Friday, August 29, 2008

Entry for August 30, 2008 Ngày cuối tuần

Sáng thứ bảy mà có giờ học là thấy đáng ghét lắm rồi, nhưng vì chỉ có 1 lớp duy nhất vào 1 giờ duy nhất đó thôi nên bắt buộc phải lấy lớp để đi học cho thành… ‘công’ với người ta (nếu không thì thành… ‘bọ chét’ mất! Hehe).

Thức dậy sớm, tập vở hành trang đầy đủ, chạy lên trường loay hoay mãi mới tìm được 1 chỗ đậu xe (bởi vì cuối tuần nơi đây trở thành chợ trời, nên thiên hạ chiếm hết chỗ rồi). Chạy xe vô xong mới nhận ra là nếu ngồi luôn trên xe thì được vì không thể mở cửa bước ra! Hai bên là 2 chiếc xe tổ bà chảng áng ngữ!

Vậy là lui ra, kiếm chỗ khác. Thấy 1 chỗ nữa, chạy vô, mở cửa xe bước xuống được! Xách tập đi mấy bước lại chợt nhớ ra là cửa mình bước xuống thì được nhưng còn cái xe bên cạnh kia nó mà mở cửa là xe mình trầy! Vậy là lại vòng trở lại, lên xe, kiếm chỗ khác!

‘Bất quá tam’, lần thứ ba chắc chắn là okê rồi. Cửa xe mở được cả 2 bên!

Hớn hở vô trường vì vẫn còn sớm được gần 10 phút. Đến building lớp học, thấy vắng hoe, mở thời khóa biểu ra xem lại phòng học thì mới tá hỏa: ngày 6 tháng 9 lớp này mới bắt đầu!

Trời hỡi! Mở đầu 1 buổi sáng thứ bảy thật không giống ai.

Thôi chạy về ghé chợ mua bánh mì và bánh su về ăn cho bỏ ghét vậy!

Anyway, về nhà cũng ôm sách, ôm máy làm 1 lèo hết 1 chapter cho 1 môn, đúng như kế hoạch đã lên. Hehe, vậy là cũng được 1 cái lông công, trước khi hoàn toàn thành công rồi!

Ngày mai, ngày mốt, người ta nghỉ Labor Day-lễ Lao Động, mình thì phải đi làm việc gấp đôi! Bất công! Thiệt là bất công!

Thôi thì từ giờ đến tối, tự cho mình nghỉ ngơi vậy!

Have a great holiday weekend!

Tuesday, August 26, 2008

Entry for August 26, 2008 Trở lại trường

Vậy là đã xong 1 mùa hè, hôm nay trở lại trường.

Ðương nhiên giờ đây không còn cảnh quần mới áo mới cặp mới dép mới... tùm lum cái mới như hồi còn nhỏ, chỉ có cái mới duy nhất là sáng nay ông xã và con trai đưa đi học, trưa thì ông xã và con gái đón về! Bởi ngày đầu trở lại trường mà bạn Lan như 1 con mèo chết!

Nhưng mà bây giờ thì ok rồi, vì có chết cũng phải ráng lết cho xong mùa học kéo dài đến giữa tháng 12 này, cho nên thay vì lết thì đi cho đàng hoàng vẫn hơn!

Vả lại, trưa nay vừa vào đến chỗ làm thì một cô lớn tuổi làm chung đã hỏi: Ði học về hả? - Dạ. - Ừ, ráng mà học cho thành công, không thành công thì cũng thành gà, chứ đừng có thành con chim cút người ta bỏ vào lò mà quay!!!

hahaha. Nhớ rồi! Sẽ ráng mà thành công bằng không sẽ thành con... bọ chét để khỏi bị quay!

Saturday, August 23, 2008

Entry for August 23, 2008 Lại nghe nhạc

Bài Không Tên Số 1

Lâu lắm lắm rồi mới nghe lại bài hát này, hay không thể tưởng tượng.

Cũng là bài hát chỉ nghe vào lúc tối, nghe thật nhỏ…

Lời bài hát buồn và da diết đến muốn khóc (nhưng không muốn chết…)

Một thoáng thương vay cho đời say…

Sáng tác: Vũ Thành An

Xin đời sống cho tôi mượn tiếng

Xin cho cơn mê thêm dài một chuyến
Cuộc tình buông xuôi còn lưu luyến
Còn đắng cay còn hận còn đau

Em giờ đã xa xăm rồi đó
Nơi em đi chắc vẫn còn lệ ứa
Chiều nay trong mưa mà nhung nhớ
Một thoáng thương vay cho đời say

Cuộc tình ngày đó đã theo mùa Xuân đó
Cuộc đời này đây đã chôn vơi ở đây
Ước cho nhiều tuổi xanh trở về đâu
Theo ngày tháng tàn tình yêu cũng héo tàn

Mai đời có cho tôi gặp gỡ
Xin cho đôi môi em cười rạng rỡ
Một bờ mi cong vùng tóc nhớ
Để sống thêm thêm lần trẻ thơ

Friday, August 22, 2008

Entry for August 23, 2008 đi chợ trời

Những người sống ở các tiểu bang khác thì sao không biết chứ rất nhiều người sống quanh tôi có cái thú rất lạ, đó là đi chợ trời vào mỗi cuối tuần. Điển hình là ba tui! Nếu nói mỗi tuần mỗi đi thì cũng hơi quá nhưng 1 tháng thì ba tui không thể không có mặt dưới 2 lần ở chợ trời.

Chợ trời ở khu vực này thường nhóm họp vào thứ 7 và chủ nhật, tại paking lot của trường đại học, thường bắt đầu từ sớm (8am) đến khoảng 3pm-4pm thì thưa thớt dần.

Đã nói là chợ trời thì người ta bán tùm lum thứ, thượng vàng hạ cám, có đồ mới nhưng cũng có cái cầm lên là sứt tai gãy gọng từ đời nào rồi. Và đương nhiên đi chợ trời người ta còn có cái thú là ‘trả giá’ y như khi đi chợ ở VN vậy!

Tui đã đi được 3 cái chợ trời rồi.

Đầu tiên là chợ trời Golden West, mở ngay tại bãi đậu xe của trường đại học cộng đồng Golden West. Chợ này đi thì không tốn tiền đậu xe cũng như tiền mua vé vào cổng. Phần lớn người bán và người mua là Việt Nam và Mễ (Mexican). Nhiều lúc bước ngang 1 số gian hàng cứ tưởng đang lạc đâu đó ở khu Chợ Lớn! Cũng từ một vài lần đi chợ trời ở đây với ba tui, hoặc ông xã tui mà tui tha về được vài món đồ trang trí trong nhà bằng gốm sứ với giá chỉ $2-$3/món (mà nếu mua mới tinh trong các cửa hàng thì không dưới $20 đâu.)



Chợ thứ 2 tui đi là chợ trời nông sản ở Santa Monica (tui chẳng nhớ nó tên là gì). Chợ này thì toàn là Mỹ, vì nó ở khu vực của tụi Mỹ trắng (tui đi chợ này lúc tui còn đi làm ‘thợ giũa, thợ nhổ’ trên đó) Chợ này thì chỉ bán mỗi ngày thứ 7, và đương nhiên toàn là trái cây, rau quả. Điểm đặc biệt của chợ này là nó mắc kinh khủng! Nghe nói vì trái cây, rau cải vừa mới hái từ nông trại ra là đưa thẳng đến đó cho nên giá mắc hơn khoảng gấp đôi so với mua ở chợ Mỹ (mà chợ Mỹ thì lại luôn mắc hơn chợ VN!). Đi chợ này thì tui chỉ mua có mỗi 1 thứ, đó là bắp nướng kiểu Mễ! Đó là những trái bắp Mỹ to tổ bố nướng trong các thùng nướng khổng lồ chứ không phải nướng trên lò than như kiểu bắp nướng ở chợ Âm Phủ trên Đà Lạt đâu, rồi người ta trét lên đó nào cheese, nào bơ, nào ớt bột, cũng hầm bà lằng thứ rồi… cháp! Ngon tuyệt vời! Một đặc điểm nữa của chợ này là người ta không chỉ đi chợ mà đó còn là nơi họ tập trung nằm ngồi ngủ nghỉ phơi nắng đầy trên các bãi cỏ, theo đúng kiểu… Mỹ, nhìn vui dễ sợ!

Chợ thứ 3 mới vừa đi sáng nay ở gần trường Orange Coast College, cũng quên mất nó tên là gì, thấy có bảng để ‘OC Fair market’ chả biết là cái quái gì! Chợ này đi thì vừa phải mua vé gửi xe, vừa phải mua vé vào cổng.

Chợ trời này trông có vẻ ‘lịch sự’ và cao cấp hơn chợ trời ở trường Golden West, có lẽ tại nó mắc hơn, rộng rãi hơn và đông tụi trắng hơn! Cho nên cũng không thấy cảnh người ta trả giá! (hay tại ông xã tui và anh Hạo Nhiên không biết trả giá?)



Món đồ được thử và mua nhiều nhất hôm nay là nón! Gian hàng được săm soi nhiều nhất là những gian hàng làm bếp. Mà không phải tui thử hay săm soi ở các gian hàng này mà là 2 ông kia! Tui chỉ nhiệt tình nhất ở mỗi chỗ bán trái cherry (vì lúc đó vừa đói vừa khát!).



ok, sau này có ai ghé khu vực này muốn đi chợ trời thì cứ gọi nghe! Có mệt hay nhức đầu 1 chút nhưng bù lại có cảm giác mình đã làm được 1 việc ‘có ích’ trong tuần là exercise và tắm nắng!

Thursday, August 21, 2008

Entry for August 22, 2008 Ba và con trai

(entry luom cua nguoi quen)

Ba và con trai

Ngồi trên xe, ba hôn lên tay mẹ.

Con trai (6 years old): Hôm nay ba kiss mẹ a lot!

Ba: Is that good or not?

Con trai: That’s good, but if too much is not good.

Ba: Why?

Con trai: …

Ba: Why?

Con trai: I can’t explain. I just know “too much” could be not good.

Ba nói với mẹ: Thằng này khó hơn “ông già vợ”!

kekekekeke

Entry for August 21, 2008 Tin ở hoa hồng




Một lời tha thứ:

để nói: dễ vô cùng

để làm: không hề đơn giản…

...

Người ta có thể tự tin bước tiếp khi đã nhận được điều không phải ai cũng làm được đó…

...

Không thể chỉ nói 2 chữ “cám ơn”…

Tuesday, August 19, 2008

Entry for August 19, 2008 Chuyện blog

Sáng hôm qua ngủ thức dậy, nhận được email của Châu Giang, đứa bạn rất thân hồi đại học (và cũng là cô dâu phụ cho tôi trong ngày cưới). Từ ngày tôi sang đây đến giờ, email mà Giang gửi cho tôi đếm chưa đầy 1… bàn tay!

Giang viết như vầy:

“Lan oi doc blog cua may tao co cam giac may dang o gan tao lam chu khong phai o nuoc My xa xoi. Tu nhien tao co thoi quen moi sang luot qua blog cua may 1 chut. U thi ra blog cung co cai hay cua no ma gio day tao moi biet.”

Ui trời, nếu là một ai khác nói như vậy thì với bạn Lan là điều bình thường (hahahah, đến bạn Lan còn khoái đọc lại những entry cũ mà bạn Lan viết mà!) nhưng đây là Châu Giang nói! Chuyện không bình thường chút nào.

Phải kể như vầy thì mới thấy bạn Lan thành công:

Mới hôm về VN vừa rồi, cả đám đại học ngồi nói chuyện, có lúc xoay quanh chuyện blog. Bạn Giang đã tuyên bố những câu ‘xanh rờn’ về blog, đại loại: không hiểu sao lại có những người wỡn đến như vậy khi bỏ thời gian ra viết blog, rồi lại mang tùm lum chuyện lên đó mà kể, mà bình loạn, rồi rằng thì là… ôi thôi, ngồi vừa nghe vừa nhìn cái giọng bãi bôi và thái độ của Giang thì ai mà đang viết blog có mặt lúc đó chỉ có muốn… bóp cổ cho nó im miệng mà thôi! Mà có thiệt: Lan nè, Cásấumẹ nè, Cù Huyền nè, Rau Muống nè, và 1 người đang ẩn danh lúc đó là thị nè.

Không thể giải thích với Giang, tui chỉ biết ngồi cười!

Khi đó Rau Muống nói: nhiệm vụ cao cả của tao bây giờ là làm cho bạn Giang hiểu cái hay của blog là như thế nào!

Nói ngày hôm trước, hôm sau bạn Giang làm thêm 1 cú nữa là tống luôn 3 cái tin nhắn quái quỉ gì đó vào máy của CSM, RM và CH, (trừ bạn Lan) cũng về chuyện blog mà làm ai cũng muốn giận run!

Thế là Rau Muống lại nói: nhiệm vụ cao cả bây giờ của tao không phải là làm cho bạn Giang hiểu cái hay của blog nữa mà làm sao cho bạn Giang đừng có bén mảng đến blog, nếu không có ngày cả đám ‘bỏ mẹ’ vì Giang!

Hahahaha

Bởi vậy cho nên tại sao email của Giang lại làm cho tui cảm thấy vui đến như vậy, phải đi khoe với mọi người thôi!

Thôi thì sẵn nói chuyện viết blog thì cũng kể luôn về chuyện bạn Lan đã bắt đầu viết blog như thế nào.

Phải cám ơn Rau Muống trước. Chuyện chat trên Yahoo cũng là bạn RM gợi y, rồi chuyện blog cũng là RM: “mày cứ viết đi, sẽ cảm thấy có nhiều cái hay lắm!” (nhưng kì rồi về VN, thì RM lại thì thầm với CSM: tao sợ nó luôn, nó không viết, đến khi nó viết thì… không chịu nổi!)

Thực sự lúc đầu mở blog rồi thì lại lười viết. Chỉ có đi đọc blog của CSM, của Rau Muống, của Lún… rồi ngồi cười thôi… (khi đó tui nghĩ có phần hơi giống Châu Giang vậy!)

Lần khừng cho đến hôm anh Hạo Nhiên khi đó còn làm chung ở NV hỏi: blog của Ngọc Lan là gì? – em không có blog – không tin – thiệt mà!

Nói vậy nhưng từ hôm đó mới bắt đầu quan tâm đến blog nhiều hơn, bởi chỉ sợ người ta lang thang đâu đến đó nhìn blog của mình ghê quá thì kì!

Và như vậy rồi viết. Cảm xúc về cái gì thì viết về cái đó. Và thực sự tôi đã được chia sẻ rất nhiều, đầu tiên là từ những bạn bè thân thiết và đám học trò cũ của mình.

Nhớ có 1 lần ngồi ăn trưa trong NV, cũng anh HN nói: ‘chời ơi, cô giáo này hay lắm nè, cô khóc cái là cả đám học trò khóc theo…’. ‘Suỵt! Suỵt!’ tôi không thích những người trong đó biết về blog của tui!

Rồi cũng từ blog, tui nhận ra người bạn từ thời trung học. Không, Small Rat nhận ra tui trước thì đúng hơn!

Rồi những người tui không hề biết, nhưng lại trở thành thân cũng từ blog.

Blog nối liền hơn nhưng thân tình giữa tui và mọi người. Cảm thông và chia sẻ.

Từ blog, tui lại có dịp hiểu thêm về nhiều điều, cả hay lẫn dở.

Và quan trọng hơn hết, cũng từ blog mà cuộc đời tôi và vài người nữa đã có thêm 1 dấu ấn khác, thật đặc biệt, không thể nào quên! Niềm riêng đó, mỗi chúng tôi đều biết tự giữ và trân trọng…

Đến nay thì blog tui cũng đã viết được gần 1 năm rồi. Còn viết và tiếp tục như thế nào nữa cũng chưa biết…

Nhưng phải cám ơn thật nhiều những người đã đến với blog tui, chia sẻ cùng tôi, trong đó thương cũng có mà ghé xem tui chết chưa cũng có. Sao cũng được, miễn là tui biết họ vẫn đọc, khi bất chợt nghe nói ‘cuối tuần có hát karaoke nữa không’ hay có ‘khóc nhè’, hay ‘blog NL buồn quá à!’ là tui cười liền, bởi: không đọc sao biết những điều như vậy!

Cuối cùng, sau rốt và túm lại là đến Châu Giang còn cảm thấy “blog cũng có cái hay của nó mà đến giờ tao mới biết” thì sẽ còn rất rất nhiều người mê say với blog và… cả với người viết blog! tatatataatata!