Tuesday, December 9, 2008

Entry for December 09, 2008

Chỉ còn 2 môn nữa thôi là tui kết thúc mùa học này.

Ùm, suốt 16 tuần tui không có 1 ngày nào thảnh thơi đầu óc. 16 tuần không ngày nào không phải nghĩ đến chuyện hết đi học lại đi làm, hết bài tập này đến bài tập khác, không có weekend, không có ngày nghỉ trọn vẹn, đầu óc lúc nào cũng muốn nổ tung. May mà tính tui thuộc loại “đầm” nên nhìn vào lúc nào cũng thấy rất thong dong… (chỉ mỗi mình ông xã tui chịu trận!)

Tui tự hứa là trong tuần đầu tiên sau khi kết thúc học kỳ tui sẽ dành trọn 2 ngày không phải đi làm để tha hồ làm những gì tui thích: coi phim nè, ngủ nè, đi lòng vòng nè, kiếm chuyện, í quên, kiếm truyện đọc nè… ùm, nghĩ đến là thấy sung sướng rồi!

Nhưng bây giờ phải lo cho xong 2 môn cuối cùng nữa! hùmmmmmmmmmmmmm. Tired!

Monday, December 8, 2008

Entry for December 08, 2008

Cho đời chút ơn

TCS

Hôm chợt thấy em đi về bên kia phố

Trong lòng bỗng vui như đời rất lạ

Tôi tìm thấy tôi theo từng gót xa

Làm lời lá bay trên đường đi

Tôi tìm thấy tôi như giọt nắng kia

Làm hồng chút môi cho em nhờ

Ôi thiên đường hót chim quyên

Ôi tóc trầm ướt vai thơm

Ta nghe đời rất mênh mông

Trong chân người bước chầm chậm

Hãy còn bước đi cho bình minh lên sớm

Cho đời chút ơn biết tà áo nọ

Em là phấn thơm cho rừng chút hương

Làm lời hát ca cho trần gian

Dưới đường phố kia có người nhớ em

Nằm mộng suốt đêm thiên đường

Sunday, December 7, 2008

Entry for December 08, 2008 Con gái yêu bằng gì?

Trong lúc ngồi chờ maquette, tôi dạo quanh một vòng các blog mà chủ nhân của nó là những người có dấu hiệu đang yêu, hoặc đang thất tình (đọc thì đoán vậy thôi, chứ ai mà biết thực hư thế nào). Rồi lại đọc những mẩu tâm tình tự sự trên online, và cả một số “quotes” về tình yêu thì thấy quả là ông bà nói không sai: muôn đời con gái vẫn thích yêu bằng tai!

Và chính vì yêu bằng tai cho nên... lời nói gió bay. Người nói quên bén mình nói cái gì, chỉ tội người nghe cứ đóng đanh các lời có cánh! Ðau buồn, trách móc, khổ sở, dằn vặt... cũng bởi những điều đã lọt vào tai, muốn quên thật khó!

Ừ, thì đấy, yêu cũng bởi lời nói, giận cũng bởi lời nói, rồi chia tay cũng bởi lời nói.

À, mà giả sử mình điếc thì sao há?

Thursday, December 4, 2008

Entry for December 05, 2008 đánh con

Hôm qua lúc ngồi đọc lại bản tin này, tôi không thể không rơi nước mắt:

MORRISTOWN, New Jersey - Trong phiên tòa ngày Thứ Năm vừa qua, một phụ nữ Việt Nam đã nhìn nhận rằng bà từng lắc mạnh và buông tay thả một em bé 11 tháng rớt xuống sàn nhà. Vì đầu bị va chạm mạnh, em bé bị chấn thương não bộ và bị tê liệt cơ thể.

Theo tin của trên trang mạng của nhật báo Star-Ledger tại tiểu bang New Jersey, cô Nguyễn Khắc Tâm, 31 tuổi, đã nhận tội trước tòa. Án tối đa cho tội tấn công một em bé trong trường hợp của cô là 10 năm tù.

Bản tin cho biết vụ hành hung xảy ra trong căn chung cư của cô Tâm tại Mount Olive vào Tháng Mười Hai năm ngoái. Cô đã lắc em bé trong lúc nó khóc và thả em rơi xuống đất hai lần. Nạn nhân là Nguyễn Khiêm. Trong trường hợp em Khiêm qua đời, cô Tâm có thể bị truy tố tội sát nhân.

Theo lời của nữ y tá Heidi Schleifer trong tòa án, sự việc não bộ bị chấn thương quá trầm trọng khiến em bé bị tê liệt thân thể và bị mù.

Qua lời của thông dịch viên tại Tòa Thượng Thẩm ở Morristown, cô Tâm nhìn nhận rằng cô đã nổi nóng vì Khiêm khóc quá lâu trong lúc cô chăm sóc nó và hai đứa con riêng của cô vào ngày 27 Tháng Mười Hai. Cô đã bế em bé lên, lắc và thả nó rơi xuống với đầu đụng sàn nhà hai lần. Khi thấy Khiêm bị nôn ói và có vẻ bị co giật, cô liền gọi số khẩn cấp 911. Em bé đã bị những vết nứt trên sọ.

Ông Nguyễn Khôi, cha của em bé, đã khóc trong lúc ngồi trong tòa và nghe những lời kể của cô Tâm, người mà ông đã trả tiền để chăm sóc con mỗi ngày.

Chánh án Thomas V. Manahan đã ấn định ngày tuyên án sẽ là ngày 22 Tháng Giêng, 2009. (h.d.)

***

Tôi thực sự không thể hiểu tại sao người ta có thể hành động như vậy được! Mà đó lại là người phụ nữ cũng có con nhỏ!

Với tôi, trong mọi tội ác thì tội ác đối với trẻ con là man rợ nhất! Chỉ đơn giản một điều: chúng hoàn toàn không có khả năng tự vệ.

Nhớ khi bé Ti vào lớp 1, suốt cả mấy hôm liền bài tập viết của nó cứ bị điểm kém, nhắc nó: nếu không cố gắng cho khá hơn thì sẽ bị đòn! Hôm đó, nó đi học về, nắm lấy tay tôi nói: mẹ, con có chuyện muốn nói. Tôi lên lầu với nó. Nó lại bảo hôm nay bài tập viết của nó vẫn như vậy. Không kiềm được, tôi kêu nó nằm xuống đánh cho 2 roi vào mông! Nó khóc...

Ðến giờ mỗi lần nhớ lại là mỗi lần ân hận: tại sao mình có thể cư xử như vậy? Nhớ mãi cái nắm tay rụt rè và cái bậm môi khóc của nó...

Rồi đến thằng Bi. Nói cái gì nó cho là không hợp lý là nó cãi tới cùng. Một lần giận quá, nói với nó: con mà cãi nữa thì mẹ đánh đòn! Nó lại nói! Thế là quất cho 2 roi vào chân... Mắt nó đẫm nước, khi đó nó không nói gì cả nhưng sao... Ánh mắt thằng Bi lúc ấy vẫn luôn là một ám ảnh với tôi: một cái gì vừa ngạc nhiên, vừa thảng thốt, vừa trách móc, vừa sợ hãi...

Người lớn lắm lúc không thể làm chủ được mình thì sao lại đánh trẻ con khi nó quấy?

Trong nhà, lúc nhỏ, trừ anh L. ra thì tui là đứa bị đòn nhiều nhất! Hay có lẽ đã nếm mùi roi đau như thế nào nên không muốn người khác cũng đau như vậy...

Ngẫm người và tự vấn...

Entry for December 05, 2008

Mây kia ở đậu từng không. Mưa nắng ở trọ bên trong mắt…

Nhân gian về trọ nhiều nơi. Bâng khuâng vì những đôi môi rất hồng…

Ơ hay là một vòng xinh, tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời…

Tuesday, December 2, 2008

“Don’t hurt my feelings”




Tối qua đi làm về, vừa bước vô nhà, Bi chạy ra nói:

- Mẹ ơi, tối nay Santa Claus đến.

- Vậy hả. Ủa mà sao con lấy sữa lại không uống hết?

- Không phải của con, của Santa Claus.

- ???

Lát sau, Bi lại chạy đến:

- Mẹ ơi, mẹ ăn cơm xong mẹ làm cookies nghe!

- à há.

Bánh nướng chín, kêu Bi ăn, Bi nói:

- Không, cái này dành cho Santa Claus.

Rồi nó đi lấy cái đĩa đặt bánh lên. Xong, nó mang đĩa bánh và ly sữa đến đặt trên mặt bếp, nơi từ cửa bước vào sẽ nhìn thấy liền.

- Ủa, mà hôm nay mới ngày đầu của tháng 12 thì làm sao mà ông già Noel đến hả Bi?

- Con biết hôm nay Santa Claus đến và sẽ mang quà đến.

Thấy Bi có vẻ quá tin vào điều này, tui bèn khiều bé Ti ra nói nhỏ:

- Món quà con để dành cho sinh nhật em thôi thì tối nay con đặt vào giường cho nó mừng đi!

- Dạ thôi, chờ đến SN nó con mới đưa!

Tính bé Ti là vậy, nó đã dự tính điều gì thì khó lòng thay đổi (chứ không dễ mềm lòng như tui). Ti nói với Bi:

- Bi có để sữa và bánh đó cũng vô ích thôi vì đến ngày 25 tháng 12 Santa Claus mới đến, khi đó thì sữa và bánh đều hư hết rồi!

- Không, Santa Claus đến không phải chỉ 1 ngày! Bi nhớ năm ngoái Bi được rất nhiều quà. Santa Claus không thể mang quà đến nhiều cùng 1 lúc mà từng ngày từng ngày một…

Cứ thế 2 chị em nói qua nói lại, sau đó Bi bỏ chạy vào phòng khóc ấm ức:

- Chị hai là bad sister, chị hai không bao giờ tin con. Chị hai luôn nói những điều không tốt với con. She hurts my feelings…

Tui phải cố giải thích để nó hiểu là chị hai là good sister, chị hai không muốn ngày mai nó sẽ buồn khi thấy ông già Noel không ghé qua…

Hai đứa đi ngủ. Tui phải nghĩ cách: nếu tìm món quà để cho nó thì nó sẽ tin chắc là ông già Noel sẽ còn đến trong nhiều ngày tới; mà nếu không có gì hết thì nó sẽ buồn biết bao nhiêu. Không thể để cho niềm tin của nó bị thất vọng.

Thế là…

Sáng Bi thức dậy.

- Ồ, a letter! Mẹ, nhìn kìa: hết sữa rồi, bánh cũng hết rồi!

Gương mặt nó phấn chấn. Nó lẩm bẩm:

“Dear Nhan,

Thank you for your cookies and milk. They are very delicious. You are so nice to…”

- Mẹ đọc tiếp dùm con, con không biết những chữ kia…

- “You are so nice to make them for me. I will come back and give you a special present on December 24. See you soon, my good boy. Santa Claus”. Ok, vậy là ông già Noel có đến rồi và sẽ quay lại vào ngày 24 tháng 12 há!

Nó cảm thấy thích thú, và cũng chạy dáo dác nhìn xem coi ông già Noel có để lại món quà nào không. Nó lẩm bẩm đọc lại cho thuộc lá thư và nói sẽ mang vào lớp đưa cho cô giáo.

Tối nay đi làm về, thấy nó lấy tờ giấy hí hoáy viết viết, chốc chốc lại hỏi mẹ đánh vần cho một vài chữ. Đến nhìn thì ra nó viết thư cho Santa Claus!

“Thank you Santa Claus. I love you, Santa Claus. Can you give me a present?”

- Ông già Noel đã nói sẽ mang quà cho con vào ngày 24 mà?

- Nhưng tối qua các bạn con đều có quà, tụi nó nói vậy. Con sợ là Santa Claus quên quà con!

Thế rồi nó dán lá thư đó vào chỗ tối qua đã đặt ly sữa và đĩa bánh!

Niềm tin trẻ thơ như một câu chuyện cổ tích, đến một lúc nào đó tự khắc nó sẽ biết đó chỉ là những huyền thoại. Nhưng đấy là chuyện mỗi đứa trẻ sẽ học cách để trưởng thành và lớn lên. Người lớn không có quyền tước đi niềm tin đã có trong nó một cách phũ phàng!

Bây giờ tui phải làm gì đây? Phải nghĩ cách nữa thôi!