Wednesday, April 22, 2009

Entry for April 23, 2009 Last entry

Như một lời chia tay

Có lẽ đây là entry cuối cùng cho blog này.

Cũng không biết sao nữa, nhưng sẽ cho nó biến mất :p

Những bài vở cũ, giữ lại như một kỷ niệm, theo lời người bạn đã chuyển hết qua 360 Plus, nhưng chắc chắn đó sẽ không phải là nơi tui tiếp tục viết.

Lại nói như kiểu Nguyễn Bỉnh Khiêm:

"Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ

Người khôn người đến chốn lao xao"

hehe, nghe ra rất "chảnh và láu cá", nhưng một phần bản chất của tui là vậy :p

Ừ, thì sẽ tìm một nơi vắng vẻ hơn và bắt chước như S "viết lại một profile khác cho đời mình." Hehehe, nghe cải lương quá nhưng cũng hay quá! Vậy thì cũng như khởi đầu của blog này, tui nghĩ những ai lại tìm đến với blog tui (nếu lại có :p) tức là tui có duyên với họ!

Hehe, đã bảo là sến thì sến cho trót: thế thì cám ơn tất cả mọi người đã dừng chân ở đây để tui luôn cảm thấy rằng nếu tôi trải lòng thì tôi sẽ nhận được sự chia sẻ và quanh tôi luôn có nhiều người dõi theo với những buồn vui của tôi.

Nếu ai đó bảo thế giới online là ảo thì có lẽ cũng đúng, bởi đến giờ này vẫn còn quá nhiều người tôi không biết là ai :p

Nhưng có điều với tôi thì là thật, ít ra là tên tôi là thật và những điều tôi viết là thật.

Cho nên bây giờ tôi nói rằng tôi sẽ cho blog này biến mất trong ít ngày tới thì cũng là thật, hehe

Chúc tất cả luôn tìm thấy sự bình an và niềm vui trong cuộc sống.

Mến,

NTNL

Entry for April 23, 2009 Last entry

Như một lời chia tay

Có lẽ đây là entry cuối cùng cho blog này.

Cũng không biết sao nữa, nhưng sẽ cho nó biến mất :p

Những bài vở cũ, giữ lại như một kỷ niệm, theo lời người bạn đã chuyển hết qua 360 Plus, nhưng chắc chắn đó sẽ không phải là nơi tui tiếp tục viết.

Lại nói như kiểu Nguyễn Bỉnh Khiêm:

"Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ

Người khôn người đến chốn lao xao"

hehe, nghe ra rất "chảnh và láu cá", nhưng một phần bản chất của tui là vậy :p

Ừ, thì sẽ tìm một nơi vắng vẻ hơn và bắt chước như S "viết lại một profile khác cho đời mình." Hehehe, nghe cải lương quá nhưng cũng hay quá! Vậy thì cũng như khởi đầu của blog này, tui nghĩ những ai lại tìm đến với blog tui (nếu lại có :p) tức là tui có duyên với họ!

Hehe, đã bảo là sến thì sến cho trót: thế thì cám ơn tất cả mọi người đã dừng chân ở đây để tui luôn cảm thấy rằng nếu tôi trải lòng thì tôi sẽ nhận được sự chia sẻ và quanh tôi luôn có nhiều người dõi theo với những buồn vui của tôi.

Nếu ai đó bảo thế giới online là ảo thì có lẽ cũng đúng, bởi đến giờ này vẫn còn quá nhiều người tôi không biết là ai :p

Nhưng có điều với tôi thì là thật, ít ra là tên tôi là thật và những điều tôi viết là thật.

Cho nên bây giờ tôi nói rằng tôi sẽ cho blog này biến mất trong ít ngày tới thì cũng là thật, hehe

Chúc tất cả luôn tìm thấy sự bình an và niềm vui trong cuộc sống.

Mến,

NTNL

Tuesday, April 21, 2009

Entry for April 22, 2009

Ðang muốn đi xem phim "Bolinao 52" nhưng sợ...

Bolinao 52 - Sự cảm thông đến từ những người còn sống

(Bài trích từ báo NV)

Trong mỗi một con người đều có một địa danh để đến viếng thăm, với ai đó là Paris tráng lệ, là Roma uy nghi, hoặc thành Viên cổ kính... nhưng với chị Trịnh Thị Tùng, một thuyền nhân người Việt Nam, thì địa danh đó là Bolinao. Bolinao là thiên đường trên địa giới hay địa ngục của trần gian? Bolinao là một làng chài nhỏ ở Phillipines, ở nơi đó có tình người và chứa đầy sự cảm thông toàn vẹn.

“Bolinao 52” là một bộ phim kể về câu chuyện của những thuyền nhân tị nạn Việt Nam. Vào năm 1988, tại Bến Tre, miền Nam Việt Nam, có 110 người đã đào thoát khỏi Việt Nam trên một chiếc thuyền nhỏ bé, hướng ra biển khơi để bắt đầu chuyến hải hành đi tìm tự do, đi tìm nguồn sống mới. Ngay từ ngày đầu tiên trên biển họ đã gặp cơn bão lớn, người tài công quyết định ngưng máy và chờ cho cơn bão qua đi để tiếp tục chuyến hải hành.

Nhưng tắt rồi thì máy không bật lại được nữa. Và đó là sự khởi đầu bi thương của những định mệnh bị trôi dạt. Năm ngày, 10 ngày, rồi 19 ngày sau... Chị Tùng, người dẫn chuyện trong phim, kể lại câu chuyện bằng những ngôn từ mộc mạc, bình dân và chân thành: “Mọi người chết từ từ, mỗi ngày đều có người chết.” Chị nói về cái chết, về sự mất tích của những người đồng hành cách đây 17 năm như chính câu chuyện mới xảy ra hôm qua. Ra đi, họ hy vọng sẽ đến được bờ tự do nếu có sự cứu vớt, giúp đỡ... nhưng hy vọng đã quay lưng với họ.

Với quốc tế, tên gọi “Bolinao 52” (tức là chuyến tàu mang 52 người sống sót, tới được làng chài Bolinao) còn là biểu tượng của sự mệt mỏi của thế giới khi liên tục phải cưu mang người Việt Nam tỵ nạn. Một vị hạm trưởng Hải Quân Hoa Kỳ, chỉ huy chiến hạm USS Dubuque, đã bị đưa ra tòa án quân sự vì ông chỉ lệnh cho cung cấp đồ ăn và nước chứ không vớt những người tỵ nạn trên chiếc thuyền này - mặc dù vị hạm trưởng không hề nhận được phép vớt họ. Một kết quả bi thảm đã xảy ra. Lương thực cứu trợ đã hết, tàu bị ngập nước và đang chìm dần dần... những thuyền nhân đã bò đến bờ vực địa ngục của sự tuyệt vọng. Họ đã phạm phải một điều cấm kị kinh hãi khi phải tìm kiếm nguồn sống từ những miếng thịt của đồng loại. Vụ án “Bolinao 52” đã làm chấn động thế giới!

Không ai có thể lý giải được cuộc đời mình khi chính số phận của mình cũng không do chính mình định đoạt. Ðược sống, được cứu vớt, được cưu mang hay bị xua đuổi thậm chí phải bỏ cuộc. Chị Tùng cứ lặp lại câu nói “Mỗi người đều có số phận của nó” với một tâm trạng khắc khoải, như mong tìm lại một chút bình yên. Người sống, hay người đã chết đều mong muốn có một chút cảm thông. Sự cảm thông được đặt lên trên số phận.

Dân tộc Việt Nam ẩn chứa nhiều tiềm năng, trong đó tiềm năng giá trị nhất chính là sự chịu đựng khổ nhục và lụy phiền. Không chỉ riêng 52 con người trên chiếc tàu kia, mà còn rất nhiều thuyền nhân khác, đã sống sót và chấp nhận sự phiền lụy trong nỗi niềm câm lặng. Chị Trịnh Thanh Tùng, người sống sót, khi về thăm lại vùng đất ân nhân đã được những đàn bà người Phi trên đảo Bolinao gọi là “super woman”. Và với đạo diễn Ðức Nguyễn, chị Tùng thực sự là “super woman”, khi chị mạnh dạn nhận lời kể lại câu chuyện của chuyến hải hành đầy kinh hoàng đó.

Mang nỗi oan khuất của những người đồng hành xấu số, sự phẫn hận và thù ghét những trái tim của ý chí lạnh lùng... đã làm cho chị phiền lụy và đau khổ trong suốt 17 năm trời. Chị Tùng mặc dù đã ở bến bờ tự do, nhưng trong tâm khảm vẫn bị ràng buộc bởi những ám ảnh bi thương của chuyến tàu định mệnh.

Sự gặp gỡ giữa chị và người lính thủy trên chiến hạm USS Dubuque đã giải trừ nỗi phiền muộn, trăn trở hiểu lầm đến từ hai phía. Ðạo diễn Ðức Nguyễn đã cho họ gặp nhau, hàn gắn, để làm thanh thản và rửa lành những vết thương lòng sâu thẳm. Chị nói với người lính Mỹ: “It's OK now, I hope you don't feel bad like before.” Cả hai người đều khóc. Bolinao 52 đã làm cho người ta khóc. Khóc bởi vì họ là những con người.Trong mỗi con người chúng ta, khi rơi vào tình trạng tuyệt vọng và phải chịu nhận lãnh thảm họa thì ý chí sống bỗng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. 52 con người sống sót trên chiếc thuyền đã có một sự chọn lựa đúng. Họ cần phải tát nước, họ cần phải ăn, vì họ cần phải sống.

Ðạo diễn Ðức Nguyễn đã không khai thác sự kiện Bolinao 52 như người ta đã khai thác trên khía cạnh rùng rợn, dã man gây chấn động. Ðức Nguyễn nói: “Tôi không muốn gợi lại sự hãi hùng mà là xoa dịu nỗi đau cho những người còn sống.”

Chị Trịnh Thị Tùng tìm về lại Bolinao, tìm lại quá khứ để cảm tạ những ân nhân. Chị tìm về lại Bolinao cũng để nhằm xoa dịu những nỗi đau của những người bạn đồng hành xấu số và quan trọng hơn là cho chính bản thân chị. Chị gặp lại người lính thủy xưa kia để hai bên xóa bỏ những mặc cảm hiểu lầm. Người sống tìm được sự cảm thông thì hy vọng người xấu số cũng ngậm cười nơi chín suối.

“Bolinao 52” là cuốn phim tài liệu không phê phán, tố cáo hay đòi quy trách nhiệm lên ai. Cuốn phim chỉ kể lại toàn bộ một chuyến hải hành của những thuyền nhân Việt Nam, với mong muốn tìm sự cảm thông đến từ nhiều phía.

Monday, April 20, 2009

Entry for April 20, 2009 Hình ảnh người em không đợi

Hình ảnh người em không đợi

Hoàng Thi Thơ

Ngày nào em đến
áo em màu trinh
áo xinh là xinh
áo em trong trời hồng
là gió là bướm là hoa
là mây chiều tà

Ngày nào em đến
nón em cầm tay
nón em màu mây
nón em sao thẹn thùng
kề tai để nói cùng anh
một câu chuyện lòng

Có bao giờ xóa nhòa
tà áo trắng
hình dáng người em
không ngóng chờ
một bài thơ đẹp thêm
tình duyên trên nón em

Để từ hôm ấy
nón em làm thơ
nón em đệt mơ
đã ghi trong cuộc đời
hình bóng người em
mà anh ngàn năm đợi chờ.

Sunday, April 19, 2009

Entry for April 20, 2009

Kinh thế suy thoái cũng có cái hay của nó!

Trước hết là người ta bớt ly dị đi, hehe (giảm tới 37%).

Biết lý do vì sao không?

Tại ly dị tốn tiền quá, hehehe. Kinh tế suy thoái nhưng luật sư không có discount (giảm giá) gì hết, cho nên muốn ly dị phải tốn ít nhất là $5,000, thậm chí có khi đến cả $100,000. Việc làm không có, nợ nần tùm lum thì còn đào đâu ra tiền mà ly dị chứ!

Mà như vậy thì cũng không có nghĩa là những ai đang độc thân thì cứ thích sống một mình cho khỏe đâu nghe! Hờ hờ

Patti Novak, chủ nhân của công ty mai mối Buffalo Niagara Introductions, ở Buffalo, New York, cho biết “Số vụ mai mối đưa đến hôn nhân đã tăng đến 30% trong 8 tháng qua.”

Biết sao không?

Vì càng chán cái mớ đời thì “người ta càng cần có nhau cho qua cái thời kỳ kinh tế khó khăn như hiện nay, chứ sống một mình thì thật là đau khổ... Hu hu. Dù gì thì hai người cùng ăn bắp rang và uống sữa với nhau cho đỡ đói vẫn vui hơn là gặm bắp rang và uống sữa côi cút một mình.”

Hehehe

Ðó, cái gì cũng có hay hay của nó là vậy đó!

Entry for April 20, 2009 Văn hóa cách biệt và cảm nhận khác biệt

Trích một đoạn trong bài viết cho một tờ báo (không phải NV :p)

Trích thôi, bởi không thì dài đọc oải quá, hehe!

ViFF và những điều còn đọng lại

Ngọc Lan

[...]

Văn hóa cách biệt và cảm nhận khác biệt

Thực sự, việc cảm nhận và đánh giá nội dung một bộ phim như thế nào là hay tùy thuộc vào rất nhiều yếu tố, trong đó vấn đề tác động của nền văn hóa và môi trường sống cũng như những trải nghiệm về cuộc sống riêng của mỗi cá nhân góp phần không nhỏ vào việc cảm thụ.

Ðối với một dân tộc thấm nhuần văn hóa Khổng Giáo phương Ðông và hiện nay đang sinh sống và phát triển trên một vùng đất màu mỡ của nền văn hóa Âu Mỹ đa dạng thì việc tìm được một sự đồng điệu đồng cảm đối với mỗi bộ phim là một điều không dễ dàng. Bởi nó thể hiện chiều sâu văn hóa, tâm linh cội nguồn mà mỗi người còn cất giữ cho riêng mình. Ðiều này có thể thấy rõ ràng qua việc khán giả bình chọn phim Babylift là bộ phim hay nhất dù đây là một phim tài liệu. Bởi đọng lại ở người xem, cho dù là khán giả Việt hay Mỹ, hay pha trộn giữa Việt và Mỹ chính là nỗi niềm: Trẻ thơ không có quyền lựa chọn thời điểm để được sinh ra nhưng lại là người phải chịu đựng, dự phần và trả giá cho những biến động lịch sử mà chúng vô tình bị ném vào. Những thương tổn trong kí ức, trong tình cảm - nếu có - của tuổi thơ chỉ có thể lành lặn và xóa nhòa trong sự nỗ lực tự vươn lên của mỗi cá nhân, bên cạnh tấm lòng và sự sẻ chia của những con người có trái tim vàng, như những người họ đã gặp trong phim.

Trong khi đó thì nội dung bộ phim “Trăng Nơi Ðáy Giếng” của đạo diễn Nguyễn Vinh Sơn đến từ đất Thần Kinh lại nhận được những phản hồi khác nhau. Với những người còn ảnh hưởng nhiều và hiểu rõ quan niệm “phu xướng phụ tùy,” hay việc tận tụy hy sinh vì chồng là thể hiện tình yêu, trách nhiệm và bổn phận của người vợ, người phụ nữ Việt Nam thì họ sẽ nhìn thấy và cảm thông với bi kịch của nhân vật Hạnh. Ngược lại, với những ai lớn lên và trưởng thành trong môi trường mà sự bình đẳng giữa nam và nữ được coi trọng, thì có lẽ họ sẽ “không thể nào chấp nhận và chịu được mẫu hình cá tính của nhân vật chính trong phim” bởi họ cho rằng “nó không thực.”

Và phải chăng, sự không thống nhất trong việc cảm nhận bộ phim cũng chính là những bằng chứng cụ thể và sinh động nhất về những xung đột tư tưởng giữa các thế hệ người Việt Nam đang sống trên đất Mỹ, thậm chí ngay cả ở những người trẻ trưởng thành trong nước và nơi đây?

Cho dẫu là gì đi nữa thì các bộ phim cũng đã góp phần đưa đến cho người xem nhiều diện mạo, nhiều sắc thái, nhiều vấn đề của một dân tộc nhỏ nhưng có quá nhiều những ẩn ức mà muốn hiểu được nó không thể chỉ là chuyện một sớm một chiều.

ViFF đã bế mạc, ngoài những kinh nghiệm được mất của những người tham gia mang tính chuyên nghiệp thì đâu đây, những câu chuyện về các bộ phim được trình chiếu, những băn khoăn về những cuộc đời, những số phận, những con người và cả những thắc mắc muốn tìm mua để sở hữu được những bộ phim đó của những khán giả bình thường chính là những phần thưởng dành cho ban tổ chức ViFF - những người gắn kết nhau không chỉ bởi niềm đam mê nghệ thuật mà cả bằng cái tâm trong sáng muốn đóng góp một chút sức mình trong việc khẳng định tiếng nói của người Việt Nam trên con đường hội nhập.

Friday, April 17, 2009

Entry for April 18, 2009

Hôm nay trong lúc buồn ngủ ngồi lượm lặt cóp nhặt được mấy câu thơ về “áo” hay nè (hehe, thực ra thì nhiều người đã biết, chỉ là gom lại thôi :P)

Em đến như mây, chẳng đợi kỳ,

Hương ngàn gió núi động hàng mi.

Tâm tư khép mở đôi tà áo,

Hò hẹn lâu rồi - Em nói đi !

(Tự tình dưới hoa - Ðinh Hùng)

Em đi áo mỏng buông hờn tủi

dòng lệ thơ ngây có dạt dào

(Ðôi Bờ - Quang Dũng)

Môi cười vết máu chưa se

cành hoa gạo cũ nằm nghe nắng hiền

Anh nằm nghe bước em lên

ngoài song lá động, trên thềm áo bay

(Khi Nàng Ðến - Trần Dạ Từ)

Mây cao, gót nhỏ, mây vào gót,

áo lụa trăng mềm bay xuống thơ

(Tám Phố Saigon - Nguyên Sa),

Có phải em mang trên áo bay

hai phần gió thổi, một phần mây?

Hay là em gói mây trong áo

rồi thở cho làn áo trắng bay?

(Tương Tư - Nguyên Sa)

Anh về giữa một dòng sông trắng

là áo sương mù hay áo em

(Paris có gì lạ không em?)

Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc

Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường

(Tuổi Mười Ba - Nguyên Sa)

Có phải mùa xuân sắp sửa về

hay là gió lạnh lúc đêm khuya?

hay là em chọn sai mầu áo

để nắng thu vàng giữa lối đi?

(Tương Tư - Nguyên Sa)

Ngày hành quân, anh đi về cánh rừng thưa

thấy sắc hoa tươi nên mơ mầu áo năm xưa

Kỷ niệm đầu len len trở về tâm tư

có mắt ai xanh thắm trong mộng mơ...

(Màu Kỷ Niệm - Phạm Ðình Chương)

Áo em tím cả phương này

anh nghe thành phố đêm nay trở buồn

(Áo Tím - Vũ Thành)

Áo em vạt tím ngàn sim

nửa nao nức gọi, nửa im lặng chờ

Yêu nhau từ độ bao giờ

gặp đây giả bộ hững hờ khói bay

(Ðộng Hoa Vàng - Phạm Thiên Thư)

“Thế giới của anh không có chân trời

không có mùa xuân lấy đâu hoa bướm

không có bàn tay cho bàn tay hò hẹn

áo tím qua cầu nên cũng hết mùa thu

(Thế giới của anh - Trang Châu)

Biển dâu sực tỉnh giang hà

còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh

(Áo Xanh - Bùi Giáng)