Tuesday, March 31, 2009

Entry for April 01, 2009 April Fool’s Day

Tối qua đi làm về, Bi chạy ra nói:

- Mẹ ơi, tomorrow mẹ đừng có dùng computer, because có con virus sẽ destroy computer của mẹ…

- Sao con biết?

- Con biết. Chị hai nói cái đó.

Ti tiếp:

- Trên news nói vậy, con đọc…

- Ồ, ngày mai là ngày nói dối…

- Dạ thì đó...

- ok

Ậm ừ cho qua chuyện để còn lo cơm nước.

Ai ngờ, lát sau Bi hỏi:

- Mẹ ơi, ngày mai mẹ có phải do cái homework của mẹ không?

- Không, mai mẹ không có đi học, chỉ đi làm thôi

- Ồ, vậy mẹ nhớ đừng turn on computer…

- Mẹ đi làm thì phải dùng máy tính…

- ok. Vậy chỉ dùng computer trong chỗ mẹ làm, không dùng computer ở nhà.

Mẹ cười cười:

- ừ, vậy ngày mai con và chị hai đừng chơi game nghe.

Ti và Bi đi ngủ được một chập. Tự dưng thấy Ti mở cửa phòng đi ra, mặt còn ngái ngủ.

- Gì vậy con?

- Mẹ ơi, từ giờ đến ngày mai, nếu mẹ có làm bài hay cái gì trên laptop thì mẹ nhớ save vào flast drive nghe mẹ.

- ?

- Dạ, mẹ nhớ nghe, nếu không coi chừng nó bị mất. Con chỉ ra để nhắc mẹ như vậy.

- À… ok, nếu có làm thì mẹ sẽ save. Cám ơn con gái.

Ði mấy bước về phòng để ngủ tiếp, nhưng có lẽ không yên tâm hay sao, Ti lại quay ra, lấy tờ giấy ghi xuống: “Save your work on your flast drive!” Rồi để tờ giấy cạnh laptop cho mẹ!

Hehehe, dễ thương quá chừng!

Kể cho ba nghe. Ba ganh tị:

- Tụi nó chỉ quan tâm cho mẹ thôi!

Sáng nay, trước khi đi học, Bi nói:

- Mẹ ơi, today is April Fool’s Day. Mẹ nhớ don’t turn on your laptop.

Lát sau, trên đường đưa 2 đứa đi học, ba nhắn tin “Mẹ bị tụi nhỏ lừa rồi, đâu có virus gì đâu...”

Hehe, thì biết là không có virus, chỉ thấy cái cách tụi nó dễ thương quá! Nó lo cho mẹ thiệt, chứ không phải vì Cá Tháng Tư :)

Sunday, March 29, 2009

Entry for March 30, 2009

Cứ muốn viết cái gì đó, mà lại chẳng biết viết cái gì và bắt đầu như thế nào. Viết rồi xóa, rồi viết rồi xóa…

Ngẫm thế mới chán.

Lúc bận tối tăm mày mặt thì bao dự định trong đầu sẽ viết cái này, sẽ đọc cái kia, và làm cái nọ. Thế mà lúc có chút thời gian dư dả thì đầu cứ như đóng bùn. Chả suy nghĩ và tập trung được cái gì.

Nhớ cách đây mấy tuần, có đứa học trò hỏi: “Có thật kẻ viết văn sẽ cô đơn hơn những người không có máu văn chương không cô?”, lúc đó cũng nghĩ là khi rảnh sẽ trả lời cho nó bằng cả một entry, vậy mà giờ cứ ngồi ngó câu hỏi đó của nó mà chẳng biết nói như thế nào cho nên đầu nên đuôi. Chán chưa!

Ừ, mà đây cũng là câu trả lời cho em nè: kẻ hay viết như em và cô (chưa dám gọi là văn đâu, cứ nghĩ gì thì viết, thay vì nói!) không phải sẽ cô đơn hơn những người khác, mà chỉ là những kẻ dở hơi như thế này nè! Hehe.

Hồi xưa mọi suy nghĩ hay hướng hết cả vào mình: không ai buồn như mình, cô đơn như mình, bất hạnh như mình, hoặc tự tin hơn thì không ai giỏi như mình, thông minh như mình, đáng yêu như mình, hehehe. Nhưng càng sống đủ một chút (mà thực ra bao nhiêu là đủ thì cũng chẳng biết, chỉ nhớ câu của bạn Khương nói rất hay là “có lẽ em sống chưa đủ nên chưa bao giờ phải nói “giá như…”) thì lại càng thấy mình chỉ là lọt thỏm trong vô vàn những nỗi cô đơn cũng như cái giỏi giang của người khác.

Đọc nhiều, tiếp xúc nhiều và suy nghĩ nhiều chỉ thấy rằng: giờ đây không bao giờ dám so sánh nỗi cô đơn hay tài năng của mình với bất kì ai cả! hehe. Mỗi người là một thế giới, và cái thế giới của mỗi người là một bí ẩn, ngay cả với chính bản thân người đó, bởi đôi lúc mình cũng đâu lí giải được điều mình làm, mình nghĩ đâu, nhất là những điều thuộc về lí lẽ của tình cảm!

Cũng như hôm qua tui hùng hồn nói với tui là tui sẽ đoạn tuyệt với quá khứ, tui chỉ sống cho hiện tại và hướng tới tương lai (chắc chợt nhớ “Đoạn Tuyệt” của Nhất Linh hay nhớ “Today is a gift” trong Kung Fu Panda chả biết ) thế mà chỉ ngay hôm sau tui lại quay quắt với quá khứ đến điên cuồng, hixhix (có lẽ do nhớ “Thời Xa Vắng” của Lê Lựu quá).

Hôm trước đọc đâu đó, có ai đó nói: mỗi người là một ốc đảo cô đơn. Ừ, thì chắc là vậy, chỉ khác nhau ở chỗ có ốc đảo đề họ ghi tên thì người ta biết, có ốc đảo giấu mất cái danh xưng (hay không biết gọi như thế nào cho đúng tên) thì chả ma nào hay, cứ thế mà đoán: tên đó mà cô đơn, mà buồn cái nỗi gì! hehe

Cũng như tui vậy, cứ chỉa hệ qui chiếu thẳng vào tui cho dễ nói, để khỏi phải đụng chạm ai. Có đứa bạn lâu ngày gọi điện cho tôi. Nói một hồi, khi nghe tui bảo: ở đây tui rất ít, nếu không muốn nói là rất hiếm bạn, và tui cũng rất ít trò chuyện với ai. Nó la toáng lên: cái gì! Nhìn vào trong blog vậy mà kêu là ít bạn và không nói là sao? - hehe, thì là vậy đó! Tui viết chứ tui có nói đâu! Tin hay không thì tùy (hehe, nó không hề nhớ là chỉ có nó phải phone gọi hỏi thăm tui chứ năm khi mười họa được mấy lần tui gọi cho nó) Ở đây, phone tui thường trực chỉ có ông xã, má tui, một người bạn trai, một người bạn gái. Hết. Còn lại thì bỗng dưng một ngày nào đó trời đẹp hay trời u ám, tui bỗng chợt nhớ ra là: à, cái người đó không biết sống chết thế nào, hay một cái gì đó khiến tui phải nhớ đến, thế là phone hoặc email hỏi thăm. Hehehe, cho nên đừng ngạc nhiên khi một sớm mai thức dậy thấy một cái mail dài thậm thượt, eo ôi là tình cảm của bạn Lan, đọc xong reply liền, nhưng rồi lại thấy tui biến mất tăm mất hút cho đến một ngày nào đó lại kiểu như vậy, tái xuất, và lại nhắc chuyện đời xưa…

Thông thường, bạn Lan được nhìn như một kẻ hơi vô tâm, hehe, nhưng yên tâm là trực giác tui sẽ báo cho tui biết là ai đó đang “có chuyện”, đang “ngáp ngáp” hay sắp “lên đường” thiệt rồi :p

Hehehe, mở đầu nói là không biết viết gì, mà giờ này lại nói như ma nhập!

Ừ, thì nghĩ gì viết đó, coi như xả rác.

Mà thôi buồn ngủ rồi. Đi ngủ đây. (hơn nữa, tự dưng nhắc đến ma… là thấy không ổn rồi :P)

Friday, March 27, 2009

Entry for March 28, 2009 Tôi muốn một người vợ

Theo sự phân loại thì tôi được xếp vào loại những người vợ. Tôi là Một Người Vợ. Và, không ngoại lệ, tôi là một người mẹ.

Mới đây một người bạn trai của tôi xuất hiện trong một dáng vẻ hòa toàn mới sau khi ly dị. Anh có một đứa con với người vợ trước. Anh đang tìm kiếm một người vợ khác. Một tối, tôi nghĩ về anh bạn trong khi đang đứng ủi quần áo, bất chợt tôi cũng thích như anh, thích có một người vợ. Tại sao tôi lại muốn một người vợ?

Tôi thích trở lại trường học mà như thế thì tài chánh của tôi không đủ để hỗ trợ cho chính tôi, và cho những người phụ thuộc tôi. Tôi muốn có một người vợ đi làm để tôi đi học. Trong khi tôi đi học thì tôi muốn vợ phải chăm sóc mấy đứa nhỏ. Tôi muốn vợ theo dõi những cuộc hẹn với bác sĩ, nha sĩ cho mấy đứa con và cho cả tôi. Tôi muốn vợ phải lo cho con ăn uống đầy đủ, tắm rửa sạch sẽ. Tôi muốn vợ giặt giũ khâu vá quần áo cho mấy đứa nhóc. Tôi muốn vợ là người bảo mẫu tốt cho con tôi, là người quan tâm đến chuyện trường chuyện lớp, để biết chắc rằng các con cũng được bằng chúng bằng bạn, chở chúng đi công viên, sở thú, vân vân. Tôi muốn vợ chăm lo cho con khi chúng bệnh, vợ phải ở bên cạnh con khi con cần có sự chăm sóc đặc biệt, bởi lẽ tôi không thể nghỉ học được. Vợ phải làm sao để bớt giờ làm ở sở nhưng không được mất việc, nghĩa là một phần nhỏ thu nhập của vợ có thể bị cắt giảm nhưng tôi có thể thông cảm cho điều đó. Cũng không cần thiết phải nói rằng vợ sẽ phải tự sắp xếp và trả tiền gửi con đi nhà trẻ khi vợ đi làm.

Tôi muốn có một người vợ chăm to cho dáng vẻ của tôi. Tôi muốn vợ lau dọn nhà cửa sạch sẽ. Vợ nhặt nhạnh thu dọn những gì con và tôi vứt ra. Tôi muốn vợ giữ cho quần áo tôi được sạch sẽ, tươm tất, thẳng thớm, thay những thứ cần thay; vợ phải thấy rằng những đồ dùng riêng của tôi phải được đặt vào đúng chỗ để tôi có thể tìm trong vòng một phút khi tôi cần. Tôi muốn vợ nấu những bữa ăn ngon. Tôi muốn vợ lên kế hoạch đi chợ, chuẩn bị thức ăn, và dọn cho tôi ăn một cách vui vẻ, sau đó thì rửa dọn trong khi tôi học bài của mình. Tôi muốn vợ quan tâm lo cho tôi khi tôi bệnh, phải chia sẻ nỗi đau với tôi khi tôi phải nghỉ học ở nhà (vì bệnh). Tôi muốn vợ đi đâu cho khuất mắt khi gia đình tôi đi nghỉ mát bởi một ai đó có thể sẽ tiếp tục việc chăm cho tôi và con tôi khi tôi cần một sự nghỉ ngơi và thay đổi cảm giác.

Tôi muốn vợ đừng có làm phiền tôi với những lời ca cẩm về những việc của vợ. Nhưng vợ phải lắng nghe tôi khi tôi cần lí giải những khó khăn chút đỉnh mà tôi gặp phải trong việc học của mình. Và đương nhiên vợ phải đánh máy cho tôi những gì tôi viết ra.

Tôi muốn vợ để mắt tới những chi tiết trong cuộc sống xã hội của tôi. Khi vợ và tôi được mời đi dự tiệc, tôi muốn vợ phải lo việc sắp xếp người trông con. Khi tôi họp mặt bạn bè, tôi muốn vợ phải lau dọn nhà cửa sạch sẽ, sắp đặt một bữa ăn đặc biệt để phục vụ tôi và bạn bè tôi, không được cắt ngang khi tôi và bạn bè đang trò chuyện những vấn đề thú vị. Tôi muốn vợ phải lo cho mấy đứa nhỏ ăn uống và đi ngủ trước khi khách tới để chúng không làm phiền chúng tôi. Tôi muốn vợ quan tâm đến những thứ mà khách cần để họ cảm thấy thoải mái, vợ phải lo từ cái gạt tàn thuốc, món khai vị vừa dứt thì món thứ hai phải có ngay, rượu phải được rót ngay khi cần, và cà phê phải sẵn sàng khi họ thích. Và vợ phải hiểu đôi khi tôi cần có một đêm ở bên ngoài.

Tôi muốn vợ phải nhạy cảm khi tôi có nhu cầu ân ái, vợ phải đến với tôi bằng cảm xúc nồng nàn tha thiết mãnh liệt khi tôi cảm thấy thích và vợ phải biết chắc rằng tôi được thỏa mãn. Lẽ dĩ nhiên, tôi muốn vợ không được đòi hỏi tôi khi tôi không thích. Tôi muốn vợ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc ngừa thai bởi tôi không muốn có con nữa. Tôi muốn vợ phải thật chung thủy với tôi để tôi không phải bận tâm đầu óc đến những chuyện nghi ngờ ghen tuông. Và tôi muốn vợ phải hiểu nhu cầu tình dục của tôi có thể đòi hỏi nhiều hơn là việc tuân thủ theo chế độ một vợ một chồng. Cho nên, tôi có thể sẽ phải có những mối quan hệ bên ngoài khi có thể.

Nếu, bằng cách nào đó, tôi tìm được một người khác hơn hẳn người vợ mà tôi đang có, tôi muốn được tự do để thay vợ bằng người đó. Như lẽ thường tình, tôi sẽ trông đợi một cuộc sống hoàn toàn mới tinh tươm; vợ sẽ phải giữ con và có trách nhiệm với chúng để tôi tự do ra đi.

Khi tôi ra trường và có việc làm rồi, tôi muốn vợ nghỉ việc ở nhà để vợ có đủ thời gian hoàn thành mỹ mãn vai trò của một người vợ.

Hỏi trời, ai không muốn có một người vợ chứ?

(I Want a Wife by Judy Brady. Bạn LAN chỉ dịch thôi nhé!)

Entry for March 27, 2009

NgocLan...

03262009694 by you.

and my classmates: Amber (right), Erin (left)...

03262009691 by you.

Julia (left) and Ryan (right)

03262009692 by you.

Co thay gi dac biet khong?

Hehehehe....

Tren tran moi dua co mot cai cham do: sang nay lam thuyet trinh ve van hoa An Do, the la Erin dan len mat moi dua 1 cai cham do nhu the, va cho an thu mot mon an choi cua tui Indian.

Gio nghi lai cha biet ngon khong, vi luc do da hon 12:30, bung doi con cao, nen buoc ra khoi lop, cam cai banh va ly nuoc cham vua di vua dut sach. Mot dua hoi: o, may cung thich do an An Do ha? - U, tao doi bung qua! haahhaaha

Sunday, March 22, 2009

Entry for March 22, 2009

Và lại một đứa học trò tôi ra đi khi chưa bước qua tuổi 20.

Bạn bè em bàng hoàng, và tôi cũng bàng hoàng.

Theo link của những tờ báo mạng, chỉ kịp biết là em vướng vào một chiếc xe ba gác, loạng choạng té xuống, và một chiếc container trờ tới. Chiếc xe máy em nát…

Bác sĩ phải cố gắng tạo lại phần đầu của em để đỡ gây sốc cho ba mẹ em khi vào nhận xác con. Em là con một, đang học năm thứ 2 Học Viện Bưu Chính Viễn Thông.

Trên một số blog bạn bè, đều lưu giữ được bức hình em với nụ cười rạng rỡ.

Tôi vào blog em, đọc từ đầu đến cuối, có điều gì báo trước sự ra đi?

Tôi lục tìm lại những dòng chữ ghi trên một con hạc trong số 45 con hạc mà lớp em xếp tặng tôi ngày chia tay “Cô ơi, chắc giờ cô đang buồn và nhớ nghề lắm phải không cô? Cô biết không, ngày cô đi em cũng buồn lắm nhưng em tin rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ qua và hình ảnh cô trong em sẽ không bao giờ phai nhạt. Cô hãy vui lên nhé. Thùy Trang-10A1”. Không có điều gì báo trước em sẽ ra đi như thế này, ngoại trừ khi tôi đọc lại những dòng chữ em viết – sau gần 4 năm thì đúng là tâm trạng “cô đang buồn và nhớ nghề lắm”!

….

Tôi lại nhớ đến đứa học trò khác, cũng lứa cuối cùng.

Cũng bàng hoàng như thế. Em chỉ mới 16. Em chết vì chạm điện ngay trong sân trường, ngay chính sân khấu em vừa cùng bạn bè trình diễn!

Tôi cũng đã đi lục tìm xem có điều gì báo trước sự ra đi, khi mà chiều hôm đó, em còn ngồi ở nhà tôi để tôi trang điểm cho em, trêu đùa cùng bạn bè…

Tôi lại tìm tấm thiệp nhỏ trong số hơn 40 tấm thiệp mà lớp em tặng tôi cũng ngày chia tay – chỉ mới cách đó ít hôm – trên đó có dán ảnh em “Chúc cô luôn mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc và gặp nhiều may mắn. Mong cô luôn nhớ đến tập thể 10A2 chúng em như chúng em luôn nhớ về cô. – Mạc Lệ Dung :)”

Em chúc tôi may mắn, nhưng sự may mắn đã không mỉm cười với em!

Tôi nhớ tôi đã theo em từ bệnh viện về nhà. Tôi ngồi nhìn người nhà chuẩn bị để đưa em đi, vẫn mặc cho em bộ áo dài trắng,… Ngày xe tang qua trường, dừng lại, bạn bè tiễn em…

Tôi vẫn nhớ những ngày đó, tôi đã không còn là “cô” của lớp, nhưng nhận lời nhắn, tôi vào để nói lời an ủi các em, những đứa học trò 16 với cơn chấn động quá lớn, nhưng nói được gì khi vừa đến cửa, có đứa đã chạy ra ôm tôi khóc. Lớp lặng im. Bàn em để trống, trên đó một bó hoa…

Vâng, không hề có gì báo trước cho những chuyến đi xa bất ngờ như thế này. Nơi Dung và Trang đến, chưa ai trong chúng ta đây được nhìn thấy để biết rằng nó ra sao. Chỉ biết chắc rằng người ở lại hay nhắc đến chữ “giá như...” Có quá nhiều cái "giá như" mà ta chỉ kịp nhận ra và thốt lên khi mà sự thật đã không thể thay đổi.

Và hình như chỉ khi đã có lần đối diện với những khoảnh khắc như thế này mới thấy cuộc sống là vô thường.

Vâng, cuộc sống là vô thường, tôi chỉ có thể tự nhủ với mình hãy sống như thế nào để bớt đi những chữ “giá như…”

Friday, March 20, 2009

Entry for March 20, 2009

Hôm bữa kể chuyện bạn bè, hôm nay kể chuyện bạn Lan nè, hehe

1.

Có một lớp bạn L học chỉ có mỗi L là Vietnamese chính gốc, còn lại không có đứa nào biết nói tiếng Việt hết, hehe. Hôm đó, có một bài học về cách con người ta cần phải thay đổi suy nghĩ theo từng lứa tuổi. Cô hỏi cô xếp cả lớp ở độ tuổi 20-22 được không thì hầu hết giơ tay. Cô tự nói cô 38 tuổi, cô có những suy nghĩ thế này thế này…. Lát sau, cô cần bạn L làm một ví dụ, cô nói cô xếp L vào cỡ tuổi 25 được không. L lắc đầu. 30? Lắc đầu. 32? - Phải trên 35 cô ơi! Cả đám quay sang: Wow!

Về nhà, kể cho bé Ty nghe. Nghe xong nó cười hỏi: ủa vậy chứ mẹ mấy tuổi? – Con nghĩ mẹ mấy tuổi? (con tui mà nó chả biết tui “mấy tuổi”) – ùm, trên 4 chục không? – Không, phải trên 45 chứ! - Ủa, vậy hả! Hèn gì mấy bạn con cứ khen mẹ đẹp! Bạn nói nhìn con với mẹ giống 2 chị em!

Hahaha!

Cuối cùng là bạn Lan quá già so với tuổi 36 (để cái đám kia phải “wow”) hay quá trẻ so với tuổi 45 (để bạn Ty nói mẹ đẹp – so với tuổi)? hahaha

2.

Vợ của một anh bạn sanh em bé thứ hai. Chả biết nhìn tới nhìn lui thế nào, anh bạn nói: vợ và mẹ vợ anh nhờ Lan làm người bế em bé đặt vào nôi khi từ bệnh viện về nhà. – Chi vậy? – À, vì họ theo truyền thống ông bà nói cần có người như thế này thế này thế này… đặt bé vào nôi thì bé sẽ được hưởng cái vía của người đó…

Ok, nhờ thì làm. Hehehe, trước giờ cũng đã từng được nhờ làm ba cái chuyện “bao đồng” này rồi mà, mỗi lần mỗi khác.

Khi nghe điện thoại báo là 2 vợ chồng đó sắp về tới nhà, thì bạn Lan từ chỗ làm cũng lái xe qua nhà chờ trước.

Lúc mang em bé từ trong xe lên trên lầu, tự dưng trong bụng hơi lo “eo ôi, nó đang ngủ say thế này mà đặt nó xuống nó giật mình khóc ré lên thì chắc mình chết!” Nhưng lỡ rồi, cũng nín thở mang thẳng bé vào phòng đặt nhẹ nhàng xuống vừa vái trời trong bụng, hehe. May mắn là nó vẫn ngủ khò khò!

Hơn cả tháng sau, hỏi thăm anh bạn: em bé sao rồi. Ảnh bảo: ngoan, nó ngoan lắm so với đứa trước. Bạn L cười thầm trong bụng: ừ, vía cô L mà! Nhưng chưa kịp cười đắc chí xong thì ảnh bảo tiếp: nhưng anh cũng đang lo. – Lo gì? – Thấy nó cứ ăn rồi ngủ, ăn rồi ngủ, anh chỉ sợ mai mốt nó giống cô L thì đổ nợ!

hahahahaa. Thì ra lúc nhờ vía cô L, bà ngoại và ba mẹ bé lại quên nhìn là cô L… “tròn quây”! hahahaha, mất cơ hội đi thi hoa hậu!


Wednesday, March 18, 2009

Entry for March 18, 2009

Tuần này bận te tua, tơi tả, không ngày nào đi ngủ trước 2h sáng hết! Hichic. Sáng thì phải thức sớm để đưa 2 đứa nhóc đi học nữa. Hichic. Hậu quả là hôm nay mắt đỏ lòm, và đau nữa! Hichic. Và đau họng nữa, hichic. Sao nhiều cái đau dồn đến một lúc vậy, hic hic. May mà không đau tim lúc này :p

Ai đó có hỏi tơi tả tê tua vậy sao còn lết được lên đây kể khổ? hichic

Vì là bây giờ bạn Lan vẫn còn đang ngồi ở tòa soạn, chờ mấy tên vừa đi “gặp gỡ” TT Obama ghé Orange County về còn đang tranh cãi, lựa hình để viết bài! Aydza, mấy tên đó mà còn bàn tán thì bạn Lan còn chờ dài cổ, hichic

Nhưng tranh thủ lúc chờ đợi thì bạn Lan cũng đã làm được 2 bài tập cho ngày mai rồi, vậy có nghĩa là tối nay sẽ được đi ngủ trước 1h :p

Mà lại thêm account yahoo mail và blog 360 của bạn Lan mấy hôm nay bị khình khình gì đó, mỗi lần muốn mở là cầu nguyện khấn trời khấn Phật (lẫn khấn VQHN) muốn tắt thở luôn! Cho nên thực tình là bạn Lan cũng có lượn lờ comment cho một số bạn đó mà nó hổng có xong, hic hic

Ráng đến hết tuần sau nữa là bạn Lan có thể ngủ cho đã trong một tuần, hehe, nghỉ Spring Break mà. Nhưng rồi sau đó lại tự mình làm khổ mình tiếp, hichic.

Ông xã nói: cực quá hả em! Thôi ráng đi! - Thì ráng chứ vì không đi học thì thấy mình khôn, đi học thì thấy mình dốt! Ahahahaha. Ông xã lắc đầu: Nói vậy cũng nói được! Hahaha.

Thôi, mấy anh chàng biên tập xong rồi, bạn Lan làm việc tiếp đây.