Một ngày bỗng phát hiện sao bàn làm việc của mình lắm ly tách thế này…
Hehe, một ngày mà thiếu chúng thì tớ sẽ vừa làm vừa...
Một ngày bỗng phát hiện sao bàn làm việc của mình lắm ly tách thế này…
Hehe, một ngày mà thiếu chúng thì tớ sẽ vừa làm vừa...
Lúc ăn sáng chuẩn bị đi học, Bi hớt hải chạy đến nói với mẹ:
- Mẹ ơi, my tooth is falling down...
- Ðâu, đưa mẹ coi!
Bi há miệng ra, lấy cái lưỡi chỉ vào cái răng cửa đang lung lay.
- Mẹ nhổ ra cho con nghen!
Bi giật lùi lại, nói nhanh:
- Không, để ba làm! He can do it. Và Bi vừa chạy tìm ba vừa la í ới: “ba ơi, ba ơi, my tooth is falling down!”
- Ba đang tắm, thôi để mẹ lấy ra cho.
Bi hơi ngập ngừng, nhưng rồi cũng nói: ok (chắc sợ mẹ buồn!)
Mẹ lấy miếng gòn kêu Bi há miệng. Mẹ vừa chuẩn bị để tay vào, Bi la lên:
- À, I need a salt water.
Rồi nó nhanh chân chạy đi lấy cái ly để pha nước muối. Mẹ chợt nghĩ: “a, sau khi nhổ răng hay súc nước muối để sát trùng.”
- Ba chỉ cho con như vậy hả?
- Dạ.
Bi lại há miệng ra, mẹ để tay vào thấy cái răng sắp rớt ra, tự dưng chẳng yên tâm chút nào, mẹ chưa bao giờ làm chuyện này...
- Thôi, con đợi ba đi!
Bi “dạ” bằng 1 sự yên tâm tin tưởng thấy rõ, rồi cầm ly nước muối vào phòng chờ ba.
Và thế là khi Bi từ trong phòng đi ngược trở ra thì trên tay đã cầm cái răng như mọi khi. Mọi việc đã xong xuôi, nhẹ nhàng.
Ðến lúc đó, mẹ mới chợt nhớ ra, từ hồi đó giờ, hết Ty rồi tới Bi, mỗi lần thay răng ba đều là người lấy cái răng lung lay ra chứ không phải là mẹ, và mẹ hoàn toàn không biết phải làm nó như thế nào, ngay cả chuyện cần chuẩn bị sẵn 1 ly nước muối như vậy!
Rồi lại nhớ, có những buổi tối mẹ nói để đánh răng cho Bi đi ngủ, Bi nói: “Ba nói để ba làm, tại vì mẹ đánh không sạch!” (ồ, boy!). Tại mẹ sợ Bi đau! Nhưng cái sợ đau đó sẽ làm răng Bi bị sâu.
Lại nhớ lúc Ty còn nhỏ, ở nhà cái gì cũng “mẹ ơi, mẹ ơi”, nhưng khi ra ngoài đường thì Ty hay theo ba, vì theo ba ‘an toàn’ hơn theo mẹ!
Mẹ nhẹ nhàng, ít khi rầy la, nên Bi, Ty cứ quấn quýt theo mẹ để được mẹ ôm ấp, vỗ về. Ba thì có vẻ cứng rắn, nghiêm nghị nên con thường hay... né.
Nhưng ngẫm lại, ba mới là người dạy cho Bi và Ty từ những cái tưởng chừng như rất nhỏ chứ không phải là mẹ, cho nên thỉnh thoảng thấy Bi và Ty làm cái gì đó, mẹ ngạc nhiên hỏi: sao con biết làm, thì y như rằng: “Ba chỉ con!”
Ðến hôm nay, mẹ bỗng giật mình: ba dạy con quá nhiều, còn mẹ dạy cho Bi và Ty cái gì nhỉ?
Có lẽ bạn đã từng thấy một cái vòng tròn bóng mượt chứa hình hai giọt nước mắt nối kết nhau, một trắng, một đen. Đấy là biểu tượng âm dương của người Trung Quốc.
Theo triết học cổ Trung Hoa, chúng ta sống trong một thế giới của những sự mâu thuẫn nhau, nghĩa là một thế giới có nam và nữ, có bóng tối và ánh sáng, có lạnh và nóng, có âm và dương. Âm và dương tượng trưng cho cuộc sống với những ảnh hưởng đối nghịch, tuy nhiên, giữa những điều trái ngược nhau vẫn luôn có một sự hòa hợp, và đó chính là nền tảng của vũ trụ.
Một mặt, âm là những gì thuộc về nữ tính, mềm mại, dễ chấp nhận, lẩn khuất, trầm tĩnh, và kín đáo; vì thế nên phần tối biểu trưng cho âm.
Dương, mặt khác, miêu tả những gì thuộc về nam tính, cứng rắn, xốc vác, cởi mở, nóng nảy, và tinh anh, vì thế phần sáng là biểu tượng cho dương.
Tuy vậy, biểu tượng Âm Dương đó có một đốm đen trong vùng màu trắng và một đốm trắng trong vùng màu đen. Những đốm nhỏ này nhắc ta nhớ rằng không có gì hoàn toàn trắng cũng như hoàn toàn đen. Vạn vật đều chứa đựng tự trong nó 1yếu tố tác động trái ngược nhau. Ví dụ, tất cả mọi người đều có 1 sự hòa trộn những khả năng âm dương, bất kể giới tính của họ là gì.
Vòng tròn biểu tượng dường như chỉ để nói rằng chúng ta biết vui sướng bởi chúng ta biết cảm nhận được nỗi đau; chúng ta biết cái đẹp bởi chúng ta biết nhìn ra cái cái xấu, và chúng ta biết yêu thương bởi chúng ta hiểu được điều ngược lại…
...
(Hey, day la bai tui dich chu khong phai tui viet nghen)
Ước gì tui viết tiếng Anh được như tiếng Việt, hay chỉ 1 nửa thôi cũng được! hic hic hic
Mùa này lấy 1 lớp English và 3 lớp Accounting. Mặc dù học Kế Toán tui cũng mù trất nhưng dẫu sao tui ôm mấy cuốn sách đọc 1 hồi, ‘nghiên qua cú lại’ thì cũng hiểu nó nói cái gì để mà làm bài tập được, và luôn vững tin là không bao giờ tui dưới 85/100. Còn cái khoảng tiếng Anh, áidzà, vật vã, khổ sở vì nó! Học 1 lớp đó bằng 3 lớp kia gom lại! huhuhu
Những câu chuyện cô giáo yêu cầu phải đọc, tui đọc láng hết rồi vô kể lại cho cả bầy lười biếng VN nghe (vì tụi nó cũng chẳng thèm đọc, lại còn nói có đọc cũng chẳng hiểu! sướng chưa!). Những bài tập về ngữ pháp phải làm, tui quơ qua quơ lại 1 lèo là xong. Cũng mang sách vào rồi cả bầy: 2 con Mỹ, 1 con Mễ và 3 đứa VN xúm nhau lại nghe tui đọc câu trả lời rồi ghi vô! Đã vậy, 1 con Mỹ lười như quỷ lâu lâu lại còn làm ra vẻ ta đây biết làm (biết làm sao không tự làm đi!) ngồi đó cãi nữa chứ! Ba cái vụ đâu là chủ ngữ, vị ngữ, giới từ, liên từ, trạng ngữ, câu đơn, câu phức, câu hầm bà lằng gì đó, rồi chia động từ này nọ mà đem ra cãi với tui thì cãi sao nổi! 1, 2 lần đầu tui còn chịu khó giải thích với nó, nhưng sau đó, tui chỉ nói: mày lên hỏi cô đi! Nó lên hỏi, xong xuống cười bẽn lẽn: You’re right! Thấy mà phát ghét! Dầu hèn cũng thể, tui dạy ngôn ngữ cũng cả chục năm chứ bộ. Ngôn ngữ nào thì cũng là 1 dạng kí hiệu thôi mà!
Nói hùng dũng vậy đó nhưng đến khoảng viết văn là từ chết tới chết, chứ không phải là bị thương không đâu! Đặt bút xuống là chữ nghĩa chỉ còn là con số “0”!
Biết rằng muốn viết giỏi thì cũng như tiếng Việt thôi, tập kỹ năng viết nhiều vô, viết hoài rồi sẽ tạo thành phản xạ, từ viết không hay, viết như 1 đứa bé lớp 1, lớp 2 học viết, dần dà sẽ viết được như đứa học lớp 6, lớp 7 bước đầu học văn phân tích, rồi như lớp 8, lớp 9 bắt đầu có thể chập chững viết bình luận. Biết như vậy nhưng sao… vẫn không viết được! hic hic hic! Tui muốn viết như đứa lớp 10 mà nó vẫn chỉ như đứa lớp 5 thôi! hichichic
Một anh bạn nói, viết dễ thôi mà, lúc đầu cứ viết câu đơn. Sau đó gom 2, 3 câu đơn lại thành 1 câu dài dài. Rồi thảy thêm vô 1, 2 giới từ, liên từ để nghe cho nó trơn tru. Sau đó nữa cứ 3, 4 câu dài dài gom lại thành 1 đoạn. Rồi gom nhiều đoạn lại thành bài luận! Nghe dễ còn hơn ăn phở! Không tin viết thử đi! Tui thì thử rồi, có điều tui chưa có đủ 3 câu đơn để gom lại thành 1 câu hơi dài thành ra chưa biết cà nhắc chừng nào mới tới được 1 đoạn nữa! huhuhu
Thay vì bắt tui viết tiếng Anh, thôi thì bắt tui dịch tiếng Anh sang tiếng Việt đi, dễ hơn cho tui mà!
Ôi, bây giờ mà viết thư gửi cho ông già Noel để xin “Niềm mơ ước mùa Giáng Sinh” thì xin ông cho con trong vòng 2 tiếng có thể viết được chừng 45 câu đơn thôi để con gom lại thành 15 câu dài, và như vậy con sẽ có được 3 đoạn cho cả bài văn của con! Chỉ vậy thôi mà!
Nhưng từ đây đến Noel thì con còn phải hoàn tất 4 bài văn, thôi thì con tự vừa bò vừa lết trước vậy!
…
Trong khi chờ Santa Claus, tui đi tìm chữ viết cho đủ 2 trang giấy để nộp cho cô giáo đây!
Ôi, my English!
Ghi blast: “Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu”Nhận quick comment: “vậy lá rơi bởi cái gì hả cô?”
Ừ nhỉ? Bởi cái gì?
Cứ nghe đi nghe lại bài hát này không biết bao nhiêu lần, cứ như mê man, đắm chìm trong nó, nhưng vẫn chưa bao giờ tự hỏi và trả lời ‘đâu phải bởi mùa thu thì là bởi cái gì nhỉ?’
Tất cả đã qua rồi. Những đam mê. Những ước vọng. Những giông tố. Những tàn phai. Ru gì bây giờ? Và để làm gì kia chứ? Đá núi còn hằn những vết sẹo huống chi là lòng người, sao tránh được những đớn đau? Có ru gì, có nuối tiếc gì thì thời gian cũng có bao giờ trở lại…
Ừ, thì lại cứ bảo cuộc đời là như thế. “Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng…” Không cần thiết nữa. Cái gì đến sẽ đến, cái gì qua sẽ qua. In dấu hay phôi pha, không phải chỉ mình muốn là được. Cứ tự dưng là như thế. Không vì lẽ gì hết. Không vì cái gì hết. Một sớm chợt vui. Một sớm chợt buồn. Một thoáng đong đầy những yêu thương. Một thoáng cô đơn đến não người. Bởi cái gì? Có cần phải có một nguyên nhân?
“Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu” là như vậy.
Những khắc khoải, những nuối tiếc, những ngậm ngùi,… không cần lí do để đến thì cũng không cần thiết phải cất lên cho trọn vẹn một câu hát, một lời ru…
Tôi là học trò của má bạn. Tôi học chung với em trai của bạn. Và tôi thân với bạn từ lúc tôi về trường MĐC. Thân bởi vì khi ấy với tuổi 22 tôi là đứa nhỏ tuổi nhất trong trường, kế đến là bạn, còn lại thì đều từ hàng ‘băm’ trở lên.
Thời gian đầu tôi rất lịch sự gọi bạn bằng ‘anh’, xưng ‘em’. Bạn cũng gọi tôi bằng tên, xưng ‘anh’. Được chừng hơn 1 năm, tôi và bạn gọi nhau bằng ‘ông’ và ‘bà’, xưng ‘tui’, cho đến tận bây giờ. Nhớ khi ấy có nhiều thầy cô lớn tuổi trong trường cứ thắc mắc (hay khó chịu?) vì sao 2 cái đứa này xưng hô lạ, mặc dù khi nói với người khác, tôi và bạn đều nhắc đến nhau là “MT” hay “NL”.
Bạn dạy Lí, tôi dạy Văn và tôi làm trưởng, bạn làm phó trong cùng 1 cái công việc mà ai cũng thích… né lúc đó vì vừa mệt, vừa mất thời gian, lại dễ đụng chạm.
Bạn cẩn thận và chu đáo bao nhiêu thì tôi lại liều lĩnh và ngang tàng bấy nhiêu.
Chuẩn bị cho một tiết thao giảng, bạn chăm chút, tỉ mỉ cho từ vật dụng thí nghiệm cho đến từng câu từng lời, từng phút từng giây. Tôi chỉ hỏi thăm bạn mỗi câu: ổn chưa? Bạn trả lời: rồi, và tôi yên tâm.
Tôi nhận dạy thao giảng, vẫn cứ cà lơ phất phơ, bạn hỏi: dạy thử tiết nào chưa? – chưa, chờ đến giờ dạy luôn cho có hứng! – Trời, sợ bà! Hehe.
Nói là sợ vậy mà trong đầu tôi nghĩ ra cái gì, tôi nói với bạn là tôi sẽ làm thì bạn cứ thế mà âm thầm hỗ trợ phía sau. Không phàn nàn, không ngăn cản, không chối từ bất cứ điều gì tôi đưa ra. Ngay cả khi đó không còn là công việc chính của bạn nữa thì bạn vẫn cứ đồng hành cùng tôi, không nề hà, không kể lể.
Tôi đứng trên sân khấu, lo cho cái mặt tiền bề nổi. Bạn hậu cần phía sau, nhắc nhủ răn đe đám học trò hãy cố mà làm hết mình, đừng để ‘cô thất vọng’!
Thời gian sau, giáo viên trẻ về nhiều hơn, tôi và bạn trở thành đàn anh đàn chị, có nhiều người hỗ trợ hơn, nhưng sự hiện diện của bạn trong mỗi công việc tôi làm đã như trở thành 1 cái gì rất hiển nhiên, không thể khác, như thể không có bạn thì tôi không thể thành công.
Chuyện vui, chuyện buồn của trường của lớp, của đồng nghiệp, của học trò, tôi đều kể bạn nghe. Tôi nhớ trong bao năm liền hễ cứ gọi điện thoại tới nhà bạn bất kể giờ nào, má bạn bắt máy là hỏi: L hả? Tôi nói với bạn: khi nào nghe hỏi: ‘ai vậy’ thì khi đó tôi biết bạn đã có “người yêu” rồi tôi sẽ không gọi nữa:-). Cũng như vậy, bạn bất bình người nào, âu lo cái gì, áy náy ra sao cũng nói tôi biết. Cứ vậy, tôi với bạn như ‘cặp bài trùng’, thầy cô, đồng nghiệp, học trò khi nhắc cũng nhắc tên cả 2.
Rồi vẫn nhớ ‘cú sốc’ của bạn. Lần đầu tiên nghe bạn kể chuyện rất riêng của mình, bạn hỏi tôi nghĩ sao. Tôi nói bạn nghe điều tôi nghĩ, nghĩ sao nói vậy. Cảm thông với bạn thật nhiều nhưng chỉ có chính bạn mới tự giải quyết được chuyện mình. Mọi chuyện rồi cũng qua.
Đến ngày tôi nói cho bạn cái quyết định: tôi sẽ ra đi sau hơn 10 năm gắn bó cùng trường, cùng bạn, thì cũng vẫn như trước đó, bạn nói tôi hãy làm điều tôi nghĩ, bạn vẫn luôn ủng hộ tôi! Tôi biết bạn có một niềm tin nơi tôi, và với tôi, điều đó giúp tôi tự tin ở mình. Và tôi chỉ cần có vậy.
Mấy hôm nay xem hình chụp chuẩn bị cho đám cưới bạn, tôi chợt nhớ những lần tôi và bạn hay nói: VPĐ có “huông”, ai bước chân vào thì hãy coi chừng, may mà tôi lấy được chồng trước khi đặt chân vào đó! Hehe.
Chúc mừng bạn, chúc mừng N. Hy vọng nhà mới của 2 người sẽ thay thế ‘tụ điểm’ ngày xưa.
Chợt nhớ kể từ lúc về trường, mỗi sự kiện trong đời tôi đều có bóng dáng của bạn, vậy mà ngày trọng đại nhất của bạn, tôi lại không trở về. Không biết nói sao. Thật áy náy, nhưng tôi biết bạn chẳng bao giờ ‘hăm he’ tôi như B.C: chị không về đám cưới em thì đừng có mà về dự đám cưới người khác! Hehe!
Không về nhưng làm người chúc mừng ông và N đầu tiên vậy!
Hôm trước đi làm ra ông xã đón về mở cho nghe bài Xe đạp ơi! tự dưng da diết nhớ SG, nhớ một thời xe đạp rong ruổi…
Xe đạp gắn liền với cả một quãng đời đi học từ cấp 2, lên cấp 3, vào đại học, cho đến khi lấy chồng, chồng sắm cho cái Chaly, thế là chia tay xe đạp từ đó…
…
Nhớ những năm lớp 9, lớp 10 cứ thích những buổi tối đi học đàn hoặc đi học Anh văn đạp xe về một mình dưới trời mưa lất phất không chịu mặc áo mưa, cứ phơi mình ra để mà cảm nhận cái lành lạnh của gió, cái ướt át của mưa. Rồi lại rẽ vào một con đường không nằm trên lối về, để chỉ dừng lại, gặp 1 người, nói chuyện dăm ba câu, mà có khi chỉ để nhìn vào ngôi nhà, rồi vòng ra đi tiếp…
Lên lớp 11, 12 lại miệt mài xe đạp đi học, rồi đi chơi cùng lớp tận Thủ Đức, Biên Hòa, Bửu Long. Lại nhớ có những buổi sáng năm 11 đi học thêm Hóa ở cư xá Kỳ Đồng. Ghé nhà rủ Khánh đi. “L chở Khánh nghe, Khánh chưa ăn sáng!” - Ừ thì chở nhưng mà tức cành hông, đã cho có giang lại còn bắt chở để ngồi sau ăn bánh mì, trong khi bụng mình cũng đói meo! Vậy mà lại thành kỷ niệm. Khánh đi định cư ở Úc từ cuối năm học 11. Nhớ cái đêm trước khi Khánh đi, cả đám Bình, Hùng, Toàn, Tuấn Anh, AnhTuấn, và Khánh chở L cũng đạp xe lang thang khắp Sài Gòn cho đến thật khuya mới chạy miết về vì sợ bị nhà la… Đến khi Khánh trở về lần đầu tìm L thì L đi lấy chồng rồi! Không còn xe đạp nữa, mượn xe ông xã chở Khánh đi chợ Bến Thành, vừa ra khỏi nhà chút xíu bị đụng cái rầm ngay trước trường MĐC! (Tụi bạn và ông xã chọc tại L chở Khánh nên… run. L nhất định là không, chỉ vì cái bà băng qua đường ẩu! Sao cũng được, chỉ biết là không ai bị hề hấn gì là tốt rồi) Hehe, đến lúc nhắc lại chuyện ăn bánh mì đi xe đạp, Khánh la làng: “Sao lúc đó L không nói?” Nói cái gì chứ!
Lại nhớ có lần L, Hùng, Bình, Toàn đạp xe đi đâu ngang Tao Ðàn, mưa như trút nước, lại không có áo mưa. Cả đám cứ cắm đầu mà chạy. Bỗng Hùng nói: phải chi có cục xà bông! Ah, có cục xà bông gội đầu tắm luôn dưới mưa, chạy về nhà cũng vừa sạch! Cả đám cười vang!
Rồi vào đại học, quãng đường đi học xa hơn nhưng lại hóa gần từ lúc có cái đuôi bám theo!
Sáng sớm đạp xe ra đầu ngõ đã thấy ‘hắn’ đứng chờ sẵn! Rồi 2 đứa đạp xe song song để mà líu lo những chuyện không đâu vào đâu cho tới trường ĐHSP thì ‘hắn’ lại quay về ĐHBK. Đường về cũng vậy. Có hôm cứ lo mải miết nói chuyện, ‘hắn’ né 1 cái xe khác, khiến tay lái xe L và xe ‘hắn’ móc vào nhau, L té tròn quay trên đường, ‘hắn’ thì không sao, lại còn đứng cười! Hỏi mắc gì cười, ‘hắn’ nói tại thấy L té sao gọn gàng quá!
Có hôm vừa chạy xe vừa cãi nhau, giận nhau, đến khi phát hiện ra là đã gần đến nhà rồi thì lại tấp vào quán chè nơi Mũi Tàu để vừa ăn vừa… giận tiếp cãi tiếp, đến khi hết ly chè thì cũng hết giận, lên xe đạp tiếp 5 phút nữa là tới nhà!
Lại nhớ có hôm hắn chở đi dưới trời mưa tầm tã, 2 đứa trùm chung cái áo mưa poncho, gió có lạnh, và mưa có tạt thì vẫn ấm áp vô cùng!
Lại nhớ những hôm tan học Anh văn lúc 9h tối, trời mưa mà cũng ráng đạp xe qua tiệm thuốc tây hắn bán phụ cho người chị để rồi 2 đứa lại đội mưa, lúc đạp xe lúc dắt bộ trên những con đường Lạc Long Quân, 3 tháng 2, Minh Phụng… ngập nước quá sâu mà cùng về hướng Xa Cảng. Mưa lạnh run người, áo mưa chẳng thấm vào đâu, mỗi lần có một chiếc xe lớn chạy qua là cả đám người lại chới với bởi nước dồi như sóng, vậy mà cứ quay qua nhìn nhau cười quên trời quên đất quên cả trời mưa…
Lại nhớ cũng xe đạp mà 2 đứa trốn học lang thang khắp nơi, từ Phú Lâm, Tân Bình, rồi đến Thanh Đa, Bình Quới, Thủ Đức…
Lại nhớ có hôm hắn lấy cái xe Honda, chở L ngồi phía sau dắt xe đạp, lại vướng vào một cái xe ba gác, nguyên bàn chân phải L dính vào “pô” xe. Về nhà, chỉ nói bị đụng xe và chân trúng vào ‘pô’ xe người ta. Ba vừa cầm cái kim chích vào chỗ da phỏng đã phồng lên như trái cam cho nó xịt nước ra để da xẹp xuống, rồi xức thuốc lên, vừa nói “cái thằng nào đụng con vậy không biết!”. Ai mà dám nói, có mà bay đầu cái đứa làm phỏng con gái cưng của ba!
…
Hơn 15 năm rồi không còn đạp xe, giờ cùng ‘hắn’, mà không, cùng ông xã mới đúng, nghe “Nhớ khi xưa bao mộng mơ trên chiếc xe đạp cũ, ước mong sao tình yêu mãi không rời…” ngay giữa đường phố Cali chỉ toàn là xe hơi, lại thấy lòng rưng rưng mà đong đầy những cảm xúc của yêu thương…