Wednesday, July 9, 2008

Entry for July 10, 2008

Còn ta với nồng nàn

Nghe nhac tiep ne...

http://www.youtube.com/watch?v=3e8wo6hBmtw

“Em ngoan ơi nói câu tình, cho tim ta tái sinh. Cứ nói khẽ nói khẽ thôi là khiến ta vui rồi…”

10 lần như 1, nghe đến câu này là cười 1 mình và thấy vui liền …

Entry for July 09, 2008

Vô ý kiểu này có chết tui không...


“Tưởng niệm Nhất Linh (7/7/1963-7/7/2008)

*Nguyễn Tường Tam

‘Than ôi! Ðời chính trị lông hồng gieo núi Thái, ngẩng đầu lên sấm sét vẫn chưa nguôi; việc văn chương một tấc để ngàn thu, ngoảnh mặt lại đá vàng sao khỏi thẹn.’ (Trích bài truy điệu Nhất Linh của thi sĩ Vũ Hoàng Chương)...”

May mà tui còn biết được Nhất Linh và Nguyễn Tường Tam không phải là “anh em ruột”!

Entry for July 09, 2008

NOTHING'S GONNA CHANGE MY LOVE FOR YOU

Nghe nhac tiep...

http://www.youtube.com/watch?v=kybeq2dWBf8&feature=related

If I had to live my life without you near me
The days would all be empty
The nights would seem so long
With you I see forever oh so clearly
I might have been in love before
But it never felt this strong

Our dreams are young
And we both know they'll take us
Where we want to go

(Chorus 1)
Hold me now
Touch me now
I don't want to live without you

(Chorus 2)
Nothing's gonna change my love for you
You ought know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I'll never ask for more than your love

(Chorus 3)
Nothing's gonna change my love for you
You ought know by now how much I love you
The world may change my whole life through
But nothing's gonna change my love for you

If the road ahead is not so easy,
Our love will lead the way for us
Like a guiding star
I'll be there for you if you should need me
You don't have to change a thing
I love you just the way you are
So come with me and share the view
I'll help you see forever too

(Repeat Chorus 1)

(Repeat Chorus 2)

(Repeat Chorus 3)

(Repeat Chorus 2) (2X)

(Repeat Chorus 3)

(Repeat Chorus 2)

Tuesday, July 8, 2008

Entry for July 09, 2008

I will be right here waiting for you

Nghe nhac di! Bai hat nay nghe tu gan 20 nam ve truoc, den gio nghe lai van thay hay...

http://www.youtube.com/watch?v=zQF9kpwupeU


Oceans apart, day after day

And I slowly go insane

I hear your voice, on the line

But it doesn't stop the pain

If I see you next to never

how can we say forever


(chorus)

Wherever you go, whatever you do

I will be right here, waiting for you

Whatever it takes, or how my heart breaks

I will be right here waiting for you


I took for granted, all The times

That I thought would last somehow

I hear the laughter, I taste the tears

But I can't get near you now

Oh can't you see it baby,

You've got me going crazy


(chorus)


I wonder how we can survive, this romance

But in the end if I'm with you, I'll take the chance


Oh you can't see it baby

You've got me going crazy


(chorus)

Sunday, July 6, 2008

Entry for July 06, 2008 Chuyện của T và MT

Ngày lễ Độc Lập, 4 tháng 7.

Gần 10 tối thấy một cuộc gọi nhỡ của bạn. Bên tui 10h nghĩa là bên bạn đã là 1h sáng. Gọi giờ này, tức là có chuyện.

“Sao rồi?”, tui hỏi. “Mệt quá, L. ơi! Cứ nhì nhằng hoài, hy vọng cuối tháng này mọi việc sẽ xong. Mệt mỏi lắm rồi!”, bạn nói không cần giấu giếm…

Cứ vậy, tui cầm điệm thoại trong gần 1 tiếng đồng hồ để nghe bạn trút tâm tư mà không biết nên nói với bạn điều gì, ngoại trừ: “ừ, nghe rồi, đi ngủ đi, hôm nào rảnh L gọi lại cho.”

Tui ở Cali, bạn ở Texas. Bạn sang Mỹ trước tui khoảng 11 năm. Tui và bạn không học chung lớp nhưng lại là thân từ khi còn ở trung học, lên đại học, và cho đến bây giờ…

Bạn học bên Bách Khoa (nhờ bạn mà tui biết ông xã tui), tui học Sư Phạm. Hồi đó, lúc mới vào đại học, mỗi trưa, bạn hay đạp xe từ BK qua SP để đi ăn cơm ‘bụi’ chung với tui…

Tui có người yêu, lấy chồng, những vui buồn ngày ấy đều có bạn chia sẻ…

Rồi đến bạn thất tình, suốt cả tháng trời, cứ mỗi 6h sáng, nghe tiếng xe lạch cạch của bạn, tui ra mở cửa, bạn vào nhà ngồi ủ rũ 1 góc, đến trưa ăn 1 chén cơm, 3,4h lại chạy xe về. Bẵng đi thời gian không thấy bóng bạn, biết ngay là bạn và người yêu đã làm lành…

Rồi bạn đi Mỹ, cả bạn và người yêu của bạn đều buồn.

Tui vẫn còn nhớ những lần người yêu bạn đến nhà tui tâm sự: cô hay lang thang đến những nơi hồi xưa 2 người hay đến để nhớ về bạn…

Rồi lần đầu bạn trở về VN trong tâm trạng vừa chán nản vì vẫn chưa quen cuộc sống mới, vừa buồn vì nhớ người yêu. Bạn vẫn cứ hay chạy qua nhà mình, chỉ để ngồi 1 góc, rồi lâu lâu lại nói: “L mua bún riêu cho T. ăn đi, bên kia lâu quá không có ăn…”.

Lần kế nữa bạn về, vui hơn, vì đã có thể làm đám cưới với người mà bạn yêu, bạn nhớ và một thời gian sau, M.T đã sang đoàn tụ cùng bạn.

Trước ngày tui sang Mỹ, cả T., M.T cùng thằng nhóc có trở về thăm…

Như vậy, có phải quá đẹp cho 1 tình yêu?

Tui sang Mỹ chưa đầy 2 tháng, hôm trên đường lên nhà ông anh ở San Diego chơi, nghĩ đường xa, ngồi trên xe buồn, tui gọi hỏi thăm bạn. Không ngờ, tui gọi ngay đúng lúc vợ chồng bạn “xảy ra chuyện lớn”.

Nghe bạn kể trong suốt hành trình gần 2 tiếng đồng hồ, tui cứ chỉ biết kêu trời ơi!

Và từ đó đến nay (3 năm rồi), thỉnh thoảng, khi cần người nghe là bạn lại gọi cho tui. Và kể…

Nghe bạn kể, tui cứ thầm nghĩ: sao khi người ta yêu nhau, cái gì cũng hay và cũng đẹp hết. Rồi khi người ta muốn kể tội nhau, cái gì cũng được đưa lên bàn mổ để rạch ra đến tận cùng của những điều họ cho là xấu xa…

Ra tòa li dị, sau nhiều lần điều đình, trả giá, tranh cãi, hơn thua, cuối cùng họ cũng chia được cái trách nhiệm làm cha làm mẹ, tiền cấp dưỡng,… và cuối cùng họ đang chờ để chia nhau căn nhà, kẻ đòi nhiều, người muốn chia ít, ai cũng thấy công lao to lớn của mình trong việc làm sao để có cái nhà…

“Người đã không giữ được, tình yêu đã không còn, giành giật, tranh chấp chi nữa ba cái quỉ đó để rồi than mệt người!”, nghĩ vậy nhưng tui không dám nói với bạn. Bạn không là tui, và tui không phải rơi vào hoàn cảnh như bạn hiện tại

Không dám nói T., hay M.T ai đúng ai sai. Cả 2 đều từng là bạn mình. Mình nhìn thấy tình yêu của cả 2 ngay từ những ngày đầu mới hẹn hò, đau khổ khi sống xa nhau, rồi sum hợp,… rồi gây gỗ, và chia tay…

Không dám trách ai hết, chỉ tiếc mỗi chuyện: sao nỡ biến nhau thành kẻ thù đến như vậy?

Thursday, July 3, 2008

Entry for July 03, 2008 Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ




Thương tặng người đang đi tìm một kí ức...

và những ai đã từng hiện diện trong tuổi thơ tôi


Tôi đọc “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh khi đang đi tìm một chỗ trú ẩn cho riêng mình...

Và cũng thật tình cờ, tôi phát hiện ra là tôi đang có chiếc vé đó trong tay: quyển nhật kí tôi viết từ đầu năm 1986, tức là cách nay đã hơn 22 năm rồi... và kết thúc vào 1 ngày gần cuối hè năm lớp 11 (23/8/1989).

Ngày đó tôi chưa đầy 14 tuổi, lớn hơn thằng bé nhân vật chính và đám bạn của nó 6 tuổi...

Lật lại quyển sổ đã cũ lắm rồi (trong đó có cả những tờ đã rơi ra cần phải dán lại) với những nét chữ hình như cứ lớn dần theo năm tháng, tôi chợt mỉm cười: khi đặt bút viết những ngô nghê của ngày tháng đó tôi đã không hề nghĩ đến một ngày, như ngày hôm nay đây, nó lại mang đến cho tôi những bất ngờ...

Nói đúng hơn nó mang đến cho tôi hình ảnh sống động của con bé-tôi trong suốt tuổi 14 đến 17 với những điều mà giờ đây tôi đang tự hỏi: ủa, mình đã từng là như vậy à???

Tờ đầu tiên ghi tên tôi, dán ảnh tôi

Tờ thứ 2 bị xé! (bị cắt ra thì đúng hơn).

Những tờ tiếp theo là 3 trong 4 người bạn mà tôi thân thiết nhất lúc đó: chị Yến Oanh (học hơn tôi 1 lớp), Minh Hạnh, Thùy Trâm, viết về tôi.

Ồ, vậy thì tờ bị cắt ra đó chắc chắn là tờ của CS-người bạn trai đầu tiên mà tôi mến- viết về tôi rồi!

Nhưng tại sao lại bị cắt đi???

...

Với chiếc vé quay về tuổi thơ đó, tôi đã sống lại với cả một tuổi thơ rất hồn nhiên mà cũng rất tếu của mình.

Ðọc lại tuổi thơ tôi, tôi cứ tự cười: trời, không thể tưởng tượng được! Nó vừa dễ thương mà cũng vừa cải lương! Hehe.

Tôi viết về đủ thứ hết. Một đề tập làm văn. Một buổi lễ khai mạc hội khỏe Phù Ðổng. Một trận cãi nhau với bạn bè. Một tâm trạng buồn đến “thê lương” của đứa lớp trưởng không khiển được lớp mình để thầy cô la. Một lời hứa quyết tâm phải làm cái gì đó. Một nhận xét về người thầy, người cô. Một ước mơ. Một ngày sinh nhật (không, trong đó có tới 4 lần sinh nhật 14, 15, 16, 17). Một cái đám tang. Một cuộc chia tay. Một buổi họp nhau ăn uống... Nói chung là hầm bà lằng thứ trong “cái lẩu nhật kí” của tôi!

...

Với chiếc vé quay về tuổi thơ đó, tôi đã nhớ là mình đã từng có những người bạn thật đặc biệt, thật dễ thương. Nó nhắc cho tôi nhớ tôi đã có họ như thế nào và vì sao mà tôi còn gắn bó được với họ cho đến tận ngày hôm nay, như Bình, như Hùng, như Toàn, như Tuấn Anh, như Anh Tuấn...

Tôi đọc trong đó và hiện lên rõ ràng gương mặt, giọng nói, nụ cười của Cẩm Hồng: “Lan ơi! Tí nữa Hồng chở Lan về.”, “Lan ơi, hồi sang Hồng thấy Lan đi chợ nè...” qua dòng nhật kí ghi “Ngày 31/5/88: hôm nay nhận được tin Cẩm Hồng mất...”. Bạn đi vượt biên cùng anh trai mình (cũng là bạn học cùng lớp tôi) và cả 2 anh em đều không còn. “Ngày 3/6/88: về Mỹ Tho dự đám tang Cẩm Hồng... Ðau lòng lắm!... Nhưng từ chuyến đi này lại mở đầu cho 1 tình bạn gắn bó hơn của cả đám...”

Tôi đọc trong đó có cả ngày mà T.A và M.H phải “chia tay lần đầu” (nói lần đầu vì sau này tốt nghiệp ÐH lại chia tay lần nữa!!!), và tôi đã là người chia sẻ với cả 2 như thế nào (những dòng này nhắc luôn cho tôi nhớ tôi đã vì bạn bè mình mà “đối đầu” với cô Hoàng Dung, khi đó CN tụi tui ra sao... Vậy là mình đã hết lòng vì bạn từ lâu rồi nghe! Hehe)

Cứ vậy, tôi đã tìm lại tôi và bạn bè tôi của một thời thơ ấu...

...

Với chiếc vé quay về tuổi thơ đó, tôi nhớ lại rất rõ tôi đã từng “rung động”như thế nào về một người bạn trai cùng lớp. Và đương nhiên, người đó vẫn chiếm nhiều nhất những trang viết của tôi.

Oh, lạ 1 cái, đọc hết quyển NK sao không hề có từ nào là tôi “nhớ hay thương” bạn cả! hehe. (như vậy dứt khoát không phải là “yêu” rồi!) Chỉ là tôi mến bạn, và tôi nghĩ về bạn qua những công việc học tập, sinh hoạt, cắm trại... thôi!

Tôi đọc và tôi thấy thì ra là tôi và bạn đã nói với nhau rất nhiều về những ước mơ, những suy nghĩ, cũng như tôi và bạn đã từng có nhiều kỷ niệm về những buổi cắm trại, những ngày dùi mài kinh sử trong các đội tuyển HSG,... Mà nếu không nhờ nó, chiếc vé tuổi thơ này, thì tôi chỉ nhớ được mỗi chuyện là tôi mến bạn! Còn sự mến đó hiện hình cụ thể như thế nào thì... hehe, chỉ nhớ 1 chút thôi!

Rồi hình như cũng như nhiều “mối tình học trò” khác, không còn chung trường chung lớp (tôi học ÐK rồi MÐC, bạn học NÐC rồi LHP), tình cảm cũng nhạt dần (thực ra thì tôi giận bạn đã quên tôi!!!), “Ngày CN 21/2/88: gửi trả lại S. những mảnh giấy chuyền tay trong giờ học” (một loại “thư tình học trò” mà những đứa học trò “sớm yêu” như tôi rất khoái và tôi đã giữ chúng suốt từ khi tôi học chung với bạn năm lớp 7 -tức khoảng năm 84, 85 gì đó). Và kí ức cũng nhắc tôi nhớ: à, tờ thứ 2 của quyển NK bị cắt ra cũng chỉ vì tôi muốn trả luôn cho bạn những gì bạn viết về tôi! (giờ thì lại thấy tiếc dễ sợ, bởi chẳng nhớ bạn đã viết gì trong đó!).

Ðọc những dòng viết về bạn mà trước mắt tôi cả ngôi trường Phú Lâm, với dãy lớp mà tôi đã học, chỗ mà tôi và bạn đã ngồi, cả trái banh màu cam để chơi banh đũa mà bạn cho tôi... cứ hiện lên thật rõ ràng...

...

Chiếc vé đi tuổi thơ, thực tình cờ mà tôi còn cất giữ, đã cho tôi quay về cả một thời thơ ấu.

Giờ đây, ở tuổi tròn 3 con giáp này, tôi đã nghĩ khác rất nhiều so với tôi trong “cái lẩu NK” đó. Tôi cười tôi, cười những suy nghĩ ngây ngô, khờ dại của mình, nhưng cũng có đôi chỗ tôi lại hơn chùng lòng: ồ, sao bây giờ mình lại không nghĩ được điều thánh thiện như thế!!!

...

“Chiếc vé đi tuổi thơ đó, bạn cứ giữ kỹ trong túi áo, vì không có người soát vé trên chuyến tàu đặc biệt này, để bạn có thể trở về thăm lại thời thơ ấu của mình bất cứ lúc nào... để tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ, để gội rửa đi những bụi bặm của thế giới người lớn...

Và, để nhớ lại một thời vụng dại cứ thích thốt lên “buồn ơi là sầu!” mà chả biết thực sự sầu là gì, buồn là gì cả...

Wednesday, July 2, 2008

Entry for July 02, 2008 Phượng tím

Giữ lời hứa post hình “phượng tím” ở Golden West College cho mọi người xem.

(Sorry vì trong hình “phượng tím” có dính luôn hình “ngọc lan”, đành chịu:-D)





Đây là những tấm ảnh chụp trước lúc ra sân bay về VN vừa rồi (June 5, 08)

Ok, xem đi, vài ngày nữa sẽ gỡ xuống (để hoài kỳ lắm! hehe)