thị trường tài chánh Hoa Kỳ”. Không chỉ vậy, với vai trò giám đốc cơ quan mang tên Văn Phòng Ðặc Trách Ổn Ðịnh Tài Chánh, Neel Kashkari còn có trách nhiệm “gián tiếp” giúp ổn định thị trường tài chánh toàn cầu - đặc biệt thị trường của những quốc gia đồng minh EU, tránh đừng cho “hiện tượng đổ vỡ dây chuyền xảy ra”, như lời ông Tổng Trưởng Tài Chánh Henry Paulson nói với báo chí.

Trách nhiệm đi kèm với số tiền 700 tỷ dollars chứng tỏ tầm quan trọng của người được chọn, cho dù ông là nhân vật chính trị trẻ tuổi nhất và “mới” nhất của Washington. Năm nay 35 tuổi, Neel Kashkari tốt nghiệp MBA ở Wharton School, làm chuyên viên ngân hàng cho Goldman Sachs và mới xuất hiện ở thủ đô được chừng 2 năm. Ông là một trong những “cha đẻ” của chương trình “cứu nguy” đang cầm trong tay số tiền khổng lồ, được ví như ông hoàng Ahmed bin Zayed Al Nahyan đang điều khiển công ty đầu tư của Ả Rập Saidi, hay Lou Jiwei, nhân vật số 1 của công ty đầu tư Trung Quốc, hoặc gần hơn nữa ông được so sánh với tỷ phủ Warren Buffett, một trong những nhà đầu tư giầu tiền của và có ảnh hưởng nhất thế giới. Theo ông phụ tá Tổng Trưởng Tài Chánh Ðặc Trách Quan Hệ Ðối Ngoại, “Neel của hai năm trước đây khi mới về Washington hoàn toàn khác với Neel ngày nay”. Hai mươi bốn tháng trước, “hầu như chẳng ai biết đến Neel, kể cả những nhân viên làm việc trong Bộ, bây giờ ai ai cũng biết đến anh và đang chờ đợi những điều anh sẽ làm” vì ảnh hưởng đến chính số tiền họ đang có trong ngân hàng, trong quỹ hưu bổng hay đầu tư.

Neel Kashkari là ai??? Là một thành viên của cộng đồng người Mỹ gốc Ấn, ông sinh trưởng và lớn lên ở to Arron, Ohio, một trong những khu vực bị ảnh hưởng nặng nhất nước Mỹ với tỷ lệ nhà bị ngân hàng kéo vượt quá mức 40%. Tốt nghiệp University of Illinois với bằng kỹ sư, ông từng thú nhận với bạn bè “chẳng hề nghĩ sẽ có ngày làm việc trong lãnh vực tài chánh”. Công việc đầu tiên của anh sau ngày ra trường: làm việc trong toán thực hiện chương trình chế tạo vệ tinh cho công ty TRW, theo giao kèo công ty ký kết với NASA.

Năm 2002 ông quyết định rời TRW để theo học MBA, khi nghe lời khuyên của người thân “phải có MBA mới kiếm được nhiều tiền”. Anh sinh viên mới ra trường được nhận làm việc với Goldman Sachs, và lọt mắt xanh của ông “sếp” Paulson. Khi ông Paulson nhận lời mời của Tổng Thống Bush để về thủ đô điều hành guồng máy tài chánh quốc gia, Neel Kashkari được giao trách nhiệm điều hành phần vụ đặc trách liên lạc với chính phủ. Chẳng bao lâu sau đó, ông Paulson quyết định đưa ông về D.C. làm việc chung, đặc trách về đối ngoại.

Neel Kashkari đã chứng tỏ được những gì? Bà Faith Schwatz, giám đốc Chương Trình HOPE NOW kể lại những ngày đầu tiên phải làm việc chung với ông phụ tá tổng trưởng trẻ tuổi. “Ấn tượng đầu tiên tôi thấy ông là một thanh niên rất năng nổ, suy nghĩ chín chắn, và không bao giờ chấp nhận thất bại”. Ông Steve O'Connor, giám đốc Hiệp Hội Ngân Hàng Hoa Kỳ, bảo thêm “khi có việc gặp ông Phụ Tá Neel, chúng tôi phải sẵn sàng để trả lời những câu hỏi mà ông ta đặt ra” và nói đùa “lỡ nói sai, sẽ bị ông ta quay như quay... chong chóng”. Ông Andrew Busch, người từng làm cố vấn cho cả Tòa Bạch Ốc và Bộ Tài Chánh nói thêm “Neel mang về D.C. quá nhiều kinh nghiệm, đến mức độ chúng tôi phải thắc mắc không hiểu ở đâu mà anh ta có nhiều kinh nghiệm đến thế!!!”

Những kinh nghiệm Neel Kashkali thu thập được từ Công Ty Ðầu Tư ở New York và Bộ Tài Chánh ở D.C. có giúp ông giải quyết được những khó khăn của thị trường tài chánh hay không? Trong bài thuyết trình đọc ở American Enterprice Institute, ông nói rõ “đừng chờ mong bất cứ ai sẽ đem chiếc đũa thần đến cứu chúng ta”. Ðiều đó được giải nghĩa: trở ngại còn đó, vẫn phải tìm cách giải quyết và phải mất thời gian mới có được kết quả.

Mất thời gian có nghĩa là ông có thể sẽ được giữ lại để thực hiện kế hoạch “cứu nguy” thị trường tài chánh đã được hành pháp và lập pháp đồng ý. Tin đồn chính trị từ Washington D.C.: người duy nhất “đảm bảo” sẽ được giữ lại làm việc cho tân chính quyền là Neel Kashkali, vì cả hai ứng viên tranh cử Tổng Thống John McCain và Barack Obama đều ủng hộ kế hoạch “cứu nguy” và cả 2 đều đồng ý với đề nghị giao trách nhiệm điều khiển kế hoạch cho Neel Kashkali đảm trách.

Ðang làm việc với chính quyền Cộng Hòa, điều đó có ảnh hưởng gì nếu ông Obama của đảng Dân Chủ đắc cử tổng thống? Theo giấy tờ do Neel Kashkali gửi cho Quốc Hội, ông chỉ tặng tiền giúp vận động tranh cử cho Tổng Thống George W. Bush, và không hề gửi tiền cho cả ông McCain lẫn ông Obama.

Monday, October 20, 2008

Entry for October 21, 2008 ý nghĩa tương đối!

Nhớ khi còn nhỏ, học lớp 6, 7 gì đó, có đọc quyển “Thành Trì” (không nhớ tên tác giả, chỉ biết ông cũng là người viết quyển “Ðèn Không Hắt Bóng”, tựa tiếng Anh hay tiếng Nhật là gì chả biết).

Truyện kể có cái đoạn anh chàng nhân vật chính khi dự phỏng vấn vào học trường Y. Hai vị giám khảo đã hỏi anh nhiều thứ, đến câu hỏi sau cùng, một vị Doctor hỏi lý do gì anh chọn học để trở thành bác sĩ. Sau khi anh trả lời xong, người Doctor đã tỏ vẻ vui mừng, ông nói: ông đã rất hài lòng về anh ta ngay từ đầu, nhưng nếu khi đó anh trả lời rằng anh ta học y vì muốn cứu chữa bệnh cho người nghèo hoặc đại loại cái gì như vậy thì có lẽ ông ta đã cho anh rớt vì... thất vọng!

Câu trả lời của anh chàng, sau 1 thoáng hơi lúng túng, là: với anh, mọi thứ trên đời này đều chỉ có ý nghĩa tương đối!

Khi đọc đến đó, với lứa tuổi đó, thực sự tôi chẳng hiểu gì cả, dù với tôi đó là một quyển truyện hay.

Lớn hơn một chút nữa, tôi nghe anh trai tôi cứ nhai đi nhai lại cái câu: Người ta không thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông! “Quái, người ta có thể tắm cả ngàn lần luôn chứ ở đó mà không thể hai lần!” - tôi đã thầm nghĩ như vậy.

...

Ðó là chuyện suy nghĩ của ngày xa xưa...

Giờ thì khác nhiều rồi...

Tôi hiểu thế nào là ý nghĩa tương đối của cuộc sống.

Tôi hiểu thế nào qui luật vận động của muôn đời.

Không có cái gì là bất di bất dịch.

Dòng sông hôm qua không là dòng sông hôm nay.

Bài hát hôm trước nghe sao mà nhạt nhẽo đến chán phèo, thế mà giờ đây sao lại hay cực kỳ đến thế.

Mới đây thôi có thể tôi đã ghét cay ghét đắng cái không gian khi bóng chiều đã tắt, nhưng biết đâu chừng ngày mai hoàng hôn với tôi lại mang vẻ đẹp lãng mạn đến không ngờ...

Tất cả đều thay đổi. Tất cả đều chỉ mang tính tương đối.

Tôi của ngày hôm qua chưa hẳn đã là tôi của ngày hôm nay. Nỗi buồn của ngày hôm kia không giống nỗi buồn của ngày sắp tới. Ngày hôm qua tôi cảm thấy cuộc sống toàn nụ cười, biết đâu ngày mai sẽ chỉ là nước mắt.

Có lúc tôi thấy hạnh phúc mong manh như thủy tinh, nhưng có lúc tôi thấy thủy tinh rơi xuống chưa chắc là sẽ vỡ.

Cuộc đời không có gì là hoàn hảo, tất cả chỉ là tương đối, cho nên đừng hy vọng quá nhiều, đừng kỳ vọng quá cao. Ðừng cố chỉ trích người này, đừng cố chê bai kẻ khác. Có những điều hôm qua mình làm được xem là đúng, được người ta cổ vũ ca ngợi thì ngày hôm nay nó có thể đã trở thành sai, có thể khiến người ta bực bội. Có những người hôm qua xem nhau như kẻ thù, nhưng hôm nay đã là đồng đội.

Người ta không thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông, bởi mạch nước có bao giờ ngưng chảy.

Vâng, nhìn cuộc đời trong cái nhìn tương đối, trong sự vận động không ngừng để dễ dàng cảm thông và dễ dàng tha thứ cho những điều người khác làm không giống như điều mình nghĩ, bởi mình cũng không là họ và tất cả đều có lý lẽ của riêng mình, chưa biết ai đúng ai sai, ai hay ai dở...

....

Update:

- Thành Trì - dịch từ quyển Citadel của Archibald Joseph Cronin.

- Mình nhớ lộn, không phải là “Đèn Không Hắt Bóng” mà là “Thanh Gươm Công Lí” cùng tác giả! Sorry!

Saturday, October 18, 2008

Entry for October 19, 2008 Chán!


Khi có quá nhiều điều muốn viết, muốn nói thì lại chẳng biết viết cái gì, nói cái gì, và bắt đầu từ đâu…

Cứ muốn làm cái này, làm cái kia, suy nghĩ chuyện này, viết chuyện nọ,... thế mà cuối cùng cũng chẳng được cái gì cho nên hồn, nên thân…

Chán!

Vẫn cứ hay tự nhắc mình, nhắc người: làm gì thì làm, rơi vào trạng thái gì cũng được nhưng đừng bao giờ là “chán”!

Khi tôi buồn, tôi đau khổ, tôi vẫn có thể trải lòng mình, tôi biết mình buồn cái gì, tôi đau cái gì, và tôi có thể viết về nỗi buồn, nỗi khổ đau của mình, để mọi người đọcà cho vui!

Nhưng khi đã chán rồi thì chẳng thiết gì cả, nhìn cái gì cũng chán, làm cái gì cũng chán, đọc cái gì cũng chán, chán đời, chán người, vẫn chưa đáng sợ bằng chán chính bản thân mình!

Không thể biết rõ được nguyên nhân làm mình chán, cho nên là cứ chán!

Thôi cứ đổ thừa tại trời đã vào thu, cái se lạnh của buổi chiều thiếu nắng, cái bàng bạc của sắc trời u ám, cái vội vã của bầy chim cuối ngày tìm về chỗ trú… dễ khiến người ta thêm chạnh lòng bởi những cái không đâu, cứ nhớ nhớ thương thương, cứ se se sắc sắc, da da diết diết, khắc khoải, mông lung, dễ mềm lòng, dễ rơi nước mắt, và… dễ chán!

Tôi là đứa sợ ma nên không thể bắt chước như một người bạn cứ hễ chán đời vài ngày không biết làm sao cho hết thì đi vào thăm nghĩa địa, nhìn ngắm như chia sẻ, như chuyện trò với những người nằm yên dưới lớp đất kia… sau đó bước ra lại trở nên tha thiết hơn với cuộc sống, tôi sẽ phải tìm cách khác để thoát ra khỏi cái cảnh chán này mới được…

Thôi, đi email cho bao nhiêu người mà tôi cứ hẹn lần hẹn lượt hết tuần này qua tháng khác, và biết đâu nhìn người khác chán, tôi lại thấy yêu đời trở lại thì sao…


Nhin cai hinh nay cua Bi ve chac la se het chan!